Một Ngày Xa Em

• Nguyên tác: Never My Love
• Nhạc & lời: Donald J. Addrisi & Richard P. Addrisi
• Lời Việt: Trường Kỳ
• Trình bày: Triệu Vinh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng thâu NTV
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Image & graphics: AI per MarcMarc

NT:  Không hiểu tại sao và từ đâu Việt Nam đã dùng tiếng Bắc như là tiêu chuẩn trong ca nhạc, văn chương, kịch (ngoài trừ cải lương).  Ở đâu có chữ viết là đa số phương ngữ Bắc xuất hiện, ngay cả khi người đọc hoặc hát bằng một giọng không phải Bắc.  Về sau, có nhiều phong trào đưa tiếng địa phương, đa số là tiếng Nam, vào văn chương, ca nhạc, thoại kịch, nhưng vẫn không phổ biến lắm.  Tiếng Huế, tiếng Quảng, tiếng Bình Định, v.v… thì hầu như rất hiếm.

Tôi lớn lên ở Nha Trang, người gốc Huế và Bình Định, nên thổ âm rất nhập nhòe.  Khi bắt đầu đi hát, tôi bắt chước những ca sĩ đương thời và dùng toàn phát âm Bắc.  Tôi giả Bắc.  Lâu ngày thành thói quen.

Như tôi đã nói lần trước, KeJazz sẽ thu lượm những đề tài về âm nhạc, nhất là thanh nhạc, và lần lượt đăng tải lên trang KJ để mua vui… vài trống canh.

Hôm nay, tôi xin đăng lại bài viết của anh Ngu Yên về tiếng Bắc, đã lượm được ở Việt Báo.  Bài viết có ít nhiều điều để ta suy ngẫm về cái mà ta cho là tiêu chuẩn, nhất là trong ngành ca hát.  Bài được đăng với sự đồng ý của tác giả.

Hát: Giả bắc, Tiếng Bắc, Giọng Bắc
Ngu Yên


Lúc còn nhỏ, đi theo bà dì và ông cậu xem cải lương. Tôi đã từng say mê cổ nhạc như say mê tân nhạc. Cùng lứa tuổi, Hương Lan trên sân khấu, dưới ánh đèn, thỏ thẻ điệu ca vọng cổ, xàng xàng, lên cao, rồi xuống xề, khiến cậu bé hả miệng suốt buổi, đêm về mộng mơ. Đó cũng là một lý do tôi yêu thích ca khúc Những Ngày Thơ Mộng của Hoàng Thi Thơ. Đúng làm sao: Tìm đâu những ngày chưa biết yêu? Chỉ thấy, thấy lòng nhớ thương nhiều. Rồi đêm ta nằm mơ, hồn say ta làm thơ. Ngồi ngâm trách lòng ai hững hờ… Hồi đó, tôi bắt đầu làm thơ Lục Bát.

CHẤT BẮC VÀ CHẤT NAM

Nhưng tôi phát hiện sự khác biệt, khi nghe nghệ sĩ Bích Thuận, Bích Sơn … nổi tiếng từ Bắc vào hát cải lương. Họ hát vọng cổ bằng tiếng bắc và thuần túy giọng bắc. Hồi đó, chưa đủ khả năng thẩm định, nhưng khán giả vỗ tay mỗi khi xuống đèn đỏ, tôi cảm thấy không vừa lòng. Sau này, tôi thường ví như ăn món Mắm và Rau của miền Nam với rau muốn.

Ra Hà Nội hát Chèo bằng giọng Nam, nếu không phải là hiện tượng ngộ nghĩnh, thì sẽ bị rượt đuổi khỏi sân khấu. Miền Bắc có hát Chèo, miền Nam có Cải Lương, miền Trung có Hát Bộ,  những đặc sản này có lịch sử gắn liền với sở thích dân gian, lòng yêu chuộng của đám đông, vì vậy, có gì khác lạ, ngược ngạo, lập tức bị chê trách, phản đối. Cũng như: Hát tân nhạc “phải” hát bằng “tiếng” Bắc mới hay. Hát vọng cổ “phải” hát bằng “giọng” Nam, mới chỉnh. 

