Vali và Hành Lang Lạ

• Nguyên tác: Another Suitcase in Another Hall
• Nhạc: Andrew Lloyd Webber
• Lời: Tim Rice
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Lại một bài nhạc kịch nổi tiếng một thời.

Một thời nào của mình cũng đã có nhiều dao động như vậy.  Tháng ngày trôi trên những con đường băng qua nhiều thành phố xa lạ, trên nhiều hành lang những hotel rẻ tiền, những phòng trọ chung chạ, và nhiều buổi sáng thức dậy lòng ngơ ngác chẳng hiểu mình đang ở đâu đây.

Những ngày đó, tự nhủ lòng, hãy sống trong hiện tại, hôm qua đã mất rồi, ngày mai chưa đến.  Đừng suy nghĩ.  Đừng mông lung vọng tưởng.  Hãy ôm lấy… bây giờ. Cái gì phải xảy ra sẽ xảy ra. Và rồi tất cả đều sẽ qua đi.

Ngày đó, tôi nghe câu hát và thấy thật thấm thía, So what happens now? trong ca khúc Another Suitcase in Another Hall, vở nhạc kịch Evita.

Ngay trong thời điểm đó, lẽ dĩ nhiên ta chỉ có thể đặt những câu hỏi như vậy.  Câu hỏi không ai trả lời.  Đâu ai biết mà trả lời.

Trong câu chuyện của bài nhạc này, người con gái có câu hỏi đó sau này là Eva Péron, bà phu nhân của tổng thống Péron của Á Căn Đình. 

Bài nhạc kết thúc với một câu trả lời rất nhỏ nhẹ. Don’t ask anymore. Đừng hỏi nữa, hỏi mà làm gì…

Va-li và Hành Lang Lạ

Thật tình dù chẳng hề tin tình yêu vững bền lâu dài
Chẳng thể dối với lòng một ngày nao sẽ như mơ
Cả đời quen giông bão nên không dám buồn, nên gắng cười
Nhưng lúc phong ba đang dập vùi, làm sao vui?

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?

Thường thường hay tự nhủ rằng đâu có gì đáng buồn
Vì mình đã quen lâu rồi, dày dạn sống kiếp phong sương
Mà rồi một khi lạc trong trò chơi ái tình, tôi vẫn là
Người dễ mang bao vết thương lòng hoài không thôi

Chỉ cần đôi ba tháng là tôi chắc lại như thường
Mà nếu dẫu chưa được vậy, thì cuộc đời vẫn cứ trôi xuôi
Chẳng còn gì để cho tôi lại vương vấn về những nơi tôi đã từng
Biết thế nhưng trong tim giờ này còn đầy đau thương

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?
(Đừng hỏi mà làm gì…)

Another Suitcase in Another Hall

I don't expect my love affairs to last for long
Never fool myself that my dreams will come true
Being used to trouble I anticipate it
But all the same I hate it, wouldn't you?

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?

Time and time again I've said that I don't care
That I'm immune to gloom, that I'm hard through and through
But every time it matters all my words desert me
So anyone can hurt me and they do

Call in three months time and I'll be fine, I know
Well, maybe not that fine, but I'll survive anyhow
I won't recall the names and places of each sad occasion
But that's no consolation here and now

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?
(Don’t ask anymore)

Chợt Nhìn Thấy Bạn Mình Khóc

• Nguyên tác: Voir un ami pleurer
• Nhạc & lời: Jacques Brel & Francois Rauber
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ, Ngô Nhật Trường, Quý Anh, Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: (nhiều phòng thâu)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Jacques Brel mất vào năm 1978 lúc 49 tuổi.  Mười năm trước đó, ông đã ngưng đi lưu diễn, và cũng chẳng cho ra một ca khúc nào mới.  Mãi cho đến năm 1977, ông bất chợt cho phát hành album cuối, trong đó có ca khúc Voir un ami pleurer này.

