Mắt Lệ

• Nguyên tác: Misty
• Nhạc: Errol Garner
• Lời: Johnny Burke
• Lời Việt: Lê Vũ
• Trình Bày: Nguyễn Thảo
• Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Bỗng nhiên, một ngày đẹp trời, tôi nhận được email của bạn với một nhạc phẩm rất quen thuộc trong giới Jazz.  Tôi hơi ngạc nhiên là mặc dù bạn đang bị tôi tấn công tới tấp với hòa âm, ghi âm, mixing và post-production, mà vẫn có giờ để dịch nhạc.  Có lý do gì?  Hay duyên cơ gì?

LV:  Cách đây khá lâu tôi tình cờ vớ được một tập nhạc dậy piano.  Tò mò xem thì thấy bài Misty này.  Lần theo giai điệu thì tôi rất ngạc nhiên với cách chuyển hợp âm của bài: hoàn toàn ra ngoài những khuôn khổ thường tình trong vốn liếng nhạc hạn hẹp của tôi. Ngày đó tôi không khỏi so sánh cái cố định dễ đoán của dòng nhạc Việt với cái lưu hoạt kỳ lạ của nhạc Jazz tại xứ Mỹ.  Sau này tôi lại cho rằng có lẽ một phần vì ngôn ngữ Việt với trắc bằng khiến cho việc phát triển của giai điệu không được tự do, phóng khoáng như nhạc viết bằng Anh ngữ chăng? Nhưng nếu thế thì sao nhạc của những nước Âu châu cũng không được khoát đạt như vậy? Không có câu trả lời.

NT:  Cũng có thể, vì theo một số nhạc sĩ Mỹ thì ngôn ngữ địa phương ta đã làm thanh quản người Á Đông phát triển khác, nên chất giọng không có độ dày cũng như thiếu âm vực.  Bởi vì thế, trên thị trường quốc tế, ca sĩ Á Đông không được nổi tiếng ngoài trừ vài ca sĩ xuất xứ từ Phi Luật Tân, nơi Anh Ngữ hầu như là tiếng phổ thông.  Riêng trong dịch thuật, tôi rất đồng ý với bạn là năm dấu, sáu âm, thêm vào luật vần, đã làm tôi điên đảo bao lâu nay.  Tôi có thể hiểu được vì sao nhạc Việt thiếu tính phức tạp, phải chăng vì âm sắc quá nhiêu khê.  Thêm vào đó, dân tộc tính đề cao điểm đồng hóa, và ngược lại trên quan niệm phát triển cá nhân.  Cho nên sáng tạo trong nghệ thuật của Á Đông hầu như không được chú trọng, ngoài trừ đi theo những “sáng tạo” có sẵn.  Tôi mừng cho bạn đã dám dấn thân vào khu vực ít người vãn lai này.

LV:  Tôi quyết định dịch bài này vì nó đã ảnh hưởng đến quan niệm về Jazz của tôi ngày đó.  Thế nhưng tôi lao đao với lời dịch suốt mấy tuần vì không tìm được câu dịch thỏa đáng cho chính những nốt nhạc đầu.  Vì thế cho nên cuối cùng cũng phải nhờ bạn giúp một vài ý kiến.

NT:  Tôi nhớ ra rồi.  Bạn viết: “Bỗng bất ngờ nhìn ra anh bỡ ngỡ như chú nai tơ xa bầy”.  Nghe rất Huy Cận, tuy hình tượng đó rất gần với nguyên tác “chú mèo con kẹt trên cây”.  Xin lỗi, tôi hơi dị ứng với “lứa tuổi thích ô-mai” trong thời điểm này, nên tôi phải đổi lời của bạn.  Thế thôi.  Ngoài ra, lời dịch của bạn thật tuyệt vời.

Mắt Lệ

Biết đâu ngờ vì sao anh bỡ ngỡ như thú hoang xa lạc bầy
Và hồn anh vụt bay chót vót lên ngọn cây
Anh thật không có ngờ
Anh rưng mắt lệ
Được cầm tay em yêu dấu

Bước chân thầm
Chợt nghe đâu thánh thót bao tiếng tơ rung dịu dàng
Hoặc chỉ là niềm êm ái trong tiếng em nói 
Giây chùng buông tiếng nhạc
Anh rưng mắt lệ
Được bên em dấu yêu

Người  đời xem em ma quái em mê hoặc anh
Nhưng anh muốn hoan say bên em luôn cõi đời anh
Người yêu ơi anh đang lang thang như người mơ
Theo em từng bước chân miệt mài

Cõi riêng mình
Một mình anh cất bước trong cõi riêng tư tuyệt vời
Chắng cần theo một phương hướng anh đi về đâu
Mưa nhòa hay gió bụi anh đây chẳng màng
Vì lòng anh có em

