Người Yêu Mau Về Đây

• Nguyên tác: I Cover the Waterfront
• Nhạc: Johnny Green 
• Lời: Edward Heyman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:   Đây là một bài nhạc jazz kinh điển mà KJ đã dịch và đăng tải từ năm 2016.  Ngay sau khi viết lời Việt, tôi đã có cảm giác như rằng ca từ viết cho tâm trạng một thuyền nhân vượt biển, đến tị nạn nơi xứ người.  Rồi có những ngày như thế, đi lang thang trên biển, nhìn về một nơi xa xăm, lòng nặng mang bao niềm thương nhớ, phân vân bao nhiêu ý nghĩ, đại khái như “Ở bên nhà em không còn đứng chờ đợi anh…” (Phạm Duy)

Rồi cả một thập niên trôi qua, tôi tự hỏi không biết câu chuyện tang thương kia đã đi đến đâu.

Thỉnh thoảng vẫn hay nghe người ta kể những câu chuyện, thường là người vợ, cuối cùng cũng đến được bờ bến tự do, nhưng phải đối diện với cảnh người chồng đã không chờ đợi được.  Hoặc người vợ cũng như bầy con bị đưa về vùng kinh tế mới rồi bỏ xác nơi ấy…

Trong khoảng thời gian từ 1975 đến 1990, nỗi lòng người tị nạn và những hoàn cảnh cay đắng đã được ghi lại trong sách báo văn thơ cũng như ca khúc.  Một giai đoạn trong lịch sử người Việt lưu vong.

Nhưng sau đó chẳng bao lâu, “phong trào” về thăm quê hương nổi lên, vì thế một phần nào thì nỗi lòng người đi kia cũng bị lỗi thời.  Việt kiều lũ lượt đi về, thoạt đầu để thăm nhà, thăm người thân, sau đó là đi thăm quê hương, những nơi chưa từng đến vì thời cuộc chiến tranh, rồi từ từ là vì… ăn chơi vì tiền đô quá được giá… 

Thế là khỏi phải lang thang ngoài biển từ đó.

Không dưng bạn mang bài nhạc này ra hát rồi gửi cho tôi.  Ngồi nghe tiếng hát nhẹ nhàng với một vài chỗ khao khao như hờn tủi, tự nhiên mà lòng tôi lại thấy bùi ngùi khôn tả.  Thì ra nỗi buồn tị nạn nó vẫn còn đó, nó chỉ bị phủ lên lớp bụi thời gian.

Mấy người Mỹ vẫn hay dùng từ ngữ wet-back để ám chỉ những người mới đến đất nước này.  Lưng ướt.  Họ nhạo báng một cách vô ý thức.  Họ đã không có lòng đồng cảm với những nỗi khổ người tị nạn phải cưu mang, và vô tình, họ đã nhạo báng cả ông cha của họ, những người đã từng bỏ xứ ra đi vì lý do chính tri, tôn giáo hay chỉ vì muốn tìm một đời sống tốt đẹp hơn.

Lưng ướt.  Ướt vì nước biển.  Ướt vì mưa.  Ướt vì mồ hôi. Ướt vì nước mắt.  Cái ướt đẫm thê thảm mà ai người tị nạn cũng mang theo cả một đời người.

Người Yêu Mau Về Đây

Bãi cát dài mình anh mỏi mong
Đứng ngóng trông biển rộng
Chờ em bao lâu nay
Người yêu xin mau về đây

Bước đi một mình, anh mơ em
Bóng dáng em mịt mùng
Trời đêm không trăng sao
Càng thêm bơ vơ lạnh lùng

Em yêu ơi, nào còn hoài trông
Nơi đây riêng anh, ngày chờ đêm mong
Em (đang) nơi nao? Còn nặng tình xưa?
Hay vui duyên đời, quên lối về?

Bên đây bờ mình anh mỏi mong,
Đứng ngóng trông biển rộng
Chờ em trong cơn mê
Người yêu xin mau quay về

...
Chờ mong ôi từng phút từng giây
Người yêu sẽ quay về đây

I Cover the Waterfront

I cover the waterfront
I'm watching the sea
Will the one I love
Be coming back to me?

