Hơi Nhói Đau

Nguyên tác: Almost Blues
Nhạc & lời: Elvis Costello
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Bạn đưa cho tôi khá nhiều bài bạn đã dịch để thực hiện.  Thỉnh thoảng tôi vẫn trở lại với những bài này để đọc lời dịch và bản chính, hy vọng tìm thấy chút ngẫu hứng nào đó để giúp cho tôi bắt đầu được.  Khi nghe và đọc lại bài này tôi chợt thấy có chút cảm thông với tâm tình nhói đau trong giai điệu blues này.  Tôi biết tôi ngâm bài này khá lâu.  Tôi rất ngần ngại khi phải thực hiện nhạc do Diana Krall hát.  Cách hòa âm và diễn tả của người ca sĩ/nhạc sĩ này khó theo được.  Hầu như phải dựa vào cảm giác, tâm tình của mình trong một khuôn mẫu khá mơ hồ để dàn dựng bài.
Tuy nhiên bỗng sao bản dịch của bạn như níu kéo tôi tiếp tục.  Có đôi lúc tôi cảm thấy chút xa lạ với câu từ bạn xử dụng nhưng điều gì đó trong cái toàn bộ mơ hồ này vẫn thúc đẩy tôi hoàn thành bài nhạc.  Có lẽ cái tôi cảm cũng giống như cái mơ hồ hơi nhói đau đó chăng? Giống như tiếng hát mỵ hoặc, vô định của Diana Krall.  Nhói đau này như có như không.

NT: Trong những ca sĩ hát bài này, có lẽ người tôi thích nhất là Chet Baker. Ông hát bài này khi đã về chiều, lúc đã quá thời. Giọng ông đã mất đi chất tươi. Nhưng có cái gì đó rất là cay đắng trong chất nhừa nhựa. Trong một buổi trình diễn ở Nhật, ông đã hát sau một phần intro buồn thảm và dài ngoằn. Rồi ông cất tiếng. Rồi chấm dứt. Âm vang vẫn vương vất.
Có lẽ từ ấn tượng đó đã nảy sinh ra câu hơi nhói đau.
Cũng như bạn, tôi thích cái mơ màng nhoi nhói trong lời nhạc. Ngay trong nguyên tác, ta thấy có ba nhân vật. Nhưng hình ảnh gán ghép đã tạo nên một nét lập thể kích thích trí tưởng tượng của người nghe. Ai hứa? Ai khóc? Ai đứng đó?
Vào tuổi già, hình như theo mắt mờ, trí nhớ lãng đãng, cái đau buồn nó cũng thành hơi phiên phiến và khó hiểu, bạn nhỉ.

Hơi Nhói Đau

Như cơn đau
Sao giống như đôi ta hằng trong bao lâu
Ai đừng đây nhưng sao gần giống vậy thôi
Giống thôi
Điều em (đã) hứa bằng ánh mắt xanh xao gầy như trên mi ai đây
Cớ sao nay rưng rưng khóc âm thầm

Nhói từng cơn
Còn đang bám theo thảm họa này mình anh thôi
Gọi anh kẻ ngu si chỉ vì cố níu kéo cả đời

Như cơn đau
Giông giống ta đưa tay chạm hờ nơi đâu đây
Nơi giấu chôn trong tim điều chẳng đổi thay
Chẳng thay
Nào phải đâu dứt khoát là mất hết bao tuyệt vời,
Tuy ta càng thêm hư hao
Biết bao đôi nhân tình vẫn sống bất hạnh,
Hơi giống anh
Hơi giống em
Hơi nhói đau

Almost Blues

Almost blue
Almost doing things we used to do
There's a girl here and she's almost you
Almost
All the things that you promised with your eyes
I see in hers too
Now your eyes are red from crying

Almost blue
Flirting with this disaster became me
It named me as the fool who only aimed to be

Almost blue
It's almost touching it will almost do
There is part of me that's always true...always
Not all good things come to an end now it is only a chosen few
I've seen such an unhappy couple
Almost me
Almost you
Almost blue

