Chợt Nhìn Thấy Bạn Mình Khóc

• Nguyên tác: Voir un ami pleurer
• Nhạc & lời: Jacques Brel & Francois Rauber
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ, Ngô Nhật Trường, Quý Anh, Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: (nhiều phòng thâu)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Jacques Brel mất vào năm 1978 lúc 49 tuổi.  Mười năm trước đó, ông đã ngưng đi lưu diễn, và cũng chẳng cho ra một ca khúc nào mới.  Mãi cho đến năm 1977, ông bất chợt cho phát hành album cuối, trong đó có ca khúc Voir un ami pleurer này.

Voir là một ca khúc không có câu chuyện.  Lời ca như một stream of consciousness, một dòng ý thức.  Những hình ảnh chứa đầy cảm xúc của những bất mãn trong đời sống, nối tiếp nhau liền lạc không ngưng.  Từ chiến tranh cho đến tiền bạc cho đến tình người, ông vạch ra những mối thương tâm, những giá trị không  có thật, những lầm than của kiếp sống. 

Nhưng rồi khi ông chợt nhìn thấy một người bạn khóc…

Ông không nói tiếp.  Ông không có câu trả lời.  Câu hát chợt dứt ngang, tuy nốt nhạc đã trở về chủ âm như đã kết thúc.

Tôi nghe bản nhạc này ông hát vào thời kỳ trước khi mất, có lẽ vào lúc đã biết mình bị ung thư phổi.  Ông hát thật từ tốn,  Giọng hát không cường điệu, không màu mè.  Tiếng piano rơi đều đặn như tiếng mưa, không hối hả, không nhiêu khê.

Ông hát chỉ vừa đủ để cho người nghe lặng theo trong suy tư.

Chợt Nhìn Thấy Bạn Mình Khóc

Dĩ nhiên chiến tranh vẫn còn tiếp diễn hoài
Trái tim đã khô khan rồi âm điệu
Bao anh em xưa sao nay đi đâu rồi?
Bao cơn mơ xưa tan trong đêm dài

Dĩ nhiên vẫn hay bạc tiền là vô vị
thế nhưng sao nghe đắng vị vô hình?
Chân đi đôi khi nát hoa ven đường
Nhìn bạn lệ nhòa lòng mình rưng rưng

Dĩ nhiên đã quen trong trò thua thắng này
Phút giây sau cùng chỉ còn chấp nhận
Khi vai buông xuôi, khi đầu đã cúi gục
Nhưng đôi chân kia vẫn như trời trồng

Dĩ nhiên giai nhân vẫn thường hay vô tình
Có con chim mang vết đạn trên mình
Nhưng khi con tim đã rụng cánh rồi
Nhìn bạn lệ nhòa mà lòng chơi vơi

Dĩ nhiên phố quen sao giờ đây tiêu điều
Trẻ con hôm nay trông ngoài năm chục
Bơ vơ lang thang đi quanh co vô định
Mang trong con tim nỗi đau vô hình

Dĩ nhiên tháng năm trôi hoài như bất tận
Chuyến xe mang thêm bao người chết chìm?
Mang đi luôn bao nhiêu năm hy vọng
Nhìn bạn lệ nhòa mà lòng ưu tư

Dĩ nhiên tấm gương soi hình dung rất thật
Biết đâu trong tâm bao điều nghi ngại
Bao nhiêu hoang mang, bao nhiêu cang trường
Như ngọn nến rơi bao giọt ngắn dài

Vẫn tin anh em ta cùng chung kiếp người
Có chi đâu cho ta hoài kinh ngạc
Khi dao đâm sâu, con dao bạc tình?
Nhìn bạn lệ nhòa lòng thật khôn nguôi.

