Một Chuyện Tình

• Nguyên tác: Histora de un Amor
• Nhạc & lời: Carlos Eleta Almarán
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Nói chung chung về văn chương và thi ca, tôi vẫn thường hay nghĩ đến một chữ tiếng Anh: elegant, chẳng hạn, anh ta có cách viết rất “elegant”, hay là, cô ấy dùng chữ rất “elegant”. Ta cũng có nhiều cách nói tương tựa: ông ta có lối viết chải chuốt, câu văn bóng bẩy, chữ dùng tao nhã, v.v… nhưng tôi vẫn thấy có điều gì đó không hẳn là… elegant.

Tự điển Anh Việt định nghĩa elegant là thanh lịch, tao nhã. Có thể vào một thời điểm nào đó trước kia, định nghĩa này thật chính xác. Nhưng qua bao năm tháng, bao thời đại, giống như con người, chữ elegant cũng lớn lên, trưởng thành, và thay đổi, bỏ lại người bạn thiếu thời thanh lịch kia, và vì thế, mối liên hệ trở nên lỏng lẻo.

Văn chương, nhất là trong thời đại này, không còn trọng về cái đẹp bóng bẩy chải chuốt. Những từ ngữ thi vị mỹ miều của thời lãng mạn đã trở thành quá nhỏ, không đủ để chuyên chở những tình cảm hiện đại. Những câu văn rườm rà hoa mỹ đã thành một Madame Bijoux, lạc lõng và lỗi thời. Văn từ của ca khúc cũng vậy. Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc (1) là một câu hát, đối với một số người, mang nhiều hoài niệm cho những tâm hồn… già. Và rồi, Ngồi đếm cách nào, mình là người não trái mơ mộng hão (2) thì sao mà thấy kỳ kỳ, “nhạc mấy đứa trẻ bây giờ nghe không được”là câu phán chung của thế hệ của tôi và bạn về nhạc hiện đại ở Việt Nam. Rõ ràng, hay và đẹp của nhiều thời đại không hề có mẫu số chung.

Có thể còn… elegant.

Elegant của thế kỷ 21 lấy sự trong sáng làm nền tảng, sự ngắn gọn làm căn cơ. Elegant đòi hỏi từ ngữ phải được cần kiệm và chính xác. Cái đẹp rườm rà hoa lá cành cần được tỉa gọt mới lộ nét… elegant. Vì vậy, tôi không nghĩ ra được một chữ tương đồng trong tiếng Việt.

Tôi nghĩ trong cách hát cũng như vậy. Những phô trương kỹ thuật, những xúc cảm đầy cường độ, những ẻo lả làm duyên cần được xén đi để người nghe không bị quấy rầy, phân tâm.

Tôi nghĩ trong cách mix cũng vậy, những phù phép echo và reverb cần được đẩy lui cho người nghe thấy được chất giọng của người hát, và như vậy, cảm nhận được rung động tình cảm chân thành qua câu hát.

Hình như đó là… elegant.

LV:  Thấy bạn viết một hơi dài làm tôi cũng hơi chột dạ.  Đọc phần bạn giải thích elegant xong tôi chợt nghĩ mình có chút phân vân, mơ hồ.  Nhưng riêng nếu bạn định nghĩa elegant trong việc mix nhạc nghĩa là làm sao cho biểu lộ được rung động chân thành của người hát mà không cần những “phù phép” kỹ thuật thì tôi cho rằng chữ elegant có lẽ phải dịch ra tiếng Việt là “trung thực”.  Điều khó khăn ở đây là làm sao để nhấn mạnh được nét trung thực của giọng hát.  Nếu giọng hát trung thực tệ quá, lạc quá, hụt hơi quá thì người mix cũng không dám phô bầy những nét trung thực này ra cho người nghe.  Dù người hát thì nhiều, nhưng giọng trung thực mà vững vàng thì ít oi  đến đáng thương, thế nên những echo/reverb mới bị lạm dụng.  Tôi luôn quan niệm giữ nét “elegant” của tiếng hát là việc quan trọng trong mix; nhưng rất nhiều khi việc chẳng đặng đừng phải “phù phép” chút đỉnh để lấp liếm đi.

Người Việt mình nghe nhạc rất thích tiếng hát có echo/reverb cho nhiều.  Nhất là những kẻ thuộc thế hệ… già.  Tuy nhiên một số “lỗ tai trẻ” cũng muốn nghe tiếng hát hơi “wet” một chút.  Có lẽ nghe reverb nhiều quá nên thấm sâu vào xương tủy rồi, không nghe thấy thì không chịu được.  Thế nên, muốn được “elegant” có lẽ phải đợi thêm thế hệ Việt nữa…

1. Ngô Thụy Miên, thơ Nguyên Sa. “Tuổi Mười Ba”
2. Cá Hồi Hoang. “Hiệu Ứng Trốn Chạy”

Một Chuyện Tình

Rồi từ khi em không còn nữa, người yêu ơi
Là đời anh cô liêu lạnh giá hồn đơn côi
Nào tìm đâu cho ra hình bóng em
Vì đời anh nay không còn có em
Trời còn cho thêm bao sầu nhớ?

