Một Mình Trong Đêm

Nhạc: Paul Durand
Lời: Rose Noël & Jean Casanova
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một ca khúc thời Thế Chiến Thứ Hai. Seul ce soir, còn có tên là Je suis seule ce soir, đã là một tâm ca của những người có thân nhân phải xa nhà vì chiến trận. Đêm mùa lạnh lẽo, người thiếu phụ chạnh nhớ đến người mình yêu. Tim tan vỡ. Lòng sầu khổ. Nghe y chang những ca khúc của thời chiến chinh Việt Nam.
Có một buổi chiều, ngồi trên balcon ngắm mặt trời lặn, nghe Emilie-Claire Barlow chậm rãi hát ca khúc xưa. Tuy không còn chiến tranh, nhưng tâm tư tôi vẫn rúng động. Tôi tự hỏi, tình cảm ly biệt chung chung của nhân loại đã làm tôi bàng hoàng, hay là vết sẹo của chiến tranh đã ghi sâu trong thời mới lớn làm tôi xót xa như vậy.

LV: Đây là một nhạc phẩm lạ với tôi.  Nhưng cái tâm ý của kẻ một mình trong đêm thì không xa lạ gì.  Phần lớn những cảm xúc, hứng khởi về nhạc đều đến với tôi trong những phút giây im lặng của những giờ cuối trong ngày.  Vì thế nên tôi đón nhận ngay được nét tĩnh mịch, sâu lắng của giai điệu này dù nó đã rất xa xưa.  Tôi nghe. Và cảm động. Và cho rằng Ngô Nhật Trường cũng có cảm xúc này.

Một Mình Trong Đêm
1.
Tôi khép tôi sau khung cửa khóa kín 
Sương trắng mông lung rơi tựa băng giá
Tràn lấp quanh đây căn phòng im vắng
Phòng của đôi ta cùng dĩ vãng buồn

ĐK.
Một mình trong đêm khuya chập chờn cơn mê
Với nỗi cô đơn khi ta xa nhau thật rồi
Ngày tàn mau (sao) tựa bao niềm vui 
Nghìn tan vỡ nặng nề tim tôi

Một mình trong đêm khuya bao nỗi xót xa
Đã hết thôi trông mong khi nao em về
Dù vì em, tôi đã cưu mang bao nhiêu tháng ngày
Xin em đừng mang đi xa, trái tim tình yêu

2.
Gió hú than van trên tầng ống khói
Từng nhánh cây khô im lìm rơi lá
Thời khắc trôi qua ngân dài như nhắc
Lời nói trong tim ngàn nỗi chán chường

3.
Mọi thứ quanh đây vẫn còn như cũ
Hình bóng em yêu mơ hồ đâu đó
Mùi nước hoa xưa nghe thầm vương vấn
Sao cánh hoa kia khô héo mất rồi

Seul ce soir
1.
Je viens de fermer ma fenêtre
Le brouillard qui tombe est glacé
Jusque dans ma chambre il pénètre
Notre chambre où meurt le passé

Refrain:
Je suis seul ce soir avec mes rêves
Je suis seul ce soir sans ton amour
Le jour tombe, ma joie s'achève
Tout se brise dans mon cœur lourd

Je suis seul ce soir avec ma peine
J'ai perdu l'espoir de ton retour
Et pourtant je t'aime encore et pour toujours
Ne me laisse pas seul sans ton amour

2.
Dans la cheminée le vent pleure
Les roses s'effeuillent sans bruit
L'horloge, en marquant les quarts d'heure,
D'un son grêle berce l'ennui

3.
Tout demeure ainsi que tu l'aimes
Dans ce coin par toi dédaigné
Mais si ton parfum flotte même
Ton dernier bouquet s'est fané

Sẽ Về Trong Ngày Đông Trắng

Nhạc & lời: Kim Gannon & Walter Kent, Irving Berlin
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí:  Lê Vũ
Phòng thâu: LeVuMusic Studio & ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Art: The Occasions Group
Graphics: MarcMarc

