Vào Tim Em

Nhạc: Agustín Lara
Lời Anh: Ray Gilbert
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Ti-Ô Studio (Sài Gòn)
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Từ khi Châu Hạnh đến với KẻJazz, tôi cảm nhận được nét cổ điển trong giọng hát của cô.  Tôi có thể mường tượng đến những ca sĩ thời hoàng kim như July London, Eydie Gormé, Keely Smith, Jo Stafford.  CH có làn hơi dài và giọng ngân rất classic.  Cô hát kềm chế trong khuôn khổ, nắn nót từng chữ, hầu như ít khi nào buông thả cảm xúc quá đáng.  Chính vì vậy, khi nghe bài nhạc You Belong to My Heart, tôi đã nghĩ ngay đến CH.

LV: Nói đến việc mang cảm xúc vào trong bài nhạc quả thật là một vấn đề nan giải.  Nan giải vì dựa trên nhận định chủ quan của người nghe.  Đôi khi người hát cho hết tình cảm vào trong đó mà người nghe vẫn cho là không đủ cảm xúc. Có phải vì để ý quá nhiều đến kỹ thuật mà quên đi cảm xúc không? Hay là kỹ thuật không đủ để tạo nên những thay đổi vi diệu trong tiếng hát? Riêng như bản thân tôi, không giỏi kỹ thuật về ca xướng, nên tự biết là tiếng hát mình khó tạo nên cảm xúc cho người nghe bằng những nuances trong trình bày.  Thế nhưng có những bài lúc tôi hát cũng bằng cảm xúc tràn trề trong lòng (?).  Nhưng sau nghe lại thì cảm thấy có chút gì thiếu thốn.

NT:  Bạn nói rất đúng, chung quy vẫn là sự thẩm định của cá nhân.  Và cảm xúc chỉ là một cách xử lý bài nhạc, thường thấy nhiều trong nhạc pop, rock, blues.  Nhạc classic và jazz tôi ít thấy hơn, nhất là từ những ca sĩ thời trước như Frank Sinatra, Julie London, Tony Bennett.  Những ca sĩ jazz hiện đại thì thường để cảm xúc dẫn đưa bài nhạc, như Halie Loren, Jamie Cullum, Diana Krall.  Nhưng cũng vẫn có ca sĩ hiện đại như Stacey Kent hát rất từ tốn, cẩn trọng, và vẫn mang một âm hưởng rất tuyệt và riêng biệt.  Nói tóm lại, xúc cảm hay không, không làm cho bài nhạc hay hoặc dở.  Tôi nghĩ đó là thể hiện cá tính của người hát khi họ hát bằng cả tâm hồn của mình.

Nói về ca khúc Vào Tim Em này, nguyên thủy là một bài Bolero của Mễ, tựa đề là Solamente una vez (Chỉ Một Lần).  Lời Anh ngữ do Ray Gilbert viết không hề dính líu đến nguyên tác, nhưng lãng mạn hơn với nụ hôn bằng mắt và ngàn tinh tú cùng muôn vạn cây đàn.  Thật là một tình ca óng mượt để tặng cho những người đang say mê ngụp lặn trong biển yêu.

Vào Tim Em

Anh đã mang vào tim em
Tình yêu mãi muôn đời
Bao đắm say từ hôm ấy
Có đâu xa vời

Ta bên nhau mơ trăng sao
Cho âm ba ngân vang mãi tình ca (của) đôi mình
Khi môi em xin yêu anh
Cho con tim run lên thêm niềm âu yếm

Trong phút giây huyền mơ ấy
Này anh có hay rằng
Đôi mắt anh nhẹ theo gió
Khẽ hôn em rồi

Ôi trăng sao theo đôi ta
Khi âm ba ngân vang xa tình ca mãi muôn đời
Anh yêu ơi, riêng anh thôi
Cho tim em luôn in sâu hình bóng anh 


You Belong to My Heart

You belong to my heart
Now and forever
And our love had its start
Not long ago

We were gathering stars
While a million guitars played our love song
When I said I love you
Every beat of my heart said it too

'Twas a moment like this
Do you remember?
And your eyes threw a kiss
When they met mine

Now we own all the stars
And a million guitars are still playing
Darling, you are the song
And you'll always belong to my heart

Cứ Phớt Đi

Nhạc & lời: Burt Bacharach  & Hal David
Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Có nhiều bài nhạc tôi bắt đầu dịch từ khá lâu, nhưng vì lý do gì đó, đã bị ngưng lại và xếp vào trong một cái folder trong máy vi tính.  Thỉnh thoảng tôi cũng xem lại, sửa chữa và thêm thắt đôi chút, nếu chưa hoàn chỉnh, thì lại cho vào folder tiếp.  Bài Walk On By này là một trường hợp như vậy.  Những cụm chữ let me grieve in private hoặc foolish pride is all that I have left đã làm tôi điêu đứng vì không sao dịch cho được gọn gàng, vừa vặn âm sắc.