Nhưng rồi: “Nhớ chiều nồ em đếnh them anh. Hưa bên đường phố đõa lên đèn…” Nghe âm sắc giọng Quảng trong ca khúc Mưa Chiều Kỷ Niệm (tác giả: Duy Yên & Quốc Kỳ), ca sĩ Ánh Tuyết khiến tôi kinh ngạc, thích thú, ngưỡng mộ. Một lần nữa, tài hoa làm cho cuộc đời đẹp hơn một chút, trước khi nghe:

Hóa ra điều hay, ý đẹp nằm ở nơi tài hoa phát diễn. Không biết từ bao giờ, ai nói, hầu hết người thưởng ngoạn tân nhạc đều đồng ý: Hát tân nhạc phải hát bằng tiếng Bắc mới đúng, nghe mới hay. Việc này do thói quen tạo ra sở thích, rồi sở thích xác định quan niệm, rồi quan niệm trở thành điều gì đáng tin tưởng, dùng làm tiêu chuẩn đo lường và đánh giá. Chất Bắc là nơi phát xuất tân nhạc: những nhạc sĩ sáng lập, những nhạc sĩ nổi tiếng, những ca sĩ thành danh đều là người miền Bắc. Họ viết nhạc bằng chất Bắc và hát bằng giọng Bắc. Cái đẹp lộng lẫy của ca khúc tân nhạc, cái hay vượt bậc của tài năng ca hát, đã chiếm ngự tâm tư thưởng ngoạn từ Bắc vào Nam. Chất Bắc, giọng Bắc, tiếng Bắc, nhạc sĩ Bắc, ca sĩ Bắc là hầu hết dòng nhạc Việt Nam. Rồi lẻ loi, nghệ sĩ Trần Văn Trạch xuất hiện trên sân khấu hát giọng Nam, Chiều mưa biên giới anh đi về đâu? Hay. Lạ. Nhưng chưa thể lay động thói quen cũ. Những ca sĩ về sau muốn hát ca khúc, trước tiên phải tập hát bằng tiếng Bắc. Các nhạc sĩ viết nhạc vô tư, theo thói quen, theo ám ảnh, viết bằng chất Bắc. Phải hát, phải viết như vậy mới hay. Chất Bắc? Tôi muốn nói về cá tính của khối: văn hóa, văn chương, nghệ thuật và ngôn ngữ ở miền Bắc. Phẩm chất của khối vô hình này ăn sâu, nẩy nở trong tâm trí của những người có gốc rễ với miền này. Cảm ơn phong trào nhạc dân gian ra đời, hùng mạnh theo lòng người, dưới lá cờ “Nhạc Sến”, bay phất phới bên cạnh Nhạc Vàng, (đa số là nhạc chất Bắc). Những ca sĩ hát giọng miền Nam cũng được yêu chuộng không kém gì Duy Trác, Lệ Thu, Khánh Ly, Tuấn Ngọc… Tuy họ xuất hiện gần đây, nhưng ảnh hưởng rộng lớn, chứng tỏ lòng thưởng ngoạn có phần đang chuyển hướng. Tiếc thay, biến cố tháng Tư năm 1975 làm gián đoạn phong trào đang rầm rộ. Mặc dù, mang chất Nam giọng Nam sang hải ngoại, nhưng gió ngoại quốc không thổi lá cờ này bay như một thời quá khứ vàng son. So sánh điều này không có ý phê phán hoặc định giá nhạc nào hay hơn, lối hát nào đúng hơn, chỉ để minh chứng: Tài hoa có khả năng bắt đầu một thói quen mới. Tuy không có thống kê rõ rệt, nhưng số người thưởng thức nhạc bình dân, (đa số là nhạc chất Nam,) nhiều hơn số người thưởng thức nhạc cao cấp. Và dĩ nhiên, không tránh khỏi, người nghe nhạc “cao” thường coi rẻ khả năng thưởng thức nhạc “thấp”, cho dù đứng sát vào nhau, chưa biết ai cao hơn ai. Thói quen coi rẻ những gì chưa biết rõ là thói quen cần thiết phải xét lại. Lập