NT:  Tôi còn nhớ khoảng giữa hè, tôi gửi bạn mấy bài nhạc Giáng Sinh.  Tôi nghĩ:  chuẩn bị sớm không hại gì.  Tôi có thời giờ để viết lách, sắp đặt hình.   Bạn có giờ soạn hợp âm, giàn dựng bài nhạc.  Và nhất là để tránh không lâm vào tình cảnh đầu tắt mặt tối với stress.  Nhưng thật ý người không bằng ý trời, đến giờ phút chót, lại gặp trục trặc.  Một bài nhạc đã có sẵn lại không thể thâu âm được. Bạn đưa ý hát lại một nhạc phẩm đã đăng năm trước. Anh Sẽ Về Ngày Giáng Sinh do Anh Thi trình bày.  Tôi nghĩ: đã đến mức này thì cũng phải chịu như thế.  Đó là cái nhức đầu trong việc quản trị một trang mạng.

LV: Chọn bài cho Giáng Sinh dễ nhưng thật ra lại khó.  Khó là vì phải ráng tránh trùng lấp, lập lại. Thế nhưng vẫn không tránh khỏi.  Vì thế tôi mừng là bạn đưa ra ý kiến ráp 2 bài đã thực hiện rồi thành một mix. Tuy nhiên ý kiến của bạn đến khá là trễ tràng khiến cho cả tôi và bạn đều phải chật vật để hoàn tất. 

NT: Tôi biết.  Cái ý đó bất thần xuất hiện, mà cũng khiến cho tôi hứng khởi hơn.  Tôi nghĩ, cả hai bài Anh Sẽ Về Ngày Giáng Sinh (I’ll Be Home for Christmas)Ngày Đông Trắng (White Christmas) đã hát rồi.   Chỉ cần chút thời giờ để trộn vào nhau thành một nhạc bản mới:  Sẽ Về Trong Ngày Đông Trắng.  Dễ ợt mà… Nhưng nghĩ và nói thì dễ.  Đến lúc làm thì thật là lộn xộn.  Sắp xếp lời nhạc (tôi) và giai điệu (bạn) đã không đi đôi với nhau.  Thâu đi thâu lại trong thời gian giới hạn làm mọi chuyện tưởng như thật… khó thở.

LV:  Ngày lễ đang đến gần, bận bịu nhiều, thêm những việc hòa âm, thâu thanh, dịch lời, tất cả bỗng dồn vào một đống lùng nhùng, bề bộn, tưởng như không thoát ra được.  Thế nhưng rồi cũng xong.  Tinh thần jazz với nhạc Giáng Sinh cuối cùng vẫn có đó trong cố gắng của tôi và bạn.  Vẫn có bài để gửi đến cho người nghe.  Xin chúc những thân hữu của KeJazz một Giáng Sinh an lành và hạnh phúc.

Sẽ Về Trong Ngày Đông Trắng

Anh nguyện sẽ quay về
Cho kịp Giáng Sinh này
Vừa khi tuyết bay đầy trời đêm
Mờ xoá lung linh sao đèn

Đêm lạnh giá ta ngồi kề
Bên lữa ấm say tình
Anh xin hứa sẽ về bên em
Dù cho chỉ là trong mơ

Tôi 
          Xin còn mãi luôn đợi chờ
vẫn mơ hoài ngày đông 
          Sẽ về Giáng Sinh này
Xa xôi
Một đêm đông tuyết 
          Vừa khi tuyết
Rơi bay ngập trời
          Đầy trời đêm
          Rung rinh sao đèn
Từng hàng cây trơ băng giá
Với bầy trẻ lặng ngóng
          … bầy trẻ lặng ngóng
Tiếng chuông réo vang trên trời xa
          Tiếng chuông réo vang trên trời xa

Tôi 
         Đêm nào có anh về
Vẫn mơ hoài ngày đông
         Bên lữa ấm đôi mình
Xa xôi
         Ngày đông trắng anh lại về đây
Và từng dòng chúc Giáng Sinh cho người
         Dù cho chỉ là trong mơ
"Nguyện cầu bên nhau bao đêm thánh bình an
         ... bình an
Và ngày đông một mầu trắng ngập trần gian"
         Và ngày đông một mầu trắng ngập trần gian