LV: Một hôm nghe Diana Krall hát bài này thích quá, định gọi bạn dịch để làm.  Nhưng sốt ruột nên cuối cùng làm liều thử dịch xem sao.  Tôi tự nghĩ đằng nào thì tôi cũng sẽ phải gửi bản dịch đến cho bạn chữa.

NT:  Vì vậy mà hôm nọ mới nhận được điện thư của bạn với bản dịch nháp.  Tôi đem bản nháp của tôi ráp vào.  Cắt chỗ này, dán chỗ nọ.  Gửi lại cho bạn.  Nhưng sau một đêm suy nghĩ, đọc lại, tôi thấy có nhiều chỗ không ổn.  Dị dạng như Frankenstein.  Tôi điện tin cho bạn để “thú tội”.  Tôi bảo bạn, có những chữ bạn dùng tôi rất thích.  Và xin bạn cứ tự tiện cắt dán lại.

LV: Thật không ngờ là bạn cũng có bản dịch riêng của mình.  Thế thành ra tôi có công tác ráp nối hai lời dịch lại thành một.  Mục đích chính của tôi là làm cho cho câu hát được trôi chảy, tự nhiên theo với nhịp phách của bài.  Nói thì nghe dễ nhưng tôi cũng phải mất mấy đêm để thử tới thử lui.

NT: Nói về ngôn từ, khi bạn dùng chữ phớt là một chữ ngày xưa thường nói như phớt tỉnh Ăng-lê.  Chữ này mang thời gian tính trong ngôn ngữ Việt, và hình như là tiếng lóng của dân chơi thời bấy giờ.  Tôi đã phải đặt câu hỏi: nếu tôi gặp lại người yêu cũ (mà lòng mình vẫn còn đầy xúc cảm), liệu tôi có nói “cứ phớt đi” hay không?  Rồi tôi lại nghĩ, biết đâu đấy, bạn có thể là dân chơi thời ấy ở Saigon trong khi tôi lúc bấy giờ vẫn còn lông nhông suốt ngày trên bãi biển Nha Trang, cho nên phớt mới có cái ấn tượng như vậy với tôi.  Thôi thì cứ phớt qua.

LV: Thú thật là tôi chưa bao giờ là “dân chơi” dù ở nơi đâu, bạn nhé!  Theo tôi hiểu thì “phớt tỉnh Ăng Lê” là nói đến phong cách cứng rắn, kềm chế không bộc lộ tình cảm của người Anh theo kiểu “mím chặt môi trên” của họ (tight upper lip).  Cho nên khi tôi chọn chữ “phớt” là muốn mô tả cái cố gắng làm ra vẻ dửng dưng, lạnh lùng, cho dù trong lòng muôn lối ngổn ngang.  Bởi thế xin bạn cứ phớt đi dùm tôi nhé.

Cứ Phớt Đi

Nếu có (những) lúc thoáng thấy anh dường đang khóc
Khi chúng ta thấy nhau giữa phố đông người
Cứ phớt đi 
Cứ bước đi

Hãy cứ xem
Rằng chẳng hề trông thấy chi
Dù là có đớn đau trong kín sâu
Cứ  mỗi khi (anh) thoáng thấy em
Mắt anh lại cay xé
Đừng dừng bước
Mặc anh nhé
Đừng dừng bước…

Vẫn chưa tin đôi ta bây giờ xa cách
Nên trái tim nát tan, cay đắng u buồn
Cứ phớt đi
Cứ bước đi
Cố thản nhiên Còn gì trong anh nữa đâu Chỉ đành dấu diếm đi Niềm đớn đau, nước mắt rơi suốt đáy tim Lúc em đòi chia tay (thì) Đừng dừng bước (để) Mặc anh nhé Đừng dừng bước… Walk On By If you see me walking down the street And I start to cry each time we meet Walk on by Walk on by Make believe That you don't see the tears Just let me grieve in private ‘Cause each time I see you I break down and cry And walk on by (don't stop) And walk on by (don't stop) And walk on by I just can't get over losing you And so if I seem broken and blue Walk on by Walk on by Foolish pride Is all that I have left So let me hide The tears and the sadness you gave me When you said goodbye Walk on by (don't stop) Walk on by (don't stop)

Preview(opens in a new tab)