Nắng Hè

• Nguyên tác: Summertime
• Nhạc: George Gershwin
• Lời: : Ira Gershwin, DuBose Heyward
• Lời Việt: Dục
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Mùa hè 2024 ở nơi tôi đang cư ngụ, miền nam nước Mỹ.  Ngày trước là vùng đầm lầy nước đọng, đầy muỗi mòng.  Ngày nay phố thị tràn lan với bao khu gia cư hàng hàng lớp lớp những căn nhà thênh thang ướp đẫm hơi lạnh, xua đuổi khí nóng ra ngoài đường xá làm những mặt nền xi-măng, mặt nhựa nóng đến  bốc hơi.  Và khi chiều xuống là lúc bầy muỗi vi vu như phi cơ ùa đi kiếm máu.

Thành phố tôi ở cách vùng vịnh Mexico một tiếng.  Mỗi năm, vào mùa hè, trong cơn nóng điên người, dân cư lại ngong ngóng chờ bão.

Mùa bão kéo dài từ tháng Năm đến tháng Mười.  Đời sống trong mùa bão luôn luôn phập phồng.

Nơi tôi ở, thời gian được đánh dấu bằng tên của những cơn bão dữ.  Alicia (1983), Allison (2001), Katrina (2007), Ike (2008), Harvey (2017), và năm nay, Beryl.  Chúng tôi nói với nhau: chuyện đó xảy ra hồi trước Katrina, hay là, ngay sau Harvey, ổng bỏ về Việt Nam lấy vợ, v.v…

Giữa những ngày mưa gió đó, là những ngày hè oi ả.  Nắng khô khốc sỏi đá nứt nẻ đất đai.  Nắng hầm hập dán cái ẩm ướt vào da thịt nhơm nhớp mồ hôi.  Nắng thô bỉ lột trần vai, ngực, bụng, hông, đùi bất chấp thuần phong mỹ tục.

Nắng hè nơi tôi ở là như vậy đó.

Hôm nọ mấy người bạn rủ đi Hawaii.  Nằm ngoài biển, nghe gió lay mấy tàng dừa, nghe tiếng sóng rì rào vỗ, nghe mùi bọt biển mằn mặn, thì chợt nhớ những ngày mới lớn ở Nha Trang, mới thấy thấm mấy câu:  Đã chìm khuất những ngày tươi sáng trong tâm hồn.  Nhớ hè cũ, ta cùng say đắm trong nắng vàng…

Tôi phải cảm ơn anh Dục đã mang lại những giây phút thơ mộng trong Nắng Hè.

LV: Lúc nhỏ tôi không nhớ có bao giờ mình thấy ngại nắng. Trưa hè nắng chói vẫn lăn ra ngoài đường chơi bắn bi, chọi banh với chúng bạn. Nếu được đi ra biển thì chẳng ngại gì nắng chang chang vẫn luôn hùng hổ lăn vào nghịch sóng, nghịch cát cho đến khi nắng cháy lột cả da ra. Chỉ nhớ là đôi lúc bị mắng vì phơi nắng nhiều làm làn da bị đen đủi, giống dân lao động, thợ thuyền quá…

Nhưng giờ đến cái tuổi xế chiều thì lại sợ nắng kinh khủng, nhất là nắng ở xứ Texas. Lúc nào cũng bị dọa bị ung thư da vì phơi nắng. Đi đâu ra nắng cũng phải bôi sunscreen. Kể ra thì nắng Texas cũng độc thật. Chỉ có mấy anh bạn Mễ Tây Cơ vẫn tỉnh khoe làm việc lao động dưới ánh nắng chói chang mùa hè. Tuần trước tôi cũng bầy đặt bắt chước được 2 bữa làm vườn nơi đất nhà quê dưới trời nắng gắt. Cuối cùng bị say nắng, bệnh nằm bẹp dí cả ngày hôm sau!

