Chuyến Hành Du Vùng Kỷ Niệm

• Nguyên tác: Sentimental Journey
• Nhạc: Les Brown & Benjamin Homer
• Lời: Bud Green
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Mùa Coronavirus. Mùa cách ly vì dịch Covid-19, bỗng nhiên làm đời sống thường nhật bị xáo trộn.  Mấy tuần rồi không đi làm, ngày tháng dường như nhão ra quyện dính vào nhau thành một khối luông tuồng. Tuần lễ thứ mấy rồi đây, tôi cũng không còn rõ. Tương lai có vẻ bấp bênh, vô định. Chỉ có quá khứ thì vẫn còn đó, chưa mờ phai theo… dementia (mà tôi e chắc cũng chẳng bao lâu nữa đâu).
Vì vậy, tôi phải vội vàng mời bạn đi một chuyến viễn du về miền… quá khứ.
Như trẻ thơ, lòng quá rộn rã vì mãi đợi
Mong đợi câu: mời khách lên tàu.
Vậy thì mời bạn một chuyến.

LV: Tôi cũng như bạn đang cảm thấy nhưng mình đang trong trạng thái trầm cảm vì phải quanh quẩn ở nhà chẳng đi đâu được. Cứ luôn nghĩ rằng lúc rảnh rỗi sẽ làm nhiều nhạc hơn. Nhưng sự thật lại ngược lại. Chẳng có chút hứng thú gì cả. May bạn nhắc cho tôi đến bài này mà bạn gửi cho tôi từ lâu rồi. Cũng đến lúc phải trở lại một chút với jazz standards. Nhờ vậy tôi cũng tìm được chút ý vị để làm chút nhạc cho đỡ buồn.

Chuyến Hành Du Vùng Kỷ Niệm

Lấy một chuyến hành du cùng với ngàn nỗi niềm 
Cho lòng ta bớt nỗi nhớ nhung.
Đi một chuyến về đến một phương trời kỷ niệm
Khơi dậy những tàn tro ngậm ngùi

Vé đã có, cùng với hành lý soạn sẵn rồi
Đếm từng xu, một chuyến viễn du
Như trẻ thơ, lòng quá rộn rã vì mãi đợi
Mong đợi câu mời khách (mau) lên tàu

Giờ đây, giờ đã kề sau biết bao đợi trông
Hồn như chừng bay tít lên từng không
Đếm từng số, từng cây
Vòng bánh chậm quay
Lời nhắn về đây

Trong ngực ôi, nhịp tim đập nhanh, nhịp nấc nghẹn
Biết vì sao đã bỏ đi xa?
Bây giờ đây là chuyến hành du miền nhớ nhung
Đưa hồn bay đến nơi quê nhà

Sentimental Journey

Gonna take a sentimental journey
Gonna set my heart at ease
Gonna make a sentimental journey
To renew old memories

Got my bag, got my reservation
Spent each dime I could afford
Like a child in wild anticipation
Long to hear that all aboard

Seven, that's the time we leave, at seven
I'll be waitin' up at heaven
Countin' every mile
Of railroad track
That takes me back

Never thought my heart could be so yearny
Why did I decide to roam
Gotta take that sentimental journey
Sentimental journey home

Aline, Xin Vĩnh Biệt

Ôi Tình Yêu (Oh Mon Amour) – Nguyễn Thảo

Aline (Aline) – Ngô Nhật Trường

Nhạc & lời: Christophe
Lời Việt: Ngu Yên & Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

Daniel Bevilacqua, người ca sĩ Pháp có tên là Christophe vừa qua đời hôm thứ năm, ngày 16, tháng tư tại Brest.  Covid-19 đã cướp đi một ngôi sao của một thời tuổi trẻ Việt Nam.  

NNT: Nhạc của Christophe không phải là loại mà tôi mê. Nhưng tôi yêu thích cách ông chơi nhạc. Có lẽ Christophe là một trong số ít những nghệ sỹ cũ chịu chơi nhạc mới và luôn làm mới những gì đã cũ. Tôi tìm thấy ở ông vài điểm tương đồng, hay là với mấy anh ở KẻJazz cũng vậy. Đó là sự sáng tạo không ngừng. Mà chỉ có tình yêu dành cho âm nhạc mới có thể làm được. Tôi nhớ lần ông trở lại Việt Nam hồi 2013, khi khán giả yêu cầu ông hát lại bản Aline, ông làm ra vẻ khó hiểu:
– Tôi không ngờ các bạn còn nghe bản này. Tôi đã quên nó rồi. Đã hơn 50 năm rồi.
Tất nhiên quên sao được mà quên. Nhưng nói nhớ thì cũng thật chẳng nhớ. Ông đã gọi tên Aline thật lạ với tiếng dương cầm của mình, dưới ánh đèn màu xanh dương đơn độc. Giai điệu cũ vang lên, tôi cảm thấy như mình chìm vào một không gian vừa hư vừa thực. Gương mặt, mái tóc, đôi mắt, miệng cười, đôi bàn tay, tiếng gió thổi, tiếng hát… Dĩ vãng!
Những bài hát không chỉ là thanh âm mà còn là ảnh hình về những kỷ niệm. Những kỷ niệm được làm nên, cất giấu trong tiếng nhạc. Và người nghệ sỹ đã vô tình trở thành người canh gác những kỷ niệm.
Hôm nay người canh giữ kỷ niệm của tôi, Christophe, đã ngủ yên. Mãi mãi. Trong một giấc mộng viễn du. Mà sao kỷ niệm đó vẫn còn mãi chưa chịu bay đi.