Anh nguyện sẽ quay về
          Tôi mơ hoài ngày đông xa xôi
Trong mùa Giáng Sinh này
          Một đêm đông tuyết rơi bay ngập trời
Vừa khi tuyết bay đầy trời đêm
          ... trời đêm
Cùng lóng lánh muôn sao đèn
          Cùng lóng lánh muôn sao đèn

Đêm lạnh giá ta gần kề
          Tôi mơ hoài ngày đông xa xôi
Bên lữa ấm say tình
          Và từng giòng chúc Giáng Sinh cho người
Ngày đông trắng anh lại về đây
          ... lại về đây
Dù cho chỉ là trong mơ
          Dù cho chỉ là trong mơ
Dù cho chỉ là trong mơ

Sầu Muộn

Nhạc: Wal-berg
Lời: Louis Hennevé
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo &. Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một lần nào, ngồi trong một quán café, thoáng nghe Mélancolie, mới sực nhớ đến nhạc phẩm cổ điển này mình đã nghe từ hồi nhỏ.  Không khí trong quán u ám.  Bầu trời bên ngoài cũng ảm đạm không kém.  Nghe một bài nhạc xưa thấy thật bồi hồi.
Sau đó, tìm tòi bao lâu vẫn không biết tên tác giả lẫn ca sĩ là ai.
Mãi đến gần đây, mua được CD của Jill Barber, mới biết tác giả là nhạc sĩ Pháp Wal-Berg (Voldemar Rosenberg).  
Có chuyện này thật dị hợm:  vừa lúc dịch đến đoạn “le cafard dans la fumée et dans l’alcool mène a la danse”, tôi hoảng.  Vội vàng text bạn “Sao kì quá, làm gì lại có con gián trong đây”… Kiểm nhiều bản trên mạng vẫn còn nguyên… con gián.  Không lầm lẫn được.  Cũng may bạn dẫn giải: “’Buồn như chấu cắn’ đó thôi.  Dân Tây thì bị… con gián cắn”.  À, ra thế.

LV: Bạn nói đây là nhạc xưa nhưng tôi thì chưa bao giờ nghe bài này.  Tuy nhiên lần đầu tiên làm quen với bài qua tiếng hát Jill Barber thì tôi cũng cảm được cái nét xa xưa của giòng nhạc.  Jill Barber có cách hát nhừa nhựa rất đặc biệt khiến cho tôi hơi chột dạ khi dàn dựng bài này.  Theo tôi thì chính giọng hát của ca sĩ làm cho bài nhạc trở thành đặc biệt nhưng cả tôi và bạn đều không hát được như vậy; vậy thì làm sao mang được nét đặc biệt riêng tư vào trong phiên bản này đây, tôi tự hỏi.  Sau cùng tôi nẩy ra ý hát đuổi theo thành một giọng bè khác.  Thực hiện xong nhưng không chắc lắm, gửi cho bạn nghe xem có ý gì khác không.  Bạn trả lời là  thích.  Mừng quá!

Sầu Muộn

Sầu muộn day dứt khi ngày đã vơi
Sầu muộn theo mãi, cũng đành thế thôi
Từng ngày qua trong cơn say sưa, rượu chát cùng khói cay để chìm bao giấc mơ
     Cho đến khi sáng trời

Rồi đêm vẫn đến, mang niềm khát khao
Nặng nề con tim với ngàn đớn đau
Bầy trùng đêm râm ran trong mê cùng với rượu đắng cay và khói thuốc say
     Đến ban ngày

Ngày mai bao nhiêu yêu thương sẽ đến cùng nắng tươi
Ta thường thầm nói bao lần như thế
Cùng ta nâng thêm đôi ba ly vì vẫn còn đến mai
Rã rời mộng ước cho dịu cơn đau

Sầu muộn như những gông cùm nhốt ta
Tình ai tha thiết bây giờ đã xa
Một chiều nao trong cơn say sưa cùng khói rượu mãi mê chôn vùi tận đáy sâu
     Mối ưu sầu