Bởi thế khi nhắc đến nắng thì bài Summertime mà anh Dục dịch ra là Nắng Hè cũng khá là trái với “sự thật phũ phàng” với mùa hè nắng chói ở Houston, Texas. Lời phỏng dịch của anh Dục vẽ lên những ngày hè thơ mộng trong ký ức gợi nên nỗi buồn man mác, khác hẳn với cơn nắng hè thực tại quanh tôi, nóng hầm hập, nóng nhễ nhại, cùng với đe dọa từ những cơn bão sẽ đến… Thôi thì ít ra Nắng Hè của anh Dục cũng cho tôi chút ngơi nghỉ dưới “bóng mát” của “một ngày hè” trong trí tưởng tượng.

Nắng Hè

Nắng hè tới
Mang nhiều xao xuyến trong tâm hồn
Nắng hè sang
Mang nhiều nỗi buồn chứa chan
Nhớ hè cũ
Bao niềm yêu mến bỗng dâng tràn
Chiều nay, chợt buồn bâng khuâng, nhớ cơn nắng hè

Đã chìm khuất
Những ngày tươi sáng trong tâm hồn
Đã cách xa
Những ngày nắng hè chói chang
Nhớ hè cũ
Ta cùng say đắm trong nắng vàng
Người yêu ơi, chiều nay cô đơn, nhớ cơn nắng hè

Summertime

Summertime
And the livin' is easy
Fish are jumpin'
And the cotton is high
Oh, your daddy's rich
And your ma is good-lookin'
So hush, little baby, don't you cry

One of these mornings
You're gonna rise up singing
And you'll spread your wings
And you'll take to the sky
But till that morning
There ain't nothin' can harm you
With daddy and mammy standin' by

Hát Không Dám Buồn

• Nguyên tác: Hát Không Dám Buồn
• Nhạc & lời: Ngu Yên 
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Graphics: Concept by MarcMarc

Ngu Yên: Người hát một mình thường là vì cảm thấy buồn. Nhất là hát thì thầm trong trí, còn mặt ngoài ngớ ngẩn, mắt nhìn xa xăm nhưng không thấy gì, trạng thái đó còn buồn hơn nữa.

Người nghệ sĩ thường xuyên có những ngày buồn như vậy. Buồn lơ là, không có lý do. Buồn trống rỗng. Buồn chán chường. “Nhiều khi trong tiếng cười là tiếng lạnh lùng từ vết thương.” Hóa ra, trong thâm tâm nghệ sĩ luôn có thương tích, dù đã thành sẹo, nhưng không bao giờ lành.

Mỗi khi vết sẹo sưng lên, đau nhức, thì buồn lại đến. Hơn ai hết, nghệ sĩ nhạy cảm với những chuyện đời mất mát, ly tan, chia lìa. Những mối buồn này trở thành nguồn sinh lực để tạo ra những bài thơ, bản nhạc, câu văn, hay bức họa …

Tôi viết ca khúc ngắn này trong một hôm buồn ngơ ngác như vậy. Và tôi muốn được cười hồn nhiên nắc nẻ như đứa trẻ bị cù vào nách. Ai cù?

Ca khúc viết xong. Ngồi hát một mình. Đàn một mình. Buồn cũng vậy mà không buồn cũng vậy. Trái tim đầy bóng mây. Ý nghĩ, “không dám đâu, buồn làm gì” thoáng qua. Tựa đề của bài hát thành hình.

Hát Không Dám Buồn

Nhiều khi trong tiếng cười
Là tiếng lạnh lùng
Từ vết thương
Dù qua năm tháng lành vết thương sầu

Nhiều khi trong vết sẹo
Bật tiếng reo cười
Cười giống như trẻ thơ

Tình vẫn thờ ơ biến mất
Người vẫn hờ hững qua đời
Chân đi về chốn không trời
Một thoáng qua khuất xa bụi mờ

Nhiều khi nghe trẻ cười
Chợt nhói lòng buồn
Đau vết thương nhân sinh

Giờ đây tôi hát không dám buồn
Trong con tim máu thành bóng mây