Tình Đã Phai Tàn

Nhạc: Ray Henderson
Lời: Lew Brown
Lời Việt: Dục
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Phòng Thâu NNT
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & Graphics: Ngô Nhật Trường

LV: Lúc đầu bạn nói tôi thực hiện The Thrill Is Gone tôi ngại quá. Sau khi nghe B.B. King hát và đàn bài nhạc blues này tôi “ớn” không dám làm. Nhạc phẩm blues kinh điển này tập chung chủ yếu ở chỗ improvisation blues guitar, hát chỉ có vài câu thôi. Nghe những bậc thầy blues như BBK và Eric Clapton đánh rồi nên chẳng dám làm gì hết.

Nhưng sau bạn lại cho tôi biết là có một bài khác cũng cùng tên do Chet Baker hát. Tôi thích CB nên cũng tò mò nghe thử thì mới cho rằng bài này có thể thực hiện được vì nó không đòi hỏi cách đàn guitar kiểu đó. Mừng quá! Vì lời dịch bài này được anh Dục gửi cho KJ đã khá lâu mà cứ bị bỏ xó. Lại mừng thêm nữa là Ngô Nhật Trường đồng ý hát ngay vì anh nghe nhạc CB hầu như mỗi ngày. Thế là bài được hoàn tất chóng vánh. Nét nhạc bài của CB hoàn toàn khác với bài của BBK. Nỗi đau ở đây từ trong phong cách jazz như âm ỉ, như thầm lặng khác với nỗi đau đay nghiến, cuồng nộ trong phong cách blues.

NT: Đây là một bài nhạc jazz kinh điển mà như bạn nói, tôi đã từng say mê khi nghe Chet Baker với giọng hát thật đậm đặc cá tánh. Phải cám ơn anh Dục đã cống hiến một phiển bản dịch thật tuyệt.

Nói về nhạc dịch, mới đây tôi nằm nghiền ngẫm bài viết của anh Ngu Yên về thơ dịch. Tôi xin phép anh NY để trích lại dưới đây một đoạn từ trong tập Tôi Học Được Bí Mật Của U Sầu, dịch thơ Federico Garcia Lorca của anh Ngu Yên. Tuy ở đây anh nói về thơ, nhưng nếu bạn thế “âm nhạc” vào chỗ “thi ca” và “ca khúc” thay vì “thơ”, quan niệm về thưởng thức nhạc dịch thật chẳng khác gì với thơ dịch.

Thơ Dịch, Người Khách Lạ Khó Tính, Nhưng Dễ Chịu Khi Đã Quen

Ngu Yên

So với sự phát triển văn chương thế giới, văn chương người Việt có khoảng cách khá xa.  Về dịch thuật, vẫn còn trong quan niệm truyền thống, những truyền thống, những học thuyết dịch mới về sau trong thời Hậu Hiện Đại và đương đại, ít người quan tâm.  Những khoảng cách này tạo cho đa số người đọc “xa lạ” với văn chương toàn cầu, không chia sẻ được những phong thái truyền đạt tân kỳ.  Riêng về dịch, nếu không theo lề lối dịch truyền thống, người đọc khó hưởng ứng, như ăn spaghetti đen ở Venice.  Làm sao spaghetti có thể giống bún xào khô?

Ngày nay, số lượng người Việt đọc thơ Việt đã ít, huống chi đọc thơ dịch.  Trong số lượng ít ỏi đó, nhóm người có sở thích đọc thơ trí tuệ càng ít hơn nữa.  Như cuối mùa thu, được bao nhiêu lá xanh.

Quan niệm về thơ của đa số người Việt đã lỗi thời.  Sở thích đọc thơ của người Việt dừng lại thời Lãng Mạn.  Vì vậy, khi đọc thơ Việt cập nhật, họ còn cảm thấy xa lạ, nói chi đến đọc thơ ngoại.  Phải chăng những thi sĩ nổi tiếng thế giới không biết làm thơ?