Mélancolie

Mélancolie, un jour s'achève
Mélancolie on y peut rien
Chaque jour dans la fumée et dans l'alcool on noie ses rêves seuls jusqu'au matin

Et chaque nuit ça recommence
Pour torturer le cœur trop lourd
Le cafard dans la fumée et dans l'alcool mène a la danse jusqu'au jour

Demain y aura de l'amour et de la lumière
Peut-être bien ça m'est égale
Barman jusqu'au matin rempli mon verre
Je veux rêver que j'ai moins mal

Mélancolie tu nous enchaîne
Plus fortement qu'un grand amour
Un bon soir dans la fumée et dans l'alcool on noie ses peines pour toujours

Mỏng Manh

Nhạc & lời: Sting
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi đề nghị với bạn khi sắp đến ngày kỷ niệm một năm KeJazz:  chúng ta song ca một bài nhạc.  Bạn đồng ý.  Bài gì?  Bạn hỏi tôi.  Chưa biết.  Chỉ mới có ý như thế thôi.
Cũng khoảng này, năm nào xa xưa, tôi có nghe một bài nhạc của Sting.  Bài nhạc thật tuyệt. Fragile.
Tại sao tôi thích bài nhạc này nhỉ?  Là một nhạc phẩm phản chiến, phản bạo động, những hình ảnh Sting đưa ra qua chữ nghĩa lạ lùng:  “Nếu máu đổ khi thịt xương và sắt thép nhập một”, hoặc “máu khô ra màu của mặt trời lúc hoàng hôn”, hoặc “mưa sẽ rơi như nước mắt từ sao trời”.
Bỗng nhiên lại được nghe jazz covers của Casandra Wilson, Stacey Kent, và nhất là Nils Landgren song ca với Rigmor Gustafsson mà tôi đã từng ngưỡng mộ qua nhạc phẩm I Will Wait For You đã được đăng tải trên KeJazz (trang Anh Mãi Chờ Em, 08/19/2016).  Tôi vội vàng miệt mài làm việc… dịch.  Và gửi bạn.
Bạn gửi tôi bản nháp.  Khó quá.  Có gì đó thật là không đúng.  Tôi bảo bạn.  Hãy đừng nghĩ đến jazz.  Và giai điệu intro của bài Fragile, tôi có cảm tưởng đã được viết như một phần của toàn bài.  Thế rồi bạn gửi cho tôi những suy ngẫm của bạn.
Bạn cũng đưa tôi những thay đổi lời dịch theo ý bạn.  Tôi gom lại thành một bản.  Nhưng tôi đã cố tình giữ lại giòng chữ “giòng máu còn tuôn vì xương thịt chôn thép gang, khô đậm như tà dương màu chân trời thoi thóp nắng”.  Những chữ “chôn”và “thoi thóp” tôi hy vọng sẽ gây được ấn tượng về sự chết chóc, cũng như hình ảnh xương thịt chôn vùi sắt thép tôi rất thích thú.  Nhưng phút chót, tôi đề nghị với bạn cứ hát lời theo ý bạn, cho bài nhạc thêm màu sắc.

LV: Đáng lẽ bài này phải được cho lên vào cuối tháng Sáu mới đúng là ngày kỷ niệm một năm của KeJazz, nhưng vì cả tôi với bạn đều thay phiên nhau đi xa trong tháng Sáu nên việc hoàn tất bài này bị gián đoạn.  Ngay cả lúc tôi đang viết những giòng này thì bạn đang ở đâu đó bên trời Ý; tôi cũng không biết bản mix cuối tôi gửi qua email bạn có nghe được không nữa.

