• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm & Final mix: Studio LGN
• Graphics: Concept by MarcMarc
NT: Một ngày nào của những năm tháng cũ, tôi đã đứng trên sân khấu, dưới ánh đèn spot light chóa lòa trong một hội trường lớn. Phía sau lưng là bốn nhạc sĩ ôm bốn cây đàn thùng. Một buổi nhạc chiều chủ nhật.
Năm tháng trôi đi. Tiếng đàn hôm ấy vẫn còn lại. Trong tôi.
Tiếng đàn thùng, tôi vẫn yêu thích, vì tôi đã lớn lên với nó, tâng tiu nó qua những bài nhạc phản chiến, những bài du ca, những bài tình ca, những đêm lửa trại, những tối cà phê. Chỉ cần nghe dây đàn khảy lên là bao nhiêu ký ức lại ồ ạt trôi về như nước lũ.
Rồi nghe anh Ngu Yên viết: Có đôi khi nằm mơ thấy em qua hẹn ước. Thức giấc chờ chiêm bao.
Đã bao lần tôi thức dậy với bao tiếc nuối, đã cố tình quay lại tìm trong giấc ngủ. Chờ đợi giấc chiêm bao vừa mất. Cái cảm giác thật là kỳ lạ. Đôi khi mình biết là mình đang mơ, và mơ mình đang đợi chờ một giấc mơ mình muốn thấy lại. Giấc mơ lấp ló, lập lòe. Như ký ức của một người mắc bịnh mất dần trí nhớ.
Bài hát hôm ấy nó như vậy, nó mang lại những thèm khát qua những tiếng đàn guitar giây nylon.
Tôi nhớ tiếng đàn hình như có vị mằn mặn.
Có khi nào đó, giấc mơ chẳng còn bao giờ quay trở về…
Khi đêm không còn một giấc mơ nào Làm sao ta đến tìm nhau? Làm sao quên lãng niềm đau? Khi em xa vời theo dòng thời gian Tìm trong nhung nhớ Mỏi mòn câu thơ
Có đôi khi nằm mơ Thấy tôi đang làm thơ Trên môi em, thơ hồng tương tư Có đôi khi nằm mơ Thấy em qua hẹn ước Thức giấc chờ chiêm bao
Khi chiêm bao chờ một giấc mơ về Làm con đom đóm lẻ loi Lập lòe bay mãi lẻ loi Khi em không còn quay về bên tôi Bài thơ chưa viết thức sầu trong đêm
• Nguyên tác: Le Premier Bonheur du Jour
• Nhạc: Jean Renard
• Lời: Franck Gérald
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Kim Loan
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng thâu Phan Thụy Khánh
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc
NT: Nhạc Françoise Hardy có một nét nhẹ nhàng rất nữ tính, rất lãng mạn, rất Pháp. Bài Le premier bonheur du jour là như vậy, là một trong những ca khúc tôi đã say mê cả một thời mới lớn, và cũng là bài thứ ba của cô tôi đã dịch. Dịch xong, hình như chỉ có Kim Loan là người chịu hát loại nhạc này.
Khác với Françoise Hardy với một giọng hát dễ dãi thoải mái, Kim Loan có chút chải chuốt trong cách hát, và khản đục, nặng về âm thổ trong giọng. Màu sắc của Kim Loan sầu não hơn. Nó mang lại cho người nghe nhiều bóng tối âm u hơn. Nhưng hình như vì vậy mà tôi thấy Niềm Vui Một Ngày thích hợp với tuổi tác hiện tại của tôi hơn.
Đó là một bản cover có chất mặn Việt Nam.
Tôi không nghĩ như một số thính giả: nếu ca sĩ chính đã hát quá hay thì hát lại bản nhạc đó là ta “mang tội” với họ. Trong quan niệm này, tôi thấy có gì đó không ổn. Cách thưởng ngoạn của mỗi người rất khác nhau. Nhiều người Việt nghe giọng Soprano của Maria Callas trong những bài aria vẫn chịu không nỗi. Nhưng không vì vậy mà ta cho là bà Maria Callas hát dở. Ngay cả ca sĩ hiện đại như Whitney Houston, nhiều người không thích cách cô sử dụng melisma trong những ca khúc nổi tiếng mà cả thế giới vẫn hằng ngưỡng mộ.
Thêm nữa, hát cover không phải là bắt chước hát lại y chang nguyên bản. Không ít thì nhiều, bản cover luôn luôn mang lại một sắc thái gì đó, khác với bản chính. Người nhạc sĩ mất nhiều tâm huyết để hòa âm lại, cũng như người ca sĩ hát lại bản cover, đó là những suy tư và xúc cảm rất riêng tư đã được mang vào tiếng hát, tiếng nhạc.
Lẽ dĩ nhiên người thưởng ngoạn có thể thích hoặc không đồng ý với cách xử lý trong bản cover, nhưng không thể nào vì bản cover không giống như bản chính.
Nghe ca khúc I’ll Always Love You của Dolly Parton (bản chính, trong dạng country pop), của Whitney Houston (dạng R&B với melisma) và của Dave Fenley (soul và blues), tôi nghĩ có lẽ tôi không thích bản country (vì tôi không thích nhạc C&W) tuy nó là bản original, viết bởi chính ca sĩ Dolly Parton với những tình cảm riêng tư bà đã dành cho người bạn đồng hành của mình. Có lẽ tôi thích bản R&B vì cả một thời mới lớn tôi đã say mê cái nét óng ả mượt mà trong giọng hát của Whitney Houston. Nhưng có lẽ Dave Fenley, bằng giọng hát khàn khàn, đậm đặc mùi khói thuốc và rượu whiskey, đã làm tôi thấy thật nhức nhối trong thời điểm này.
Đó là thời gian thường làm ta thay đổi, ngay cả trong cách thưởng ngoạn.
Theo truyền thuyết , ông Carl Jung nói, “Thinking is difficult. That’s why most people judge.” (Suy tư là một việc khó khăn cho nên đa số con người thường hay phê bình chỉ trích). Người thầy dạy vẽ có bảo tôi rằng, khi nhìn một bức tranh mình không thích, hãy quay trở lại sau một thời gian, vì có thể lý do ta không thích chẳng qua là vì ta đã không hiểu người họa sĩ muốn nói điều gì.
Phê bình một cách bất cẩn thường là những cánh cửa bị đóng chặt. Cửa không mở thì khó cho ta thấy điều gì khác.
Và như vậy, hy vọng những cánh cửa của bạn đã để mở, để cơn gió mang tiếng hát của Kim Loan lùa vào tâm hồn của mình trong một buổi chiều đang chầm chậm tối như khi tôi đang viết những dòng chữ này.