luận trên cần phải có thời gian, và nhiều tài hoa khác thường cho giới thưởng ngoạn âm nhạc đạt đến mức độ: nghe hát là nghe ca khúc của ai đó qua tiếng hát của một người, duy nhất, lúc đó, trình bày một sản phẩm nghệ thuật duy nhất, cho người nghe duy nhất, lúc đó. Hay hoặc dở chỉ lúc đó và duy nhất. Cho dù ca khúc được thâu băng, phát lại, mỗi lần đều có cảnh tứ khác biệt, tâm tư khác nhau, mỗi lần không giống nhau. Dù là ăn mì gói Ba Con Cua, mỗi lần ăn, trời nóng trời lạnh, ăn lúc buồn lúc vui, ăn với vợ, ăn với cô láng giềng, bạn có thấy khác chăng? TIẾNG BẮC VÀ GIỌNG BẮC Tôi nghĩ, có sự lầm lẫn. Hát theo tiếng Quảng. Có nghĩa, người hát tập phát âm cho giống người Quảng phát âm. Ví dụ: Một chiều lên đồi em làm thơ (Cỏ Úa, Lam Phương,) phải phát âm: Một chiều lên đầu em làm thơ… mới đúng tiếng Quảng. Hát theo tiếng Bắc. Có nghĩa, lời hát phải phát âm theo cách đọc của người Bắc, vì tiếng Bắc (Hà Nội xưa) đúng tiêu chuẩn n, ng, c, t, hỏi, ngã …v…v… chính xác. Người nghe không thể lầm lẫn giữa: gió thổi bạc tóc và gió thổi bạt tóc. Đây là việc học cách phát âm đúng với lợi ích không phát diễn sai ý nghĩa của ca từ. Nhưng hát theo tiếng Bắc không có nghĩa là hát theo giọng Bắc. Với phong trào Karaoke, trường phái Hát Cho Nhau Nghe, và chủ nghĩa Hát Một Mình Nghe, nhiều người đã nỗ lực hát y hệt người bắc hát, gọi là “giả bắc.” Thậm chí, có cả ca sĩ thành danh cũng hát “giả bắc” như một thông lệ cho vừa lòng người nghe. “Chất giọng tiếng Bắc” là một tài sản đặc thù của người Bắc. Một thứ tự nhiên kết thành của họ. Họ sinh ra ở miền Bắc, hoặc sinh ra trong gia đình người Bắc, lớn lên, hít thở, nói năng, buồn vui, yêu đương, mất mát, thất vọng, hy vọng, … sống với chất Bắc, tự nhiên, tự động họ sở hữu chất Bắc. Họ sở hữu truyền thống Bắc, lịch sử Bắc, tài hoa Bắc mà những người ở miền khác không thể có trong một thời gian ngắn luyện tập. Ngoại trừ, người đó có khả năng thiên phú về bắt chước. Hầu hết bắt chước hát chất giọng Bắc nghe ra giả. Hễ giả thì tự nhiên khó có cảm xúc thật. Hát mà thiếu cảm xúc vì lo giả, tự nhiên sẽ không đạt được nghệ thuật cao. Nghệ thuật, trước hết, là cảm xúc diễn đạt, bao gồm cảm xúc tâm tình và cảm xúc trí tuệ. Ngược lại, người Bắc có thể hát tiếng Nam, nhưng để thể hiện chất giọng Nam e rằng không có mấy ai? Có ai đã từng nghe người Bắc giả giọng Nam hát cải lương? Còn như dùng giọng bắc để hát vọng cổ thì: Trời ơi bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn, nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà!” Hát tiếng Bắc sẽ bị ngậm miệng nghe đứt hơi ở “thọ tiễn”, “vĩnh viễn” vì vần “n”, trong khi hát tiếng Nam sẽ đi luôn một hơi dài biểu diễn (vì thọ tiễng và vĩnh viễng đều