Voir un amie pleurer

Bien sûr il y a les guerres d'Irlande
Et les peuplades sans musique
Bien sûr tout ce manque de tendres
Il n'y a plus d'Amérique

Bien sûr l'argent n'a pas d'odeur
Mais pas d'odeur vous monte au nez
Bien sûr on marche sur les fleurs
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr il y a nos défaites
Et puis la mort qui est tout au bout
Nos corps inclinent déjà la tête
Étonnés d'être encore debout

Bien sûr les femmes infidèles
Et les oiseaux assassinés
Bien sûr nos cœurs perdent leurs ailes
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr ces villes épuisées
Par ces enfants de cinquante ans
Notre impuissance à les aider
Nos amours qui ont mal aux dents

Bien sûr le temps qui va trop vite
Ces métros remplis de noyés
La vérité qui nous évite
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr nos miroirs sont intègres
Ni le courage d'être juifs
Ni l'élégance d'être nègres
On se croit mèche on n'est que suif

Et tous ces hommes qui sont nos frères
Tellement qu'on n'est plus étonnés
Que par amour ils nous lacèrent
Mais Voir Un Ami Pleurer

Dưới Trời Paris

• Nguyên tác: Sous le ciel de Paris
• Nhạc: Hubert Giraud
• Lời: Jean Drejac
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Đại Quỳnh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Fiori Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Một lần trước đây, tôi có viết về bel canto, một trường phái hát thiên về biểu dương vẻ đẹp của ca khúc bằng âm giọng trong trẻo, với một số kỷ thuật trong cách phát âm và hành âm, làm cho bài nhạc nghe thật lả lướt.  Trường phái này rất phổ biến vào đầu thế kỷ 19.

Và như vậy thì những trường phái hát khác là gì?

Coloratura là một phần của bel canto chuyên dùng đến luyến láy (trill) để trang trí câu nhạc, thường để phô trương tài năng của người hát.

Verismo xuất hiện vào cuối thế kỷ 19, là trường phái thiên về hiện thực kịch tính (dramatic realism), thường dùng đến những cách diễn đạt tương tự như những cảm xúc chân thật như gào thét hoặc nức nở.

Wagnerian, liên quan đến các tác phẩm của Richard Wagner, là một phong cách hát mãnh liệt, nổi bật với cách duy trì thanh âm vang dội, xuyên qua những dàn nhạc lớn.  Người hát phải vận dụng toàn nội lực trong tiếng hát, và thường ít dùng đến những kỷ thuật trang trí như trong coloratura.

Sprechstimme thỉnh thoàng dùng lới nói, chung với câu hát, thường thấy trong một số ca khúc ở thế kỷ 20.

Trong những ca sĩ đóng góp trong chương trình KẻJazz, có lẽ Đại Quỳnh là người duy nhất hát trong phong cách của Wagnerian.  Tiếng hát của Đại Quỳnh mang một độ vang thâm hậu của người thường tập luyện.  Phát âm của anh chắc nịch, hầu như không uyển chuyển, nhưng rất tròn trịa, và đầy.

Tôi đã nghĩ đến anh với bài Sous le ciel de Paris vì tôi biết đây là thành phố đầy ắp kỷ niệm đẹp cho anh.

LV: Nghe bài này làm cho tôi nhớ đến cảm tưởng của mình khi được đặt chân đến Paris lần đầu. Lúc đó có lẽ là mùa hè 2006, tôi còn nhớ là lòng tôi tràn đầy sự phấn khích và ngưỡng mộ. Tôi cảm thấy như đang bước vào một bức tranh sống động với những con phố lát đá cuội, những quán cà phê ngoài trời và những tòa nhà cổ kính mang đậm dấu ấn lịch sử mà tôi đã từng xem qua trên phim ảnh.

Tôi đã bị cuốn hút bởi vẻ đẹp lãng mạn của Notre Damme cổ kính, của tháp Eiffel lung linh vào ban đêm với ánh đèn rực rỡ. Tôi cảm nhận được nghệ thuật thấm đẫm khắp nơi, từ các bảo tàng nổi tiếng như Louvre, Musee d’Orsay, Musee de l’Orangerie,  Musee Rodin… cho đến những đại lộ, phố xá, kiến trúc theo kiểu Haussmann đặc thù của Paris. Tuyệt vời!

Chưa kể đến chuyện ngồi quán ăn trên vỉa hè ở Paris để ngắm người qua lại, nghe âm thanh của tiếng Pháp du dương, thưởng thức mùi thơm của bánh mì baguette mới ra lò, và hương vị của một ly rượu vang ngon lành thật làm say đắm lòng người. Mỗi bước đi trên đại lộ Champs-Élysées hay bên bờ sông Seine đều mang lại cảm giác như đang sống trong một giấc mơ, nơi mà mọi giác quan đều được thăng hoa. 