Misty

Look at me
I'm as helpless as a kitten up a tree
And I feel like I'm clinging to a cloud
I can't understand
I get misty, just holding your hand

Walk my way
And a thousand violins begin to play
Or it might be the sound of your hello
That music I hear
I get misty the moment you're near

You can say that you're leading me on
But it's just what I want you to do
Don't you notice how hopelessly I'm lost
That's why I'm following you

On my own
Would I wander through this wonderland alone
Never knowing my right foot from my left
My hat from my glove
I'm too misty and too much in love

Lá Úa

• Nguyên tác: Les Feuilles Mortes
• Nhạc: Joseph Kosma
• Thơ: Jaques Prévert
• Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
• Trình Bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Hoàng Huy Mạnh
• Graphics: MarcMarc

NT:  Lúc bạn gửi tôi bản dịch nháp của Les Feuilles Mortes năm trước, tôi còn nhớ, tôi đã tự nghĩ, bài nhạc này sẽ là một thử thách.  Không ngờ sau lần ấy, bạn và tôi bắt đầu hợp tác và đã tạo nên KeJazz.  Bạn đã chọn dịch lời từ nguyên tác, nên tôi lấy chữ Lá Úa làm tựa thay vì “Lá Rụng” như những dịch bản trước đây dựa trên bản Anh Ngữ The Falling Leaves.  Bạn cũng đã viết về phần hòa âm của bạn rằng: “Phong cách jazz thuần túy được thể hiện bằng upright bass, piano và warm electric guitar.  Dàn string ensemble không thể thiếu xót được trong phối khí của nhạc phẩm này với cảm giác mênh mông, vang vọng của mất mát, xa xôi.  Tô điểm thêm cho hòa âm là tiếng guitar thùng và accordion lơ lửng, đẩy đưa như những chiếc là vàng cuốn đi trong gió thu.”  Đọc những lời ấy, tôi đã cảm được cái không khí trữ tình nhưng đượm buồn thảm của một mùa thu trong ký ức.
Thêm rằng, tôi vẫn yêu thích nhạc phẩm này (ai mà chẳng yêu thích ca khúc trữ tình, bạn nhỉ?).  Mặc dù đã được đưa lên trang mạng của LeVuMusic cách đây một năm, tôi vẫn muốn đưa vào KeJazz, vì đã là  trang nhạc Jazz thì không thể thiếu Les Feuilles Mortes được.

Lời cảm ơn xin gửi đến nhiếp ảnh gia Hoàng Huy Mạnh đã cho mượn hình ảnh mùa thu rực rỡ nắng vàng.  Tranh của anh vẫn thường xuất hiện trên trang mạng của Gio-O.com.  Bạn cũng có thể xem thêm ở trang https://www.flickr.com/photos/hoanghuymanh_images/

Lá Úa

Anh luôn ước mong em mãi hoài nhớ ngày xưa
Ngày đôi chúng mình say mối tình bao mộng mơ
Thời say đắm và hạnh phúc của những nhân tình
Ngợp trong nắng vàng chan chứa, mùa thu lặng rơi

Từng chiếc lá vàng anh góp đầy lối ngày xưa
Em yêu ơi, anh vẫn nhớ
Từng chiếc lá vàng anh góp đầy cánh tay nầy
Như dĩ vãng và thương tiếc vây kín hồn anh

Và rồi cơn gió bấc cuốn đi về đâu
Vào trong đêm tối xa xôi lạnh lùng
Em hỡi, chưa bao giờ anh quên lãng
Tiếng hát em khi xưa ta còn nhau

Lời tình ca đó
Lời yêu say đắm
Dành người anh yêu
Và người yêu anh

Ngày ta bên nhau
Tình ta đậm sâu
Và người anh yêu
Yêu mãi muôn đời

Dòng thời gian không ngừng trôi
Nhân tình phai phôi
Âm thầm chia ly
Lặng lẽ ra đi
Tựa con sóng xoá tan bao kỷ niệm vết chân xưa
Trên bãi cát đâu còn dấu người yêu...

Les Feuilles Mortes

Oh! je voudrais tant que tu te souviennes
Des jours heureux où nous étions amis
En ce temps-là la vie était plus belle,
Et le soleil plus brûlant qu'aujourd'hui

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle
Tu vois, je n'ai pas oublié...
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi

Et le vent du nord les emporte
Dans la nuit froide de l'oubli
Tu vois, je n'ai pas oublié
La chanson que tu me chantais

C'est une chanson qui nous ressemble
Toi, tu m'aimais et je t'aimais
Et nous vivions tous les deux ensemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais

Mais la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des amants désunis