không ngắt chữ, mà vẫn hiểu rõ ràng,) rồi kéo dài ở chữ “Thu”, xuống đèn đỏ chữ “Hà”. Vỗ tay đôm đốp. Bất kỳ là thứ gì “tự nhiên” và “giả tự nhiên” luôn luôn có sự khác biệt. Những người tinh ý về “đẹp và hay,” tức là có trình độ nghệ thuật, sẽ nhận ra sự giả. Nhiều thứ trên cõi đời có thể giả, nhưng nghệ thuật không thể giả. Sở dĩ “thật” có giá trị vì “giả” không có giá trị. Nghệ thuật không cần chân thật, mà cần trung thực. Đó là vì sao, quái kiệt Trần Văn Trạch làm hàng ngàn khán giả say mê “Chiều mưa biên giới.” Nói một cách khác, hát có thể, hoặc theo ý số đông, “nên” hát phát âm theo tiếng Bắc, nhưng đừng giả giọng bắc. Đúng không? Đúng. Hãy so sánh Tuấn Ngọc và Nguyên Khang. Tôi không có ý nói, ai hát hay hơn ai. Tôi chỉ muốn nói, Tuấn Ngọc sinh ra trong gia đình người Bắc, sở hữu tiếng Bắc, chất giọng Bắc, hát hay quá sức. Nguyên Khang sinh ở miền Nam (Hốc Môn thì phải?). Khi hát, anh hát rất chuẩn tiếng Bắc nhưng nghe không có chất giọng Bắc. Nói bình dân hơn, anh phát âm chính xác nhưng không bắc rặt. Nghe biết ngay không phải dân bắc. Và Nguyên Khang cũng hát hay quá sức. Lúc khởi đầu bước vào làng nhạc, có thể nhận thấy Nguyên Khang bắt chước Tuấn Ngọc về nhiều phương diện trong nghệ thuật ca hát. Lúc đó, chàng chưa hay. Nhưng từ khi Nguyên Khang rời bỏ cái bóng Tuấn Ngọc để đi con đường riêng, tìm ra đúng phẩm chất trung thực của Nguyên Khang, chàng đã đạt được nghệ thuật ca hát. Mỗi người mỗi vẻ. Mỗi lần nghe đều tấm tắc. Kết luận, hát hay theo đám đông hiện nay, là hát tiếng Bắc nhưng không phải hát chất giọng Bắc. Chưa kể, nếu đào sâu hơn, chất giọng Bắc nghe hay là chất giọng Bắc Hà Nội ngày xưa, như chất giọng bắc của Duy Trác, Mai Hương, Kim Tước, Lệ Thu, Khánh Ly, …v…v.. Không phải phẩm chất giọng bắc nghe lanh lảnh, khắc nghiệt, như kim châm vào màng nhĩ. Có lẽ vì sự lầm lẫn giữa hát tiếng Bắc và hát giọng Bắc, nôm na là phát âm tiếng bắc và bắt chước âm sắc tiếng bắc, khiến cho một số người lên mi-crô-phone như con két tài tình. Lúc tôi còn lưu lạc, lang thang ở miền Trung, một anh bạn thân người thượng cho tôi con két, anh nói, nó đã lột lưỡi. Nghĩa là có thể học nói. Phòng trọ tôi thuê gần nhà chính của bà chủ. Ngày nào bà cũng mở máy băng lớn, chạy cuốn băng Tứ Quí triền miên. Bà nghe đến nhão dây băng, nhờ vậy, ngày nào con két cũng kêu la bài của Tuấn Ngọc hát: Yêu là thêm thương đau với xót xa lệ tình khôn lau biết nói sao những khi âu sầu những khi uá nhầu tâm tư. (Yêu. Văn Phụng.) Nó hát tiếng bắc chính xác, nhưng không phải giọng bắc. Trong thời kỳ di cư, 1954, sức ảnh hưởng tài năng và trí tuệ của người miền Bắc mang vào Nam không chỉ trên lãnh vực ca hát, mà rõ ràng và sâu rộng hơn trong môi