Chẳng trách gì thành phố này đã truyền cảm hứng cho biết bao nhiêu nghệ sĩ, nhà văn và nhà thơ qua nhiều thế hệ.

Tiếc là với những lần đi thăm Paris sau này cái cảm giác diệu kỳ đó không còn mạnh mẽ trong tôi như lần đầu nữa.  Cũng vẫn thấy thích thú nơi đất của kinh đô Ánh Sáng này, nhưng không còn thấy choáng ngợp như lần đầu mới đến.  Có một chút nuối tiếc.

Nhưng hôm nay, giai điệu Dưới Trời Paris qua tiếng hát của Đại Quỳnh bỗng dưng như đưa tôi trờ lại chốn nơi diệu kỳ này của mùa hè 2006. Mặc dù chỉ là chút thoáng qua như một cơn gió thoảng. Nhưng vẫn thấy tuyệt vời! Cám ơn Đại Quỳnh rất nhiều.

Dưới Trời Paris

Trời Paris theo những khúc ca bay cao vang vang trời
Là bao câu nói từ trong trái tim anh đang yêu đời

Trời Paris say theo những bước chân êm đôi nhân tình
Niềm đam mê cho người thêm thấy miên man trong tuyệt vời

Bên dưới chân cầu Bercy, kia triết nhân ngồi một mình
Bỗng tiếng vĩ cầm lả lơi lan xa cho vướng chân bao người qua

Trời Paris lắng nghe tiếng ca du dương mỗi khi chiều (nắng qua)
Là lời yêu thương từng con phố với bao kỷ niệm xưa

Dưới bóng Notre Dame, nhốn nháo câu chuyện đời
Giữa chốn Paname này, bỗng biến tan đâu rồi
Loáng tia nắng chiều, vàng hanh trời mây
Accordéon, chàng trai mê say
Hy vọng đơm hoa. Thơm ngát hương thành đô

Trời Paris vui theo sóng nước lăn tăn trôi xuôi giòng (đó đây)
Rồi trong đêm tối nhẹ ru kẻ ăn chơi hay ăn mày

Trời Paris có chim trắng mang tin vui nghe rộn ràng (khắp nơi)
Từ bao phương xa về đây líu lo say câu yêu đời

Nhưng mấy ai ngờ điều gì như chút bí mật truyền kỳ
Bao thế kỷ rồi mà như chưa thôi say đắm Île Saint Louis

Ngày vui Paris như khoác áo thiên thanh cả một trời
Rồi khi mưa rơi là như phố kia đang cơn ngậm ngùi

Trời Paris ghen khi thấy sao bao nhiêu đôi nhân tình (đắm say)
Làm cơn giông tới, rền vang sấm sét bay xuyên ngang trời

Mà trời Paris nào có lâu đâu trong cơn giận hờn
Tựa lời xin lỗi bằng năm sắc mây, ôi sao rực rỡ

Sous le ciel de Paris

Sous le ciel de Paris s'envole une chanson
Elle est née d'aujourd'hui dans le cœur d'un garçon

Sous le ciel de Paris marchent des amoureux
Leur bonheur se construit sur un air fait pour eux

Sous le pont de Bercy un philosophe assis
Deux musiciens quelques badauds puis les gens par milliers

Sous le ciel de Paris jusqu'au soir vont chanter
L'hymne d'un peuple épris de sa vieille cité

Près de Notre Dame parfois couve un drame
Oui mais à Paname tout peut s'arranger
Quelques rayons du ciel d'été
L'accordéon d'un marinier
L'espoir fleurit au ciel de Paris

Sous le ciel de Paris coule un fleuve joyeux
Il endort dans la nuit les clochards et les gueux

Sous le ciel de Paris les oiseaux du Bon Dieu
Viennent du monde entier pour bavarder entre eux

Et le ciel de Paris a son secret pour lui
Depuis vingt siècles il est épris de notre Île Saint Louis

Quand elle lui sourit, il met son habit bleu
Quand il pleut sur Paris se'est qu'il est malheureux

Quand il est trop jaloux de ses millions d'amants
Il fait gronder sur nous son tonnerre éclatant

Mais le ciel de Paris n'est pas longtemps cruel
Pour se faire pardonner il offre un arc en ciel