Một đời anh, nguyên nhân cuộc sống là em thôi
Một đời anh, xin tôn thờ có mình em thôi
Ngọt làn môi anh luôn hoài nhớ thương
Một tình yêu xin luôn hoài ước mong
Niềm đam mê nồng cháy trong hồn

Ôi chuyện tình đôi ta ngày đó khắc ghi sâu trong lòng
Đã cho đời anh bao hạnh phúc với yêu thương lẫn đau buồn
Thắp trong hồn anh bao ngọn nến
Phút huy hoàng nhưng sao vụt tắt
Để bây giờ anh luôn sầu nhớ
Vắng xa em anh luôn đợi chờ

Histora de un Amor

Ya no estás más a mi lado corazón
En el alma sólo tengo soledad
¿Que si ya no puedo verte
Por qué Dios me hizo quererte
Para hacerme sufrir más?

Siempre fuiste la razón de mi existir
Adorarte para mí fue religión
En tus besos encontraba
El calor que me brindaba
El amor y la pasión

Es la historia de un amor
Como no hay otro igual
Que me hizo comprender
Todo el bien, todo el mal
Que le dio luz a mi vida
Apagándola después
Ay, qué vida tan oscura
Sin tu amor no viviré

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

• Nguyên tác: 
• Nhạc:  Michel Legrand
• Lời: Alan Bergman & Marilyn Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Trong mùa dịch Covid, chuyện hát hò thật là hoàn toàn tùy ngẫu hứng.  Và đa số là những ca khúc này đã được dịch từ mấy năm trước, đã bám bụi thời gian hơi… dầy.  Trong hiện tại, các phòng thâu ở Sài Gòn đang bị đóng cửa.  Ở Mỹ thì nhà ai nấy ở.  Thành ra đài KeJazz cứ quanh đi quẩn lại chỉ có bạn và tôi.

Vừa đi xa về, ngay hôm thứ hai, bạn điện tin cho tôi rằng sẽ hát ca khúc này, Xin Cho Còn Mãi Tình Ca, dịch từ nhạc phẩm How Do You Keep the Music Playing? của Michel Legrand mà tôi đã dịch từ lâu rồi.  Ca khúc này cũng đã xuất hiện trước đây trong một nhuyễn khúc mùa lễ Valentine, Giữ Mãi Tình Ca Cho Người Tôi Yêu trình bày bởi Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường.  Tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng.  Mừng là vì lại được thoát nạn “câu cá”.  Ngạc nhiên là không hiểu vì sao bạn lại chọn một bài nhạc kinh điển mà Frank Sinatra đã từng làm mưa làm gió với nó.  Bạn như thấu ý tôi, gửi ngay điện tin:  Đừng có nín thở, không có Frank Sinatra đâu mà hòng.  Ô hay!

Thế là tôi vội vàng ghi lại nhạc bản cho kịp lên mạng.  Cũng vì hí hoáy viết những nốt nhạc mà tôi lại phải để ý đến lời tôi đã viết ngày nào.  Cũng vì để ý lời ca mà tôi lại phải cặm cụi viết lại… lời.  Thành ra lời bạn hát có hơi… khác với lời trong bài nhạc.  Trong tinh thần jazz thì… thôi kệ, cứ coi như là… improvise vậy.

LV: Tôi ngâm mãi bài này vì bạn đã muốn tôi hát mà cứ nhắc đến Frank Sinatra! Nghe chột dạ chẳng muốn tính tiếp vì là kiểu nào cũng không xong.  Nhưng kẹt bài quá nên liều mình đưa chân vào vũng bùn lún này.  Hát xong gửi bạn lại bị nhắc khéo là hát sai lời dịch!  “Thôi tao cho mày poetic license đó!” Nghe cũng hơi chột dạ vì lời dịch gửi đã rất lâu chẳng còn nhớ mình có tí hoáy thay đổi gì trong đó không.  Thôi thì hát lại vậy.  Sáng thứ Sáu dậy sớm lên gân cổ nghêu ngao lại.  Lần này tôi gửi lại license cho bạn đó! Không cần đâu!

Xin Cho Còn Mãi Tình Ca

Giữ sao tình ca mãi ngân dài thời gian
Giữ giai điệu êm ái hoài
Với bao lời thơ cứ luôn nồng say mãi đừng phai
Dẫu khi đời ta đã trao về người yêu
Giữ tim mình như phút đầu
Để cho từng câu nói rung động hoài trong lòng nhau

Dẫu trong đời, ta biết, ta luôn đổi thay,
Đổi thay hoài theo với giòng đời.
Tháng năm nổi trôi với bao buồn vui
Trái tim dường như vẫn tan thành hơi
vì nghe tiếng khi người gọi

Dù biết yêu thương trong tim luôn trao về người cho hết kiếp,
Đắm đuối bên nhau, nhưng sao chẳng ngừng lo âu
Lỡ có hôm nao đôi ta không còn nhìn ra trong mắt đâu miên viễn.

Hãy cho tình nhân sống say sưa tình yêu
Hãy như bạn thân suốt đời
Hãy xem ngày qua chúng ta vì nhau xớt chia niềm vui cũng như niềm đau
Biết đâu thời gian dẫu khi ngừng trôi
Tình ca mãi vang ngàn đời.
Tình ca sẽ mãi không nguôi...

How Do You Keep the Music Playing?

How do you keep the music playing?
How do you make it last?
How do you keep the song from fading too fast?
How do you lose yourself to someone
And never lose your way?
How do you not run out of new things to say?

And since we know we're always changing
Why should it be the same?
And tell me how year after year
You're sure your heart will fall apart
Each time you hear the name?

I know the way you feel for her
It's now or never
The more I love the more that I'm afraid
That in her eyes I may not see forever
Forever

If we can be the best of lovers
Yet be the best of friends
If we can try with everyday to make it better as it grows
With any luck, then I suppose
The music never ends