trường văn chương. Võ Phiến, nhà văn hàng đầu của miền Bình Định, cũng là một trong số nhà văn nổi bật suốt thời gian 1965 qua đến hải ngoại, đã từng lập luận, muốn viết văn hay phải viết theo lối văn miền Bắc. Điều này chứng tỏ trong truyện ngắn và các bài viết của Võ Phiến, cú pháp và ngữ pháp rất phong thái Bắc kỳ. Trong khi, cùng thời, nhà văn Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, chữ nghĩa nổi bật với phong thái Nam kỳ, và nhà văn thế hệ sau Võ Phiến, người Bình Định, Nguyễn Mộng Giác, vẫn được ngưỡng mộ qua văn phong của người miền Trung. Tôi nhắc đến chuyện này để chúng ta thấy được áp lực và ám ảnh của khả năng văn học nghệ thuật từ miền Bắc tràn vào Nam. Hầu hết người thưởng ngoạn chấp nhận tinh thần này dễ dàng và tuân phục trong một thời gian dài đủ để xây dựng thành thói quen truyền xuống nhiều thế hệ, cho đến hiện nay. Một số ít văn nghệ sĩ, nhạc sĩ, thoát ra ảnh hưởng này, có lẽ, vì họ hiểu được cá tính của văn chương nghệ thuật bao gồm phần lớn là cá tính của tác giả, của người nghệ sĩ sáng tác hoặc trình diễn. Nhiều người tuy không biết hát, không biết nhạc lý, không biết kỹ thuật thanh nhạc, nhưng trời cho có giọng hát tốt, đôi khi, có giọng hát đặc biệt, hay hơn cả giọng ca sĩ thứ thiệt. Rồi gặp Karaoke như thuyền ra cửa sông, cứ theo chữ mà hát. Hát hoài, hát theo các ca sĩ lớn, hát y hệt. Nhìn hai cái miệng, một trong màn ảnh, một trên con người, nhịp nhàng, mở khép, không khác biệt, không biết ai là người dẫn bài hát. Nghề dạy nghề, tự nhiên hát đúng hơn, hay hơn. Biết nhảy đầm là biết nhịp. Dễ thôi. Keyboard là một nhạc khí điện tử lạ lùng có khả năng bao giàn cả ban nhạc. Nếu gặp phải một nhạc sĩ tài ba điều khiển, keyboard trở thành một dàn nhạc phối khí đáng kính nể. Người hát từ Karaoke lên Hát Cho Nhau Nghe như diều gặp gió. Vấn đề còn lại là hát bắc, hát giả bắc, hoặc hát theo chất giọng của mình với tài năng và cá tính riêng biệt. Tôi muốn dừng ở đây để phân biệt tài năng và tài hoa. Tài năng hầu hết mọi người đều có, không tài này thì tài kia, nhưng tài hoa ít có người sở hữu. Tài năng cao làm con người giỏi, xuất sắc, nổi bật, tài hoa làm cho tài năng trở thành thứ yếu. Ví dụ, nhiều thi sĩ có tài, làm thơ rất hay, nhưng làm thơ như Bùi Giáng thì phải có tài hoa. Nhiều người hát có tài, ít người hát tài hoa. Tài hoa luôn luôn đến từ trung thực. Khi những ai có ý định giả (trong bất kỳ loại nghệ thuật gì), tài năng giả có thể khiến cho họ nổi tiếng nhưng chỉ có tài hoa mới vượt được thời gian. Sau khi đọc bài này, mỗi khi đi đến nơi nào nghe hát, bạn có thể nghiền ngẫm, giám định, ai hát bắc, ai giả bắc. Những suy nghĩ âm thầm, nụ cười tủm tỉm, có khi, sẽ làm buổi nghe nhạc thêm thú vị.