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Nguyên tác: As Time Goes By
Nhạc & lời: Herrman Hupfeld 
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Hiệp Định Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Trong lịch sử điện ảnh Hollywood, một vài chuyện phim làm bài nhạc phim trở thành bất tử. Tôi cứ nhớ hoài cảnh cô đào Ingrid Bergman, vai Ilsa trong phim Casablanca, đã yêu cầu Sam, do nhạc sĩ Arthur Wilson, đàn bài As Time Goes By. Phim trắng đen. Cảnh phim đẫm lệ. Chuyện tình ngang trái. Giai điệu ray rức. Ngần ấy đã ghi sâu vào tâm khảm trong một đêm không ngủ. Thỉnh thoảng, bất chợt nghe lại đoạn nhạc này, lòng tôi vẫn cứ thấy bâng khuâng.

LV: Tôi vẫn thường nghe người ta nói về cuốn phim này như một trong những phim cũ bắt buộc phải xem.  Nhưng chẳng hiểu sao tôi thật làm biếng xem phim xưa, nhất là những phim đen trắng.   Hơn nữa tôi  hơi sờ sợ những phim đẫm lệ, sướt mướt.  Vì thế dù biết là phải xem, tôi luôn tránh nó.  Nhưng cái cảm giác bâng khuâng khi nghe nhạc phẩm này cũng đủ cho tôi cảm nhận được cuốn phim này ướt át như thế nào.

NT: Lần này, Ngô Nhật Trường “thủ lãnh” vai Sam, lại ngầy ngật hát lời Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi. Anh say sưa quá, quên mất cả lời tôi viết “và ta cần nhau, vì tri âm cần tri kỷ” dịch thoát từ nguyên tác tiếng Anh “Woman needs man, and man must have his mate”. Nhưng anh hát thế nào, tôi nghe vẫn “phê”. Thôi thì tri kỷ phải đành hẹn lại.

LV: Xin bạn đừng trách NNT đổi lời hát của bạn viết.  Tôi mới chính là thủ phạm sửa lời!  Dĩ nhiên bạn đã biết là tôi hay chỉnh sửa lời dịch của bạn để hát cho đúng theo âm vận của bài nhạc với cách tôi hát làm mẫu.  Khi đến đoạn đó thì tôi không biết làm sao hát được câu bạn viết theo nốt nhạc tôi biết, vì thế tôi đành mập mờ cho câu khác vào để hát cho xong bài mẫu.  Quên mất là khi gửi bài cho người hát thì lại không dặn dò chi nên người hát cứ theo bài mẫu mà “đục”.  Thành ra là lỗi của tôi mọi đàng, mong bạn tha thứ cho!  Cứ xem như thay vì “poetic license” thì đây là “musical license” của tôi.  Xin hẹn tri kỷ lại bạn nhé.

Thời Gian Muôn Đời Vẫn Trôi

Xin mãi ghi trong lòng thôi
Nồng ấm kia như bờ môi
Buồn nhớ lên mi tràn dâng
Điều ấy xưa nay tựa như lẽ thường
Theo thời gian trôi

Câu nói trên môi tình nhân
Rằng mãi yêu nhau nghìn năm
Điều ấy vẫn không hề thay
Không thiết tương lai dạt trôi hướng nào
Vẫn hoài muôn đời

Tình ca và trăng sao
Mãi mãi không đổi thay
Tình yêu đầy đam mê
Đau đớn khi hờn ghen
Và ta cần nhau
Vì tri âm cần tri kỷ
Thế nhân đâu xa lạ gì

Sử sách vẫn ghi chuyện xưa
Tình ái dấy câu được thua
Đầu mối bao phen tử sinh
Vì thế gian luôn cần thêm nhân tình
Vẫn hoài muôn đời

As Time Goes By

You must remember this
A kiss is still a kiss
A sigh is just a sigh
The fundamental things apply
As time goes by

And when two lovers woo
They still say, I love you
On that you can rely
No matter what the future brings
As time goes by

Moonlight and love songs 
Never out of date
Hearts full of passion
Jealousy and hate
Woman needs man
And man must have his mate
That no one can deny

It's still the same old story
A fight for love and glory
A case of do or die
The world will always welcome lovers
As time goes by