Cuối Hè

Nhạc & lời: John Prine
• Nguyên tác: Summer's End
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Thỉnh thoảng, bạn vẫn hay làm tôi ngạc nhiên.  Trong thời gian nằm nhà, được tin nhạc sĩ John Prine, một nhạc sĩ lão thành trong giới nhạc Country & Western, đã qua đời vì Covid.  Và chương trình podcast cho phát thanh một số nhạc của ông.  Trong kho tàng nhạc đó, tôi rất thích những ballad vì nét dịu dàng và đầy hoài niệm, thật hợp trong những lúc cách ly tiếc nhớ những ngày được bay nhảy lung tung. Bài Cuối Hè (Summer’s End) là một trong những ca khúc cuối cùng ông ghi âm và thâu hình.  Tuy giai điệu không có gì đặc sắc, khi đi kèm với lời nhạc giản dị đã tạo nên một nét bàng bạc u buồn cho thân phận người.  Điều gì đó đã làm cho tôi xúc động khi lắng nghe. Tôi viết lời Việt ngay lúc đó, nhưng chẳng gửi cho bạn vì Cuối Hè không phải là nhạc jazz, cũng không nổi tiếng cho lắm, cũng không có kỹ thuật cao kỳ, tư tưởng siêu việt gì cả.  Tôi vẫn còn ngại nghe lời chê “nghe chán như ăn cơm nguội” mà một thính giả đã “ban tặng” trước đây (tuy tôi thật tình rất thích ăn… cơm nguội; truyền thống dân tộc mà!) Vì thế tôi rất ngạc nhiên khi bạn chọn hát ca khúc này.  Rõ là bạn cũng thích ăn cơm nguội giống tôi.

LV:  Mới lần đầu tiên nghe John Prine hát bài Summer’s End là tôi đã cảm tình ngay với giai điệu nhẹ nhàng, thấm thía này.  Ông hát không cầu kỳ, tiếng hát đều đặn như lời kể chuyện.  Kể chuyện về những ngày hè tung tăng trong ký ức…  Tôi yêu mến ngay tiếng hát trầm buồn và cách phát âm có “twang” đặc biệt của ông.  Hơn nữa vì bài giản dị, không cao trào, không đòi hỏi kỹ thuật hát gì nhiều nên tôi mới đề nghị để tự hát bài này.  Vậy mà tôi cũng phải chật vật với việc thâu thanh cả tuần vì tôi không biết làm cách nào để diễn tả được nét chân phương, đậm đà trong tiếng hát của John Prine.  Sau cùng tôi cũng chỉ hát được theo khả năng giới hạn của mình.  Thế mới rõ là ăn “cơm nguội” cũng không phải dễ “nuốt” như mình tưởng đâu nhé.

NT: Qua cách kể chuyện, JP đã dùng một số hình ảnh rất riêng tư để tạo dựng thế giới của tuổi thơ qua cái nhìn của một người lớn tuổi: chiếc áo tắm phơi trong gió hè, một bức hình xưa, căn nhà bị ám… và tiếp theo là những hình ảnh của nỗi cô đơn khi ta lớn lên: chiếc bóng từ từ băng ngang trần nhà (vì lý do gì đó mình không ra khỏi phòng?), cửa xe để quên trong mưa tuyết. Và để rồi kết luận vào tuổi già: Valentines break hearts and minds at random. Lễ Tình Yêu cứ tình cờ làm tan nát trái tim và tâm hồn. Câu này của ông nghe thật buồn, và cũng thật… elegant.

Cuối Hè

Hè sắp hết, ngày hè theo nắng tắt lưng đồi.
Trời chiều buông gió, lộng bay khăn tắm vướng trên cành.
Hẹn lại mai đây, gặp nhau như đã hứa nhau
Mùa hè năm nay, chẳng còn bao lâu ta có nhau.

Rồi mùa chợt thay lá, đầy vơi nỗi nhớ khi xa nhà,
Lặng nhìn chiếc bóng từ từ tan khuất nơi góc tường.
Lòng buồn đâu hay ngoài trời giăng mây, mưa tuyết bay.
Và trong xe lạnh vì đêm quên quay kính lên.
 
Thì hãy quay về,
Hãy quên đi
Những tháng năm cô độc nơi quê người
Về đây cùng tôi.

Vào mùa lễ Tình Yêu, nhưng trái tim lạnh lùng.
Ngày Phục Sinh đến, mà sao đâu thấy rỗi linh hồn.
Giờ mình em thôi, dù cho lâu nay quen đắng cay,
Vào ngày Ba mươi, làm sao cho nguôi nước mắt rơi?

Thì hãy quay về,
Hãy quên đi
Những tháng năm hiu quạnh khi xa nhà.
Về đây cùng tôi.