Voir là một ca khúc không có câu chuyện.  Lời ca như một stream of consciousness, một dòng ý thức.  Những hình ảnh chứa đầy cảm xúc của những bất mãn trong đời sống, nối tiếp nhau liền lạc không ngưng.  Từ chiến tranh cho đến tiền bạc cho đến tình người, ông vạch ra những mối thương tâm, những giá trị không  có thật, những lầm than của kiếp sống. 

Nhưng rồi khi ông chợt nhìn thấy một người bạn khóc…

Ông không nói tiếp.  Ông không có câu trả lời.  Câu hát chợt dứt ngang, tuy nốt nhạc đã trở về chủ âm như đã kết thúc.

Tôi nghe bản nhạc này ông hát vào thời kỳ trước khi mất, có lẽ vào lúc đã biết mình bị ung thư phổi.  Ông hát thật từ tốn,  Giọng hát không cường điệu, không màu mè.  Tiếng piano rơi đều đặn như tiếng mưa, không hối hả, không nhiêu khê.

Ông hát chỉ vừa đủ để cho người nghe lặng theo trong suy tư.

Chợt Nhìn Thấy Bạn Mình Khóc

Dĩ nhiên chiến tranh vẫn còn tiếp diễn hoài
Trái tim đã khô khan rồi âm điệu
Bao anh em xưa sao nay đi đâu rồi?
Bao cơn mơ xưa tan trong đêm dài

Dĩ nhiên vẫn hay bạc tiền là vô vị
thế nhưng sao nghe đắng vị vô hình?
Chân đi đôi khi nát hoa ven đường
Nhìn bạn lệ nhòa lòng mình rưng rưng

Dĩ nhiên đã quen trong trò thua thắng này
Phút giây sau cùng chỉ còn chấp nhận
Khi vai buông xuôi, khi đầu đã cúi gục
Nhưng đôi chân kia vẫn như trời trồng

Dĩ nhiên giai nhân vẫn thường hay vô tình
Có con chim mang vết đạn trên mình
Nhưng khi con tim đã rụng cánh rồi
Nhìn bạn lệ nhòa mà lòng chơi vơi

Dĩ nhiên phố quen sao giờ đây tiêu điều
Trẻ con hôm nay trông ngoài năm chục
Bơ vơ lang thang đi quanh co vô định
Mang trong con tim nỗi đau vô hình

Dĩ nhiên tháng năm trôi hoài như bất tận
Chuyến xe mang thêm bao người chết chìm?
Mang đi luôn bao nhiêu năm hy vọng
Nhìn bạn lệ nhòa mà lòng ưu tư

Dĩ nhiên tấm gương soi hình dung rất thật
Biết đâu trong tâm bao điều nghi ngại
Bao nhiêu hoang mang, bao nhiêu cang trường
Như ngọn nến rơi bao giọt ngắn dài

Vẫn tin anh em ta cùng chung kiếp người
Có chi đâu cho ta hoài kinh ngạc
Khi dao đâm sâu, con dao bạc tình?
Nhìn bạn lệ nhòa lòng thật khôn nguôi.

Voir un amie pleurer

Bien sûr il y a les guerres d'Irlande
Et les peuplades sans musique
Bien sûr tout ce manque de tendres
Il n'y a plus d'Amérique

Bien sûr l'argent n'a pas d'odeur
Mais pas d'odeur vous monte au nez
Bien sûr on marche sur les fleurs
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr il y a nos défaites
Et puis la mort qui est tout au bout
Nos corps inclinent déjà la tête
Étonnés d'être encore debout

Bien sûr les femmes infidèles
Et les oiseaux assassinés
Bien sûr nos cœurs perdent leurs ailes
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr ces villes épuisées
Par ces enfants de cinquante ans
Notre impuissance à les aider
Nos amours qui ont mal aux dents

Bien sûr le temps qui va trop vite
Ces métros remplis de noyés
La vérité qui nous évite
Mais Voir Un Ami Pleurer

Bien sûr nos miroirs sont intègres
Ni le courage d'être juifs
Ni l'élégance d'être nègres
On se croit mèche on n'est que suif

Et tous ces hommes qui sont nos frères
Tellement qu'on n'est plus étonnés
Que par amour ils nous lacèrent
Mais Voir Un Ami Pleurer