Người Việt:  Đa số người đọc thơ bình thường tìm đến thơ như cách giải trí, hưởng thụ một cách dễ dãi.  Đọc xong, muốn hiểu liền.  Không cần phải động não.  Nhất là, những người đọc chỉ tìm cảm xúc.  Muốn nghe lòng mình rung động.  Tình cảm xôn xao hoặc cảm kích.  Tìm lại kỷ niệm xưa.  Tìm sự đồng điệu.  Lập luận của họ:  Đọc thơ thấy hay, thấy thích là được rồi.  Như vậy, không có gì sai.  Đúng nữa là khác.  Đúng mà thiếu, thiếu nhiều.

Người Việt: Đa số người đọc thơ, thích thơ vần điệu hoặc nếu không vần thì phải êm ả, chải chuốt.  Thơ Việt đa số mang tinh thần này vì từ đời Hán học, bị ảnh hưởng thơ Đường, thơ Hán.  Qua thời Thơ Mới bị ảnh hưởng bởi thơ Lãng Mạn, Tượng Trưng và Biểu Tượng của Pháp.  Chủ yếu những loại thơ này trọng sự chải chuốt cho lộng lẫy và quí phái như thơ Đường và ủy mị than trách như dòng thơ Lãng Mạn Pháp.  Do đó cần nhiều tĩnh từ.  Nhiệm vụ của tĩnh từ trong thơ Việt làm cho thơ “bay bướm”, dễ gây cảm xúc. Tĩnh từ, bổ túc từ, liên từ làm cho câu thơ mượt mà, êm ả, trơn tru.  Ngay cả thể thơ Lục Bát truyền thống của người Việt, mang bản chất “hiền hòa”.  Với những âm thanh bằng trắc và yêu vận, cước vận đã đóng khuôn bài thơ, câu thơ vào nhạc điệu êm đềm, tròn trịa.  Cho nên khi diễn tả về chiến tranh, cho dù là ngòi bút của thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều, cũng chỉ thấy đẹp mà không thấy máu lửa.

Với kinh nghiệm và thói quen như vậy, khi tiếp cận những loại thơ không vần, không điệu, người đọc có cảm giác “không phải thơ”.  Khi đọc những bài thơ “khô”, thiếu vắng tĩnh từ, người đọc cảm thấy “khó cảm”.  Những bài thơ cô đọng, súc tích, ví dụ như thơ Hài Cú, lập tức trở thành khó hiểu.

Người Việt đọc thơ, đa số chú trọng tình tiết, câu chuyện, nhất là tâm sự của tác giả.  Nếu gặp những bài thơ gói ghém suy tư, hoặc những cảm nghiệm nhân sinh, người đọc bình thường cho rằng thơ khó cảm, cần giải mã.  Nếu gặp những bài thơ ngoại sử dụng ngôn ngữ bình thường, sẽ cảm thấy thiếu mỹ cảm, không trang trọng đủ để gọi là thơ.

Sự khác biệt văn hóa cộng thêm trình độ hiểu biết giới hạn về thơ thế giới, người Việt khó thưởng thức thơ dịch.  Phong trào người Việt đi du lịch ngoại quốc nở rộ từ đầu thế kỷ 21.  Hành trang vui chơi và tìm hiểu thế giới vẫn mang theo mì gói và cơm sấy, có khi, một chai nước mắm nhỏ và tương ớt con gà.  Tìm hiểu văn hóa ngoại quốc bằng chụp hình với những danh lam thắng cảnh, bảo tàng, tượng hình nổi tiếng rồi chưng bày lên Facebook hoặc emails.  Thơ dịch là những món ăn kỳ lạ, không vừa miệng, cho đa số người Việt du lịch, huống chi người Việt ở quê nhà.