Nhìn quanh nơi đấy, người vui câu nói nghe rộn ràng.
Mà riêng tôi nhớ ngày nào ta đã lang thang tìm
(Tìm) một nơi xa, một nơi cho ta luôn vấn vương
Rồi hè qua mau, cuộc đời trôi mau không tiếc thương.

Summer’s End

Summer's end's around the bend just flying
The swimming suits are on the line just drying
I'll meet you there per our conversation
I hope I didn't ruin your whole vacation
 
Well you never know how far from home you're feeling
Until you watch the shadows cross the ceiling
Well I don't know but I can see it snowing
In your car the windows are wide open
 
Just come on home
Come on home
No you don't have to be alone
Just come on home
 
Valentines, break hearts and minds at random
That ol' Easter egg ain't got a leg to stand on
Well I can see that you can't win for trying
And New Year's Eve is bound to leave you crying
 
Just come on home
Come on home
No you don't have to be alone
Just come on home
 
The moon and stars hang out in bars just talking
I still love that picture of us walking
Just like that ol' house we thought was haunted
Summer's end came faster than we wanted

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

• Nguyên tác: 
• Nhạc:  Michel Legrand
• Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Trong mùa dịch Covid, chuyện hát hò thật là hoàn toàn tùy ngẫu hứng.  Và đa số là những ca khúc này đã được dịch từ mấy năm trước, đã bám bụi thời gian hơi… dầy.  Trong hiện tại, các phòng thâu ở Sài Gòn đang bị đóng cửa.  Ở Mỹ thì nhà ai nấy ở.  Thành ra đài KeJazz cứ quanh đi quẩn lại chỉ có bạn và tôi.

Vừa đi xa về, ngay hôm thứ hai, bạn điện tin cho tôi rằng sẽ hát ca khúc này, Xin Cho Còn Mãi Tình Ca, dịch từ nhạc phẩm How Do You Keep the Music Playing? của Michel Legrand mà tôi đã dịch từ lâu rồi.  Ca khúc này cũng đã xuất hiện trước đây trong một nhuyễn khúc mùa lễ Valentine, Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu trình bày bởi Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường.  Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng.  Mừng là vì lại được thoát nạn “câu cá”.  Ngạc nhiên là không hiểu vì sao bạn lại chọn một bài nhạc kinh điển mà Frank Sinatra đã từng làm mưa làm gió với nó.  Bạn như thấu ý tôi, gửi ngay điện tin:  Đừng có nín thở, không có Frank Sinatra đâu mà hòng.  Ô hay!

Thế là tôi vội vàng ghi lại nhạc bản cho kịp lên mạng.  Cũng vì hí hoáy viết những nốt nhạc mà tôi lại phải để ý đến lời tôi đã viết ngày nào.  Cũng vì để ý lời ca mà tôi lại phải cặm cụi viết lại… lời.  Thành ra lời bạn hát có hơi… khác với lời trong bài nhạc.  Trong tinh thần jazz thì… thôi kệ, cứ coi như là… improvise vậy.

LV: Tôi ngâm mãi bài này vì bạn đã muốn tôi hát mà cứ nhắc đến Frank Sinatra! Nghe chột dạ chẳng muốn tính tiếp vì là kiểu nào cũng không xong.  Nhưng kẹt bài quá nên liều mình đưa chân vào vũng bùn lún này.  Hát xong gửi bạn lại bị nhắc khéo là hát sai lời dịch!  “Thôi tao cho mày poetic license đó!” Nghe cũng hơi chột dạ vì lời dịch gửi đã rất lâu chẳng còn nhớ mình có tí hoáy thay đổi gì trong đó không.  Thôi thì hát lại vậy.  Sáng thứ Sáu dậy sớm lên gân cổ nghêu ngao lại.  Lần này tôi gửi lại license cho bạn đó! Không cần đâu!

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

Giữ sao tình ca mãi ngân dài thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với bao lời thơ cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi đời ta đã trao về người yêu
Giữ tim mình như phút đầu
Để cho từng câu nói rung động hoài trong lòng nhau

Dẫu trong đời, ta biết, ta luôn đổi thay,
Đổi thay hoài theo với giòng đời.
Tháng năm nổi trôi với bao buồn vui
Trái tim dường như vẫn tan thành hơi
vì nghe tiếng khi người gọi

Dù biết yêu thương trong tim luôn trao về người cho hết kiếp,
Đắm đuối bên nhau, nhưng sao chẳng ngừng lo âu
Lỡ có hôm nao đôi ta không còn nhìn ra trong mắt đâu miên viễn.

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau xớt chia niềm vui cũng như niềm đau
Biết đâu thời gian dẫu khi ngừng trôi
Tình ca mãi vang ngàn đời.
Tình ca sẽ mãi không nguôi...

How Do You Keep the Music Playing?

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

And since we know we're always changing
Why should it be the same?
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

I know the way you feel for her
It's now or never
The more I love the more that I'm afraid
That in her eyes I may not see forever
Forever

If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
With any luck, then I suppose
The music never ends