Ca Khúc Prévert

• Nguyên tác: La Chanson de Prévert
• Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Hiệp Định Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Có một lần tôi đọc ở đâu đó về kỹ thuật viết lời nhạc, ngoài việc sắp đặt những ý tưởng, giàn dựng câu chuyện, gói ghém xúc cảm, qua ngôn từ, tác giả còn cần phải tạo cho ca khúc một sức hấp dẫn. Đôi khi, tác giả dùng ẩn dụ để kích thích người nghe tìm hiểu thêm những gì tác giả cố tình che đậy. Nhiều lúc, tác giả dùng từ ngữ không thường đi với nhau để tạo hình tượng bí ẩn. Ngay cả khi tác giả dùng vần (hoặc đôi khi không dùng) trong lời nhạc, họ đã khiến người nghe phải “tham gia” trong vài mươi phút “du hành” cùng tác giả. Đây là những điều thú vị tôi thường thấy trong nhạc của Serge Gainsbourg. Lời nhạc của ông hầu như lúc nào cũng mang nhiều bí mật, câu chuyện thường có nhiều tầng lớp, hình ảnh thường mang nhiều góc cạnh, chữ thường mang nhiều nghĩa.
Trong ca khúc này, La chanson de Prévert, ông đã mượn tên tuổi của tác giả và cả tác phẩm Les feuilles mortes làm nền gốc. Ông cũng mượn nguyên văn câu đầu tiên trong bài làm câu mở đầu cho bài nhạc của mình. Oh, je voudrais tant que tu te souviennes. Một bài nhạc có nhiều cái “mượn” nhưng lại rất original, rất Gainsbourg. Chính điều đó là cái thú vị trong bài nhạc của ông.

Ca Khúc Prévert

Này người tình ơi, anh xin em luôn mãi nhớ
Khúc hát thuở ấy vẫn chưa hề quên đâu
Câu thơ năm nao ru em vào mơ
Prévert và Kosma, với tiếng đàn

Loáng thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Anh nghe thêm chơi vơi trong niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, mất hút bao cuộc tình
Nhưng tim sao chưa mờ khuất bóng hình?

Từng cuộc vui say cho tim anh rong chơi khắp chốn
Với những khúc hát đã nghe nhàm tai
Anh thêm xa xôi, tim thêm lạnh giá
Nên lâu nay anh thôi biết nói gì

Chợt thoáng tiếng hát “Les feuilles mortes”
Cho anh chơi vơi trong bao niềm nhớ
Tháng tháng tiếp nối, đã chết bao cuộc tình
Nhưng không sao chôn đi mỗi bóng hình?

Rồi mùa Thu đi qua cho Đông mang tuyết đến
Nhắc khúc hát cũ phút giây từ ly
Thêm bao hoang mang khi anh chợt thấy
Nay trong tim sao băng giá lấp đầy

Lời hát vẫn thế “Les feuilles mortes”
Nhưng sao không mang theo kỷ niệm cũ?
Tìm mãi trí nhớ, thấy xác bao cuộc tình
Chợt hay trong tim đã mất bóng hình.
Tìm suốt khắp chốn chẳng thấy đâu tình mình
"Les feuilles mortes" cùng với bóng hình.

La Chanson de Prévert

Oh je voudrais tant que tu te souviennes
Cette chanson était la tienne
C'était ta préféré je crois
Qu'elle est de Prévert et Kosma

Et chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Avec d'autres bien sur je m'abandonne
Mais leur chanson est monotone
Et peu à peu je m'indiffère
A cela ‘il n'est rien à faire’

Car chaque fois "Les feuilles mortes"
Te rappelle à mon souvenir
Jour après jour les amours mortes
N'en finissent pas de mourir

Peut-on jamais savoir par où commence
Et quand finit l'indifférence
Passe l'automne vienne l'hiver
Et que la chanson de Prévert

Cette chanson "Les feuilles mortes"
S'efface de mon souvenir
Et ce jour là mes amours mortes
En auront fini de mourir

Một Thời Của Đôi Ta

• Nguyên tác: The Way We Were
• Nhạc: Marvin Hamlisch
• Lời: Alan Bergman & Marylin Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Quý Anh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Terre Media Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Hai năm trước khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, cuộn phim The Way We Were mở màn ở Mỹ và đã nhanh chóng trở thành một phim thành công với nam tài tử Robert Redford và nữ ca sĩ Barbra Streisand.  Nhạc phẩm này, qua giọng hát của Streisand, đã lên hàng đầu nhạc pop thời điểm ấy. Tôi không nhớ cả phim hay nhạc đã xuất hiện ở Sài Gòn lúc ấy chưa, chỉ biết lúc đến Mỹ năm ‘75, bài nhạc này vẫn còn rất thịnh với những người bảo lãnh chúng tôi.

Câu đầu tiên của The Way We Were, được viết bởi cặp vợ chồng Marilyn and Alan Bergman, là “Daydreams light the corners of my mind” (mơ mộng rực sáng góc hồn tôi). Nhưng lúc ghi âm, Streisand đã đổi qua “memories” và làm ngắn lại thành “mem’ries”. Kỷ niệm. Nghe thật đúng với câu chuyện tình bất hạnh kia.
Đối với tôi, ca khúc này đòi hỏi một giọng hát êm dịu, một làn hơi phong phú, một chút kịch tính. Có nghĩa là một giọng hát có nhiều chất melodrama. Khi nghe bạn đề nghị Quý Anh, là một người bạn hơi khó tính trong việc tuyển chọn bài hát, tôi đồng ý ngay nhưng không mấy hy vọng. (QA đã từ chối khi tôi nhờ anh ta hát bài nhạc bất hủ của Whitney Houston, I’ll Always Love You.) Bạn thật may mắn được QA đồng ý ngay.

Một Thời Của Đôi Ta

Nhớ thương
Vùng dĩ vãng mong manh trong hồn
Nhạt màu theo thời gian lặng trôi quá xa
Đôi chúng ta ngày ấy

Còn dư ảnh đây
Bờ môi ấy vẫn hay thoáng cười
Nụ cười xưa từng cho hồn ta ngất ngây
Đôi chúng ta ngày ấy

Ngày tháng cũ ta thấy sao quá yên vui nhẹ nhàng
Hay bao năm qua xóa mất hết đi niềm đau?
Và nếu có lúc ta thấy nhau trên đường đời
Biết đâu lòng ta mãi luôn…

Nhớ thương
Từng giây phút long lanh muôn màu
Còn bao nhiêu điều khiến lòng thêm đớn đau
Thì xin chôn vào lãng quên sâu
Hãy cho nhau môi cười
Giữ trong tim muôn đời
Ta sẽ mãi không quên một thời
Đôi chúng ta ngày ấy

The Way We Were

Mem'ries,
Light the corners of my mind
Misty water-colored memories
Of the way we were

Scattered pictures,
Of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another
For the way we were

Can it be that it was all so simple then?
Or has time re-written every line?
If we had the chance to do it all again
Tell me, would we? Could we?

Mem'ries
May be beautiful and yet
What's too painful to remember
We simply choose to forget
So it's the laughter
We will remember
Whenever we remember...
The way we were...