NT:  Tạm gọi là một năm đầy kỷ niệm với những đêm lái xe đến phòng thâu của bạn, chia nhau chai rượu, thâu nháp, thâu thật, rồi chếnh choáng lái xe về.  Có một đêm cán nhằm cái thang sắt ai làm rớt giữa đường, bể cả hai lốp bánh xe, phải phiền vợ con ra đón về…  Tháng Sáu, một năm, đang lơ ngơ ở Paris thì được tin khủng bố cho nổ chiếc xe trên đường Champs Élysées, gần chỗ chúng tôi đang có mặt.  Cũng lúc đó, vừa nghe bản mix của bạn xong, đang ngẫm nghĩ về thân phận của con người, cái mỏng manh của kiếp sống.  Hình như có điều gì đó đã khiến tôi đề nghị bài nhạc này để tôi và bạn song ca, và bạn đồng ý, dù gặp nhiều khó khăn lúc hòa âm cũng như lúc thâu, rồi lúc nghe bản mix cuối, rồi khủng bố …  Tôi nghĩ cái tình cờ này chắc là hữu duyên.
Và nói đến cơ duyên.  Thật vậy, từ quen biết Hồ Đắc Anh Thi, rồi đến Châu Hạnh và Phạm Quang Khánh, rồi Ngô Nhật Trường, những người bạn vì đam mê âm nhạc, và nhất là nhạc jazz, đã tìm đến với nhóm KeJazz, khiến tôi thêm tin vào cái duyên âm nhạc.  Tôi rất vui vì chúng ta sắp được giới thiệu đến các bạn thính giả những đóng góp mới, những giọng hát mới, trong những post trong tương lai rất gần…
Nói thêm về bức hình, tôi đã chụp một hôm thăm viếng World Trade Center Memorial ở New York City.  Trên nền đá đen, những bóng người trong tà dương như những oan hồn nhắc nhở ta về hành động tàn khốc mà con người đã đem lại cho đồng chủng chỉ vì những lý do trừu tượng như tôn giáo, chính trị, cũng như lòng tham lam v.v…

LV: Nghĩ cũng nên nói chút về một người bạn vừa mới quen Phạm Đức (PD) ở California qua nhịp cầu tri âm KeJazz. Cũng là một bất ngờ thích thú cho tôi, và nhất là cho bạn, khi PD tỏ ra rất sành điệu về jazz, giống như Hồ Đắc Anh Thi ở Sài Gòn.  Trải qua một năm, KeJazz đã dần có được những tham gia đóng góp, chia xẻ của bạn hữu từ phương trời xa xôi.  Thật là một khích lệ lớn lao.  Nhớ tới ngày đầu, nhắm mắt đưa chân làm đại một bài nhạc thử xem sao, không biết có ai thèm để ý nghe hay không? Nay sau hơn 50 bài, đã có thêm những người bạn mới để chia xẻ với mình. Niềm vui lớn!  
Dùng Mỏng Manh (Fragile) để đánh dấu cố gắng của một năm, với tôi, cũng là một việc có ý nghĩa. Không có gì vĩnh hằng trong đời người, mọi thứ đều mong manh.  Những cố gắng này của chúng ta cũng chỉ là mong manh.  Chỉ mong sao mang được đến niềm vui nhỏ nhoi nào đó cho mình, cho người.  Dù chỉ là niềm vui mong manh…

Mỏng Manh

Giòng máu còn tuôn
Vì xương thịt chôn thép gang
Khô đậm như tà dương màu chân trời thoi thóp nắng

Rồi mai trời mưa
Giòng nước gột vết máu loang
Nhưng còn trong hồn ta có chi không phai nhòa

Phải chăng là những vương vấn đời sống
Mà cuối cùng riêng điều ta nặng lòng
Vì đâu còn chi từ bao hờn căm
Vì căm hờn, ta mất hết

Dù cho thù oán nung nấu mang suốt kiếp người
Thân ta mong manh phút giây giữa đất trời

Mưa triền miên, mưa rơi triền miên
Như ánh sao rơi lệ
Như ánh sao rơi lệ
Mưa lặng rơi, như âm thầm nói
Ôi mỏng manh kiếp người
Ôi mỏng manh kiếp người

Fragile

If blood will flow
When flesh and steel are one
Drying in the colour of the evening sun

Tomorrow's rain
Will wash the stains away
But something in our minds will always stay

Perhaps this final act was meant
To clinch a lifetime's argument
That nothing comes from violence
And nothing ever could

For all those born beneath an angry star
Lest we forget how fragile we are

On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are