Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Thương Linh
Hòa âm & phối khí: Hoàng Công Luận
Ghi âm & Final mix: Phòng Thâu LGN
Photo & Graphics: Nguyễn Thảo

NT: Tôi quen Thương Linh khi cùng thâu nhạc cho Ngô Minh Trí.  Trí bảo tôi, “cô này được lắm.  Giọng hát tốt, và rất chịu hát nhạc jazz.”  Lúc đó tôi và Trí đang nhậu nhẹt và nói chuyện về nhạc jazz.

Trí thêm, “Sau CD Buồn C Major này, tôi có dự định làm một cuốn CD nhạc jazz với giọng hát của Thương Linh.”

Thương Linh, một người ca sĩ tôi chưa hề nghe biết, nhưng giọng hát của cô thì không thể chối cãi là professional được.  Cô có một cảm nhận âm nhạc thật là bén nhạy.  Cô hát với nhiều mẫn cảm với ca từ.  Tôi nghe cô thả từng chữ, từng âm như thể lời hát đến trên môi cô đã phát xuất tự đáy sâu tâm hồn.

Tôi nghĩ, Ngô Minh Trí dự định làm CD cho cô là phải.

Tôi cũng nghĩ, Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em là ca khúc Ngô Minh Trí đã viết cho Thương Linh, của Thương Linh, về Thương Linh.

Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Có đợi chờ
Nhiều đêm đốt cuộc đời
Lập lòe khói thuốc,
Mịt mờ thức suốt
Nằm phơi giá buốt
Trông trời.

Thức lâu thì biết, biết đêm dài mãi thôi,
Dài không hỡi em?
Buồn không hỡi em?
Vài mươi năm đã trôi!

Đến một ngày, ngày em đến bên đời.
Giọng ca đắm đuối,
Ngọt lên khóe mắt
Hồng lên đôi môi,
Say rồi!

Tiếng ca nào nhốt âm thanh vào cuối trời?
Nhạc nào thoát lên từ giọng hát em,
Và ta có em rồi.

Nhiều khi là mật đắng,
Nhiều khi là trái chín,
Nhiều khi giọng u hoài,
Và nhiều khi là tinh quái.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men,
Thôi đau mòn.

Nhiều khi ngọt câu hát,
Nhiều khi lời thơm ngát.
Nhiều khi giọng não nề
Và thường khi đầy đam mê.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men
Điệu jazz buồn thôi hao mòn.

Biết đợi chờ,
Là ngàn nỗi mơ hồ.
Giòng nhạc bơ vơ,
Nhiều khi lang thang
Nhiều khi mênh mang không bờ.

Biết đau là biết nỗi đau càng xót thêm,
Nhạc nào sẽ đau vì không có em,
Rồi đưa ta đến đâu?

Nốt jazz buồn,
Từ em đến rạng ngời.
Giòng nhạc lên ngôi
Dìu qua suối vắng, lạc miền non cao
Cao vời.

Nốt jazz nào hát say sưa làm yếu mềm,
Nhạc nào cất lên từ giọng hát em,
Vừa xuân đến bên thềm.

Đừng Nói Gì

Nhạc & lời: Arthur Herzog, Jr. & Billie Holiday
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & Graphics: MarcMarc

NT:  Don’t Explain là một ca khúc viết bởi Billie Holiday dựa trên tình tiết của đời bà.  Khi Holiday khám phá ra Jimmy Monroe, chồng bà, ngoại tình.  Trong một lúc ông ta đang lúng túng tìm lời giải thích tại sao có vết son trên cổ áo, Holiday đã bảo ông, “Take a bath, man.  Don’t explain.”  (Đi tắm đi.  Đừng giải thích làm gì.)

Cũng thật tình cờ, cách đây vài tuần, tôi đã được xem vở kịch Lady Day at Emerson’s Bar and Grill của Lanie Robertson về những ngày cuối đời của Billie Holiday.  Trong khung cảnh buồn thảm của một quán rượu ở Philadelphia, cô ca sĩ diễn viên DeQuina Moore trong vai Holiday đã hát Don’t Explain bằng cả nỗi khổ đau, day dứt trong từng chữ, lạc lõng trong từng câu, dằn vặt trong từng khoảng nín lặng.  Không khí trong rạp hát tưởng chừng như tối thẫm hơn, ẩm ướt hơn.  Một Holiday hiện thân của nỗi đớn đau trong cuộc sống, đã cười khóc và hát để chúng ta có thể nếm được nồng độ của những gì bà đã cảm nhận ra về thân phận con người.

Tôi thiết nghĩ, chúng ta sinh ra không biết nói.  Rồi phải học nói, tập nói.  Suốt cả thời thiếu niên cho đến trung niên, ta phải tập ăn nói làm sao cho thật khéo léo, dùng ba tấc lưỡi để cầu danh lợi.  Nhưng hình như lời nói tự nó đã chuyên chở sự thật lẫn nhiều dối trá, những gươm dao dấu sau bao ngọt ngào khiêm tốn, những lọc lừa cạm bẫy che đậy bởi những lời khen ngợi hoa mỹ. Và một ngày ta chợt nhận ra điều này. Từ đó, ta đã bắt đầu tập nín lặng, vì hiểu ra rằng lời nói chưa bao giờ và sẽ không bao giờ chuyên chở toàn vẹn sự thật.

Cho nên, chỉ có hát.  Nên hát.  Và sẽ không giải thích gì.

Đừng Nói Gì

Em yêu, hãy lặng thinh,
Giờ đây anh có em
Với anh, cuối đêm
Hãy lặng thinh.

Không nên nói nhiều khi
Lời nói đâu ích chi.
Dối gian, khóc than
Có được chi.

Một đời đã mãi yêu em
Vì tình, anh cố quên
Nhiều lần nghĩ quẩn quanh
Mà rồi lòng chỉ biết yêu em.

Người đời kháo chuyện dối gian
Làm lòng anh đớn đau.
Thật tình, dù đúng hay không,
Chỉ cần ta có nhau.

Em yêu, hãy lặng thinh,
Em là nỗi vui, nỗi đau
Trái tim trót trao
Hãy lặng thinh.

Don’t Explain

Hush now, don't explain
Just say you'll remain
I'm glad you're back
Don't explain

Quiet, don't explain
What is there to gain
Skip that lipstick
Don't explain

You know that I love you
And what love endures
All my thoughts of you
For I'm so completely yours

Cry to hear folks chatter
And I know you cheat
Right or wrong, don't matter
When you're with me, sweet

Hush now, don't explain
You're my joy and pain
My life's yours, love
Don't explain