Nhưng nếu bạn du lịch thường xuyên, tập ăn và có kinh nghiệm làm quen với các món ăn nổi tiếng của thế giới.  Sau một thời gian, thơ dịch sẽ mang đến cho bạn sự thú vị bởi những tứ thơ khác thường.  Mang đến cho bạn những tưởng tượng, khiến cho đời sống phong phú và khoái trá mà bạn không thề biết cho đến khi đọc thơ dịch.

Khi đã chấp nhận những giới hạn trong thơ dịch,và những khó khăn của dịch thơ, người đọc sẽ không tìm kiếm bài thơ theo phong cách Việt, hoặc một bài thơ hoàn hảo theo quan niệm riêng, mà xuyên qua ngôn ngữ “tương đương” tìm kiếm những suy tư và lối sống, những điều hay, vẻ đẹp của dòng văn chương thuộc dân tộc khác.

Đọc thơ dịch cảm thấy không hay vì trong lòng người đọc còn quá nhiều âm điệu và niềm tin về thi ca Việt.  Nhưng cùng một lúc, không thể đạt hết những hay đẹp của thơ bản gốc vì dịch, nói sao đi nữa, vẫn là lời nói dối dễ thương.

Tình Đã Phai Tàn

Xao xuyến dần phai.
Xao xuyến dần phai.
Ta đã thoáng thấy trong mắt em.
Ta nghe thoáng thấy tiếng thở dài.
Hai tay nắm đã buông cài
Tình đó rồi tan.

Đêm đen lạnh căm,
Khi không còn yêu,
Tình vừa chớm, tình đó tuyệt vời,
Bầu trời xanh xanh, chim hót mừng,
Giờ tình đó thấy đang phai tàn.

Đã hết thật đó
Là lúc ly tán,
Sao em vờ yêu
Cho mối tình mỏi mòn thêm?
Tình đã phai tàn,

Tình đã phai tàn.

The Thrill is Gone

The thrill is gone.
The thrill is gone.
I can see it in your eyes.
I can hear it in your sighs.
Feel your touch and realize
The thrill is gone.

The nights are cold,
For love is old.
Love was grand when love was new.
Birds were singin’ and skies were blue.
Now it don’t appeal to you;

The thrill is gone.
This is the end.
So why pretend
And let it linger on?
The thrill is gone.

The thrill is gone.

Đã Quá Trễ

Nhạc: Carole King
Lời: Toni Stern
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Thu Hiền
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có một thời tôi mê đắm album Tapestry của Carole King.  Đó là những ngày tôi ở trong một căn apartment nhỏ dưới phố Tiểu Thạch.  Căn phòng còn nguyên bức tường gạch đỏ loang lở vôi trắng và cửa sổ kính lỗ chỗ bọt, loại kính làm bằng tay từ cuối thế kỷ 19.  Đôi lúc ngồi nhìn những bọt không khí li ti, tôi tự hỏi không biết có phân tử hoặc ký sinh gì bị kẹt giữa lớp kính và tồn tại mãi đến lúc ấy.

Có lẽ dưới một hình thức nào đó, kỷ niệm cũng giống như những bọt không khí bị kẹt trong ký ức của ta, nhất là những kỷ niệm vướng vất những phút giây buồn vui trong đời.  Đôi khi nhìn lại ngày tháng cũ qua mớ kỷ niệm, thật chẳng khác nào như thấy cảnh vật qua khung kính mờ những bọt không khí kia.

And it’s too late, baby now, it’s too late. Though we really did try to make it. Somethin’ inside has died, and I can’t hide, and I just can’t fake it…

Tôi nhớ lời bài hát It’s Too Late, nhớ cả giọng Carole King trầm trầm, khan khản.  Tôi nhớ lòng mình lúc ấy cũng bùi ngùi hoang mang vì một cuộc tình đã đến lúc nhạt nhòa.  Và tôi viết trên trang giấy trắng Giờ thì trễ quá, hỡi em ơi, trễ hết rồi. Dù cho ta đã từng yêu suốt một thời…

