Hoa Thơ Dại

Nhạc: Sidney Joseph Bechet
Lời: Fernand Lucien Bonifay & Mario Bua
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Hoa Thơ Dại, thỉnh thoảng, vẫn được vắn tắt thành… Hoa Dại.  Nghĩ cho cùng, hoa dại thì có thật, mà thường là có rất nhiều, mọc tràn đất hoang dã.  Cũng nghe nói, hoa dại phương nam, đem về trồng nơi đất bắc, bỗng trở thành hiếm quý mà hết dại.  Hoa thơ dại thì không như thế.  Hoa chỉ nở một lần trong cuộc đời.  Thời gian trôi đi.  Tuổi thơ qua theo.  Hoa thơ dại chỉ còn thoảng mùi hương thơm trong trí nhớ.

Ngô Nhật Trường chọn hát ca khúc này, vô tình hay hữu ý, tôi không rõ.  Nhưng tôi rất rõ là bạn rất đam mê… trồng hoa.  Nơi căn nhà nhỏ giữa thành phố Sài Gòn, khu vườn của bạn là chỗ trú chân của bầy bươm bướm, ong, chuồng chuồng.  Vì nơi đây thì hoa đủ loại, Tô Liên, Ngải Mọi, Hải Đường, Diên Vĩ, và còn nhiều những hoa thơm cỏ lạ khác nữa.  Nơi đây, bạn vẫn ngày ngày tỉ mỉ thì thầm cùng cây cỏ.  Những bông hoa đó, hoa nào là hoa thơ dại, Ngô Nhật Trường nhỉ?

NNT: Câu hỏi của anh quả thật khó mà trả lời. Mà tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tới. Hoa nào là hoa thơ dại? Chợt hôm nay trong lòng cũng muốn biết câu trả lời.

Tôi từ ngày nhỏ đã say mê cỏ cây. Và cũng may mắn được sống ở nơi có nhiều cây cối, đồng cỏ, dù là giữa lòng phố. Thời nghèo khó có mấy ai mà mua hoa về trồng. Họa may là ngày Tết, tôi theo mẹ ra chợ hoa mua vài ba chậu vạn thọ đại hạ giá (vì đã sắp sửa tới giờ giao thừa) để trưng cho gọi là có không khí tết nhứt. Thế nên, tuổi thơ của tôi chỉ có những bông hoa dại ở đồng cỏ hay bên vệ đường, những bãi đất bỏ hoang. Hoa dại với tôi như những kẻ du mục với cuộc sống phiêu du đó đây. Hoang sơ, mộc mạc nhưng cũng đầy tràn kiêu hãnh. Vẻ đẹp đó không lộng lẫy như những cây hoa được người cưng chiều nhưng nó ghi khắc mãi trong trí nhớ của tôi.

Bông hoa thơ dại trong Petite Fleur chắc hẳn cũng như vậy. Cũng cưu mang những dĩ vãng. Đóa hoa thơ ngây đó hẳn đã ghi khắc trong tâm trí người nhạc sỹ những kỷ niệm. Những kỷ niệm của một cuộc tình đơn sơ, đẹp đẽ. Và nghĩa là hình dáng của người tình. Nói về hoa thơ dại của người nhạc sỹ coi như cũng đã trả lời cho chính tôi vậy.

Hoa Thơ Dại page

Hoa ven đường
Từng nụ hoa rất âm thầm
Ngày mai dẫu hoa tàn phai
Riêng anh còn giữ trong lòng

Nụ hoa nào
Làm đôi mắt em ngời sáng
Nồng hương ngất ngây hồn anh
Vùng hạnh phúc cõi mộng mơ
Ngày đôi chúng ta còn thơ
Mùa xuân chớm hoa tình yêu
Nhẹ phơi sắc hương là em
Vì anh

Trong cõi đời
Dù giây phút đắng cay nào
Nguồn hạnh phúc vẫn là em
Cánh hoa thơ dại

Thời thanh xuân ấy
Dừng chân phút giây mộng mơ
Ngạt ngào hương hoa
Mùi hương ấp yêu tình thơ đắm say

Anh tin rằng
Tình em như cánh hoa nào
Rạng rỡ mãi giữa vườn yêu
Cánh hoa thơ dại
Petite Fleur 

Si les fleurs 
Qui bordent les chemins 
Se fanaient toutes demain 
Je garderais au coeur 

Celle qui 
S'allumait dans tes yeux 
Lorsque je t'aimais tant 
Au pays merveilleux 
De nos seize printemps 
Petite fleur d'amour 
Tu fleuriras toujours 
Pour moi 

Quand la vie 
Par moment me trahit 
Tu restes mon bonheur 
Petite fleur 

Sur mes vingt ans 
Je m'arrête un moment 
Pour respirer 
Ce parfum que j'ai tant aimé 

Dans mon coeur 
Tu fleuriras toujours 
Au grand jardin d'amour 
Petite fleur... 