I cover the waterfront
In search of my love
And I'm covered by
A starless sky above

Here am I patiently waiting
Hoping and longing oh, how I yearn
Where are you? Are you forgetting?
Do you remember and will you return?

I cover the waterfront
And I'm watching the sea
For the one I love
Must soon come back to me

Hồn Anh và Tim Anh

Nhạc: Johnny Green
Lời: Edward Heyman
Robert Sour
Frank Eyton
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có bao giờ bạn tự hỏi tại sao ta lại chọn một đề tài rắc rối như chuyện dịch nhạc jazz này?  Không biết bạn thì sao.  Theo tôi thì cũng vì cái đam mê của tôi.  Nó mọc rễ từ những ngày mới lớn, rồi nó trưởng thành theo bao nhiêu bầm dập của đời sống, qua bao thế hệ của người hát, từ Billie Holliday, Frank Sinatra cho đến Connie Evingson, Stacey Kent, Peter Cincotti, Orie Dagan.  Nó như con quái vật trong phim Alien ăn sâu vào tôi rồi một ngày bung ra hùng hổ loạn cuồng.  Như thế đó.  Tôi có cảm tưởng bài nhạc Body and Soul này đã được viết ra cho tôi và con quái vật ấy.
Lúc gửi bạn bài nhạc, bạn có bảo tôi giai điệu của bài này thật rắc rối.  Bạn chúc tôi good luck.  Tôi tự nhủ, mình đã quá quen với con vật ấy.  Nhưng bạn ạ, không ngờ trong dạng Việt-hóa, nó đã gây cho tôi bao nhiêu rắc rối.  Gồng mình lắm đấy.

LV: Cách đây hơn một năm thì tôi không biết gì con quái vật jazz này. Với jazz, tôi luôn có thái độ “kính nhi viễn chi”, đứng từ xa chiêm ngưỡng một cách kính nể.  Tôi ít nghe và dĩ nhiên không quen thuộc với phần lớn những bài nhạc jazz mà bạn nói đến. Những ca nhạc sĩ jazz bạn nói đến tôi chỉ biết lõm bõm vài tên.  Tôi luôn nghĩ jazz vượt quá khỏi tầm hiểu biết về nhạc của tôi.  Với jazz cái không biết của tôi thì quá nhiều.  Tuy nhiên, tôi cũng cho rằng cái không biết, không quen của tôi cho tôi một cái phong thái khách quan với những nhạc phẩm jazz bạn giới thiệu. Dĩ nhiên khi jazz đã Việt-hoá rồi thì tôi cho là dễ cảm thông hơn. Nhưng làm sao Việt-hoá mà vẫn giữ được tính cách nguyên thủy của jazz thì lại là một vấn đề khác. Đành để người nghe thẩm định vậy à.

Hồn Anh, Tim Anh

Ngày đêm giờ đây thật đơn côi
Vì em lệ rơi, giọt nước mắt cho em thôi
Chứ cớ sao em quay mặt
Hồn anh, tim anh trao em mất rồi 

Ngày đêm giờ đây toàn trông mong
Hoài nghi vì sao em đã thôi (không) yêu anh
Hứa chắc chắn với em rằng
Hồn anh, tim anh trao em suốt đời 

Làm sao mà anh tin
Dù muốn hay dù không đây
Khi thấy em đã đành tâm dứt tình
Đừng nên đùa chơi chi
Còn mấy phút (trước) giờ chia ly 
Ngoại trừ khi em hứa cho chúng mình một lần nữa

Đời anh giờ đây thật tang thương
Dù em đã hay anh chỉ yêu em thôi
Anh hứa anh xin dâng
Hồn anh, tim anh cho em suốt đời 

Body and Soul

My days have grown so lonely
For you I cry, for you dear only
Why haven't you seen it
I'm all for you body and soul

I spend my days in longin'
I'm wondering why it's me you're wronging
I tell you I mean it
I'm all for you body and soul

I can't believe it
It's hard to conceive it
That you'd throw away romance
Are you pretending
It looks like the ending
Unless I can have one more chance to prove, dear

My life a hell you're making
You know I'm yours for just the taking
I'd gladly surrender
Myself to you body and soul

What lies before me
A future that's stormy
A winter that's gray and cold
Unless there's magic the end will be tragic
And therefor a tale that's so often told