Lời Việt tôi đã viết đi viết lại nhiều lần.  Lúc bạn thâu nháp, tôi vẫn còn đang loay hoay với bản dịch “cuối cùng”.  Bạn gửi đi, ghi âm, mix thử, bạn gửi lại cho tôi nghe.  Tôi giật mình.  Chết chưa…

Đành gửi một lời xin lỗi đến chị Lê Thu Hiền, một ca sĩ từ miền đông bắc. Và xin cám ơn chị đã đến với KẻJazz bằng một giọng hát trầm trầm, âm ấm, khan khản như luôn mang nặng một nỗi niềm.

LV: Bài này đúng thật là “đã quá trễ”. Soạn xong cũng hơn cả năm. Bạn thì vẫn lằng nhằng không xong được lời dịch, tôi thì không kiếm được ca sĩ. Không tìm ra giọng nữ thích hợp. Hoặc có giọng thích hợp thì lại không thể thâu thanh được. Bạn cũng thử hát, tôi cũng hát thử xem giọng nam có hợp không. Xong rồi chả ai dứt khoát phải làm sao nên bài bỏ lửng lơ. Cho đến lúc được làm quen với chị Lê Thu Hiền…

Thành thật cảm ơn chị LTH đã đóng góp tiếng hát để giúp cho KJ được dịp giới thiệu nhạc phẩm kinh điển này với thính giả.

Đã Quá Trễ

Nằm trong chăn, mình em co ro chờ mong hết ngày.
Tình yêu dường như không may, đừng chối chi vào lúc này.
Giữa hai ta, ai đổi thay?  Chỉ biết không còn chi đắm say.

Giờ này trễ quá, hỡi anh ơi, quá trễ rồi,
Dù cho ta đã thề hứa nhau một đời.
Mà khi tình yêu đã chết,
Tim em lạnh giá.
Em không thể nào dối với anh.
Ôi...

Ngày nào yêu nhau, mình bên nhau. Ôi, đời sao dễ dàng. 
Như tình nhân còn đang say trong hạnh phúc, em thật mơ màng.
Đến khi nghe anh lặng thinh, lòng mới như nhận ra nỗi bẽ bàng.

Giờ này trễ quá, hỡi anh ơi, trễ mất rồi,
Dù đôi ta đã cần có nhau một thời.
Điều chi trong em đã chết,
Nhưng anh nào biết,
Em chưa hề gian dối anh.
Ôi...

Thời gian xóa mờ đi, cho bao niềm vui trở lại.
Là khi không còn bên cạnh nhau, tuy ta từng nói những lời ước thề.
Dù sao nữa, em vui trong niềm nhớ; ân tình đâu dễ phai tàn.

Giờ thì trễ quá, hỡi anh ơi, trễ hết rồi,
Dù cho ta đã từng yêu suốt một thời.
Điều chi trong tim đã mất, em đâu thể chối,
Em không đành dối với anh.

Có còn chi? Trễ rồi, tình đã hết.
Tiếc thương gì? Tình đã chết…

It’s Too Late

Stayed in bed all mornin' just to pass the time
There's somethin' wrong here, there can be no denyin'
One of us is changin', or maybe we've just stopped tryin'

And it's too late, baby now, it's too late
Though we really did try to make it
Somethin' inside has died, 
and I can't hide
And I just can't fake it.
Oh, no, no

It used to be so easy, livin' here with you
You were light and breezy, an' I knew just what to do
Now you look so unhappy, and I feel like a fool

And it's too late, baby now, it's too late
Though we really did try to make it
Somethin' inside has died,
And I can't hide
And I just can't fake it.
Oh, no, no

There'll be good times again for me and you
But we just can't stay together, don't you feel it, too?
Still I'm glad for what we had and how I once loved you

But it's too late, baby now, it's too late
Though we really did try to make it (we can't make it)
Somethin' inside has died, and I can't hide
And I just can't fake it.
Oh, no...