Ca Khúc Prévert

• Nguyên tác: La Chanson de Prévert
• Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Hiệp Định Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Có một lần tôi đọc ở đâu đó về kỹ thuật viết lời nhạc, ngoài việc sắp đặt những ý tưởng, giàn dựng câu chuyện, gói ghém xúc cảm, qua ngôn từ, tác giả còn cần phải tạo cho ca khúc một sức hấp dẫn. Đôi khi, tác giả dùng ẩn dụ để kích thích người nghe tìm hiểu thêm những gì tác giả cố tình che đậy. Nhiều lúc, tác giả dùng từ ngữ không thường đi với nhau để tạo hình tượng bí ẩn. Ngay cả khi tác giả dùng vần (hoặc đôi khi không dùng) trong lời nhạc, họ đã khiến người nghe phải “tham gia” trong vài mươi phút “du hành” cùng tác giả. Đây là những điều thú vị tôi thường thấy trong nhạc của Serge Gainsbourg. Lời nhạc của ông hầu như lúc nào cũng mang nhiều bí mật, câu chuyện thường có nhiều tầng lớp, hình ảnh thường mang nhiều góc cạnh, chữ thường mang nhiều nghĩa.
Trong ca khúc này, La chanson de Prévert, ông đã mượn tên tuổi của tác giả và cả tác phẩm Les feuilles mortes làm nền gốc. Ông cũng mượn nguyên văn câu đầu tiên trong bài làm câu mở đầu cho bài nhạc của mình. Oh, je voudrais tant que tu te souviennes. Một bài nhạc có nhiều cái “mượn” nhưng lại rất original, rất Gainsbourg. Chính điều đó là cái thú vị trong bài nhạc của ông.

Ca Khúc Prévert

Này người tình ơi, anh xin em luôn mãi nhớ
Khúc hát thuở ấy vẫn chưa hề quên đâu
Câu thơ năm nao ru em vào mơ
Prévert và Kosma, với tiếng đàn

Loáng thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Anh nghe thêm chơi vơi trong niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, mất hút bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa mờ khuất bóng hình?

Từng cuộc vui say cho tim anh rong chơi khắp chốn
Với những khúc hát đã nghe nhàm tai
Anh thêm xa xôi, tim thêm lạnh giá
Nên lâu nay anh thôi biết nói gì

Chợt thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Cho anh chơi vơi trong bao niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, đã chết bao cuộc tình
Nhưng không sao chôn đi mỗi bóng hình?

Rồi mùa Thu đi qua cho Đông mang tuyết đến
Nhắc khúc hát cũ phút giây từ ly
Thêm bao hoang mang khi anh chợt thấy
Nay trong tim sao băng giá lấp đầy

Lời hát vẫn thế “Les feuilles mortes”
Nhưng sao không mang theo kỷ niệm cũ?
Tìm mãi trí nhớ, thấy xác bao cuộc tình
Chợt hay trong tim đã mất bóng hình.
Tìm suốt khắp chốn chẳng thấy đâu tình mình
"Les feuilles mortes" cùng với bóng hình.

La Chanson de Prévert

Oh je voudrais tant que tu te souviennes
Cette chanson était la tienne
C'était ta préféré je crois
Qu'elle est de Prévert et Kosma

Et chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Avec d'autres bien sur je m'abandonne
Mais leur chanson est monotone
Et peu à peu je m'indiffère
A cela ‘il n'est rien à faire’

Car chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Peut-on jamais savoir par où commence
Et quand finit l'indifférence
Passe l'automne vienne l'hiver
Et que la chanson de Prévert

Cette chanson "Les feuilles mortes"
S'efface de mon souvenir
Et ce jour là mes amours mortes
En auront fini de mourir