Một Ngày Xa Em

Một ngày xa em, nắng không tươi màu
Chiều không mây trôi dật dờ
Tràn muôn tiếc nhớ
Tràn muôn tiếc nhớ

Một ngày xa em, gió vi vút buồn
Thoáng nghe như câu gọi hồn
Về nỗi dĩ vãng
Về nỗi héo tàn

Hôm nào xa em, tê tái buồn
Bước chân lê trên khắp đường nhớ bâng khuâng
Ngỡ ngàng

Một ngày xa em, ý thơ không hồn
Lòng hoang vu như giận hờn
Đường không nhớ lối
Đường quên lối rồi

Never My Love

You ask me if there'll come a time
When I grow tired of you
Never, my love
Never, my love

You wonder if this heart of mine
Will lose its desire for you
Never, my love
Never, my love

What makes you think love will end?
When you know that my whole life depends
On you

You say you fear I'll change my mind
I won't require you
Never, my love
Never, my love

How can you think love will end
When I've asked you to spend your whole life
With me?

Rồi Mai Đây

• Nguyên tác: Lo Mucho Que Te Quiero
• Nhạc & lời: René Ornelas & René Herrera
• Lời Việt: Trường Kỳ
• Trình bày: Lê Vũ & Triệu Vinh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: LeVuMusic Studio & Studio NTV
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Dòng nhạc Tejano xuất hiện từ Texas (Tejas theo tiếng Mễ Tây Cơ) là một loại nhạc Mễ lai American pop.  René y René, hai ca sĩ cùng tên, và ca khúc Lo Mucho Que Te Quiero đã khiến thế giới âm nhạc lưu tâm đến một loại nhạc có tiết tấu nhộn nhịp và giai điệu thật lả lơi này.  Năm 1969, ca khúc này đã được xếp hạng nhì ở Hoa Kỳ.

Ở Việt Nam, vào thời kỳ nhạc trẻ thịnh hành, nhạc sĩ Trường Kỳ đã viết lời Việt và đặt tựa là Rồi Mai Đây, được đôi song ca Minh Xuân Minh Phúc trình bày, và rất được ưa chuộng trong giới… choai choai.

Đến đây thì tôi muốn… lạc đề một chút. 

Ngôn ngữ là một phần nền tảng của văn hóa.  Văn hóa sống thì sẽ có ít hoặc nhiều thay đổi.  Ngôn ngữ cũng như vậy.  Những thay đổi này sẽ dẫn dắt văn hóa đi về đâu, tốt đẹp hơn hay tệ lậu hơn thì chẳng ai biết.  Nhưng chắc chắn là có thay đổi. Vì vậy tôi vẫn hay theo dõi báo chí và tìm hiểu thêm chữ… mới.

Dạo này, tôi thấy có nhiều chữ lạ xuất hiện trên báo chí quốc nội, những chữ kép với thành phần riêng rẽ đều có cùng một nghĩa, ví dụ như “an yên”.  Theo từ điển Hán Nôm, cả “an” lẫn “yên” đều có nghĩa an lành, an bình.  Ráp hai chữ lại chẳng làm rõ nghĩa gì hơn.  Có phải nhà “ngôn ngữ học” nào đó đã cho rằng ráp lại chữ “an yên” sẽ tăng gấp đôi cái an lành chăng?

Cũng theo cách ráp chữ này, có chữ “cặp đôi”.  Tôi tự hỏi: có cặp nào mà không đôi?  Chẳng lẽ có cặp… chiếc?  Một cặp hay một đôi thì dễ hiểu vì ta phân biệt được một cặp (hai người) hay hai cặp (bốn người).  Và tôi chắc chắn cặp đôi không phải bốn người. 

Nhưng rất thời thượng.

Vì vậy, theo thời, tôi xin giới thiệu đến các bạn KẻJazz ca khúc Rồi Mai Đây tuần này được làm mới qua “cặp đôi” Lê Vũ Triệu Vinh.

