(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Ghi âm & final mix: Nguyễn Quang
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau bao nhiêu năm hát nhạc của anh Ngu Yên, mỗi lần nghe một bài mới, tôi vẫn tìm thấy có những điều gì đó thật khác thường, thật mới lạ.  Ngôn ngữ âm nhạc của anh ít khi nhẹ nhàng lãng mạn, cho dù là những bài tình ca.  Ca từ của anh thì rất đặc thù, riêng tư.  Anh viết nhạc không giống ai.  Anh viết lời không giống ai.  Ý tưởng của anh cũng không giống ai.

Theo tôi, nhạc của Ngu Yên không phải để giải khuây.  Nhạc của anh thường phải nghe tới nghe lui, phải mở rộng tâm tư, phải lắng chìm trong giai điệu, phải nắm bắt ca từ, phải đặt nghi vấn, phải băn khoăn, đôi khi phải trực diện với những hình ảnh hắc ám hoặc tư tưởng bất an.  Có nghĩa là, nhạc của Ngu Yên là một loại nhạc bắt đầu óc của chúng ta phải làm việc ngất ngư.

Tôi cũng có thể nói như thế này: những ca khúc của Ngu Yên thường có nét siêu thực như tranh của Salvador Dalí, như nhiếp ảnh của Max Ernst, đôi khi trừu tượng như tranh Marcel Duchamp, đôi khi quái dị như tranh Francis Bacon.

Một thể nhạc, nghe để suy tư.

Tôi nghĩ những điều này thường làm cho thính giả cảm thấy bất bình, và như thế, tự dựng những rào cản thay vì để tâm tìm hiểu về những gì tác giả muốn mang đến cho người thưởng ngoạn. 

Ghi Lại Bên Đường Mưa không nằm ngoại lệ. 

Và tôi thích chậm rãi lắng nghe tiếng hát của Julie.  Một mình trăn trở mưa.  Lắng nghe mưa buồn bã, tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta…  Giọng hát Julie như một ngụm cà phê sữa nóng, đậm đặc tan trên đầu lưỡi, cho ta những vị ngọt cùng lúc với những đắng chát.

Có lẽ đó chính là cái độc đáo trong sự kết hợp của Julie và Ngu Yên.

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

Mưa xuôi dòng nước
Tan vào dòng sông
Mưa xuôi đời sống
Tan vào trống không
Một mình trăn trở mưa
Lắng nghe mưa buồn bã
Tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta 

Em theo ngày tháng
Tan vào chợ đông
Ham vui đời sống
Quên người nhớ mong
Một lần em khóc ai
Chiếc khăn tay còn ướt
Giữ bao năm phai màu, còn hương

Hôm qua mất chiếc khăn tay
Ta tìm khắp trí nhớ
Săm soi ngõ ngách linh hồn
Làm rách vết thương
Làm rách vết thương
Đã từ lâu mơ hồ

Rưng rưng giọt máu
Chôn vào thờ ơ
Lao đao hạnh phúc
Treo buồn lửng lơ
Lạnh lùng mưa vẫn rơi
Xóa tan đi đời sống
Hỏi thiên thu có còn nhớ gì ai?

Ở Một Nơi, Mùa Hè

• Nguyên tác: A Summer Place
• Nhạc: Max Steiner
• Lời: Mack Discant
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Triệu Vinh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Studio NTV
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Mới đó mà đã giữa tháng 7.  Nửa mùa hè đã đi qua.  Thật là nhanh.  Quá nhanh.

Người ta vẫn thường nói càng lớn tuổi, thời gian thường qua nhanh hơn.  Tôi không nghĩ thời gian thật sự nhanh hơn hay chậm hơn (lẽ dĩ nhiên ở đây tôi không bàn về thuyết của ông Einstein).  Thời gian thun giãn chỉ… tùy tâm.

Có nhiều thuyết đưa ra về vấn đề nội tâm này.  Có người cho rằng một đứa trẻ 10 tuổi chỉ nhận thức được khoảng chừng 10% thời gian của một đời người, trong khi một ông lão 80 tuổi thì đã được gần hết thời gian đó.  Cho nên 1 ngày của đứa trẻ tương đối thấy dài hơn là 1 ngày của ông lão vì cái… phần trăm này.

Một thuyết khác dựa trên nhịp tim của con nít đập nhanh hơn của người lớn, thở nhanh hơn người lớn.  Và như vậy, não bộ ghi nhận thời gian tùy thuộc vào một “nhịp sống” dựa trên nhịp tim cũng như nhịp thở.  Họ đã từng thí nghiệm bằng cách cho nhiều đứa nhỏ ngồi yên, mắt nhắm, cho đến khi nào chúng cho là 1 phút.  Kết quả là 1 phút của những đứa nhỏ thật ra chỉ bằng… 40 giây.  Cũng thí nghiệm này với người lớn tuổi đã cho kết quả từ 60 đến 70 giây.  Có nghĩa là nhịp đập thời gian trong não bộ của con nít nhanh hơn, cho nên chúng cảm nhận thời gian “thật” dài hơn.

Lý thuyết mới nhất (năm 2019) của giáo sư Adrian Bejan cho rằng, não bộ ghi nhận hình ảnh (visual information) từ từ chậm dần theo tuổi tác.  Cứ nghĩ như một máy quay phim.  Máy của con nít có thể chớp được 100 hình (frame) một giây, trong khi người lớn chỉ chớp 50 hình.  Ông Bejan cho rằng chính vì vậy mà người lớn thường thấy thời gian bị “thun lại” và trôi qua một cách mau chóng.

Có nghĩa là tôi… già.

Tuy nhiên, những hình ảnh trong trí nhớ nhiều khi lại thấy như mới vừa hôm qua.  Và những mùa hè đẹp đẽ vẫn thường như vậy, vẫn tưởng như mới vừa hôm nào mà thôi. Vẫn mùa hè, ở một nơi…

Ở Một Nơi, Mùa Hè

Về nơi ấm nắng hè
Cho dẫu giông bão tơi bời
Anh vẫn thấy tuyệt vời
Trong ấm nồng
Say dưới nắng hè
Vì em rộng cánh tay mời
Cho anh quá yêu đời

Không thiết chi
Vì có em
Trời mãi xanh, ngập nắng vàng
Khi nhìn trong mắt nhau
Thấy tình yêu đôi ta thiết tha

Và xin ghi sâu đáy tim
Hè mãi tươi hồng
Dù có xa tít chân trời
Ta vẫn mãi yêu đời
Cùng ước mơ
Cùng xớt chia
Nghìn dấu yêu

A Summer Place

There's a summer place
Where it may rain or storm
Yet I'm safe and warm
For within 
That summer place
Your arms reach out to me
And my heart is free

From all care
For it knows
There are no gloomy skies
When seen through the eyes
Of those who are blessed with love

And the sweet secret of
A summer place
Is that it's anywhere
When two people share
All their hopes
All their dreams
All their love