LV: Nói chuyện ngoài lề trước. Theo tôi nghĩ thì từ “cặp” trong cụm từ “cặp đôi” chỉ có nghĩa là số nhiều thôi, chứ không phải là 2. Còn không thì chẳng lẽ “cặp ba, cặp bốn” có nghĩa là 6 hay 8 sao? Ngôn ngữ đôi lúc lắc léo như thế. Chỉ là tùy theo quen dùng như thế nào thì cứ theo như vậy thôi. Logic bỏ qua một bên.

Giờ xin trở lại đề chính của bài cho lên tuần này.

Rồi Mai Đây (Lo Mucho Que Te Quiero) là một trong những bài nhạc gợi cho tôi nhiều kỷ niệm nhất trong những ngày đầu tập tãnh chơi nhạc, ôm đàn nghêu ngao. Bài nhạc có âm điệu tình tứ, dễ nghe và lại dễ đánh cho những tay mới học đàn. Nhưng đặc điểm của bài nhạc đầy kỷ niệm này là phần bè phụ họa. Qua bài này tôi mới vỡ lòng được bè quãng ba, quãng năm. RMD được viết theo thể loại Latin pop bởi René y René, một cặp ca nhạc sĩ từ Texas trong cuối thập niên 60. Vì là nhạc Tejano pop nên phong cách bài rất chính thống, dễ được cảm nhận với giới nghe nhạc Việt. Đó cũng là ưu điểm của RMD. Hầu nghe nghe qua một vài lần là ai cũng có thể hát được; thậm chí hát được bè cho bài nếu có chút khả năng thẩm âm.

Bài chẳng có chút hơi hám gì của jazz, cũng không có biến chuyển gì đặc biệt khác thường. Nhưng với tôi bài này là thuở ban đầu, là cánh cửa mở ra cho tôi được nhìn thấy thế nào là thế giới muôn mầu của âm nhạc.

Từ Rồi Mai Đây ngày đó, tôi đã nghe và mong mỏi được nghe thêm những “Rồi Mai Đây” khác nữa…

Rồi Mai Đây

Rồi mai đây khi mình xa nhau nhớ đến nhau hoài
Rồi mai đây khi tình bay xa nhớ đến hôm này
Còn mãi mãi những gì mình chất chứa trong lòng
Còn cho nhau chút dư hương, đừng tiếc nhau gì vấn vương

Mình xa nhau xin đừng quên nhau, chớ trách nhau gì
Mình xa nhau xin đừng quên mau, nắng sẽ phai màu
Đừng khóc nữa gió buồn vì mắt ướt hoen rồi
Đừng cho nhau tiếng than van, đừng nói lên lời khóc than.

Ngày xa nhau mưa buồn giăng mau, cất bước âu sầu
Ngày xa nhau tâm hồn thương đau, khói thuốc không màu
Mình nhớ mãi chuỗi ngày nào đó đã xa rồi
Mình chia tay gió bay bay, còn đó khung trời xám mây.

Rồi mai đây khi mình chia tay, nhớ đến hôm nay
Rồi mai đây trong giờ chia ly, nhớ phút giây này
Hồn quyến luyến những gì mình đã cho nhau rồi
Đành xa nhau chớ đi mau, sợ vỡ tan tình bấy lâu.

Lo Mucho Que Te Quiero

Quisiera que supieres vida mia
Lo mucho que to quiero y que te adoro
Tu vivas en mi pensamiento y ahora me
Arrepiento si yo te hice llorar

Yo nunca te hablo a ti con la mentira
Yo siempre to hablo a ti con la verdad
Quisiera que olvides el pasado
Que vuelvas a mi lado
Que tengas compassion

Believe me when I say how much I love you
Believe me when I say how much I care
Forgive me, give me peace of mind
All I need is time to prove my love for you

Quisiera que supieres vida mia
Lo mucho que to quiero y que te adoro
Tu vivas en mi pensamiento y ahora me
Arrepiento si yo te hice llorar