Thờ Ơ

• Nguyên tác: Thờ Ơ
• Nhạc: Ngu Yên
• Lời: thơ Quách Tấn 
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lý Giai Niên
• Ghi âm: phòng thâu LGN
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Hãy đọc bài thơ ngắn của Quách Tấn mà anh Ngu Yên đã phổ thành ca khúc Thờ Ơ tôi đã thâu cách đây 25 năm.

Trơ Trọi

Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ,
Bao nhiêu khăng khít bấy ơ hờ.
Sầu mong theo lệ khôn rơi lệ,
Nhớ gửi vào thơ nghĩ tội thơ.
Mưa gió canh dài ngăn lối mộng,
Bèo mây bến cũ quyện lòng tơ...
Hỏi thăm tin tức bao giờ lại
Con thước qua song lại ỡm ờ!

Quách Tấn

Tôi còn nhớ đêm hôm ấy. Tôi đến nhà Niên để thu mấy bài cho CD thứ hai Đợi Chờ Không Biết Đợi Chờ Ai — nói đúng hơn là một EP, vì tôi chỉ chọn vỏn vẹn bảy ca khúc của anh Ngu Yên, thay vì mười bài như thông lệ trên thị trường thời ấy. Trời chớm vào thu — ở Houston, Texas, nghĩa là cuối tháng mười. Không khí bắt đầu mang theo một nét lạnh uể oải.

Trên đường đi, tôi ghé quán ven đường, mua một lon trà Lipton cho mình và một six-pack để hai đứa uống sau buổi thu. Lần nào cũng vậy. Ngồi ngoài vườn sau, trong cái lạnh lành lạnh của đêm, rù rì chuyện trò, nhâm nhi bia — với một gã thanh niên rỗi nghề như tôi, đó là một thú vui.

Đêm đó, tôi thu ca khúc này. Hát xong, nghe lại, thấy như còn thiếu. Hát lại, nghe lại, vẫn cái cảm giác hụt hẫng ấy. Niên đề nghị ngưng thâu, may ra chút men bia sẽ làm thay đổi cái “spirit”.

Ngồi yên trong bóng tối sau nhà, cái lạnh ban đêm kéo tôi về một thời còn nhỏ — những sáng bị gọi dậy đi lễ. Nhà cách nhà thờ chín, mười khu phố. Trong bóng tối, tôi lủi thủi đi trước, khi cả thế giới còn vùi trong giấc ngủ. Mẹ tôi đi sau, lặng lẽ như chiếc bóng. Có lẽ bà đang đọc kinh thầm. Còn tôi thì vẫn tiếc nuối giấc ngủ bị cắt ngang.

Đó là một ấn tượng hằn sâu trong ký ức.

Khi vào đến nhà thờ, tiếng đọc kinh thường mang lại cho tôi một cảm giác bình yên lạ lùng. Tôi lắng nghe, và chợt nhận ra: tuy là nhiều giọng, nhưng chúng rơi vào những quãng khác nhau, như thể đang đọc… bè. Người cao, người thấp, nhịp nhàng đều đặn. Khoảng cách giữa các giọng được giữ nguyên suốt bài kinh. Có lẽ chính sự hòa quyện ấy đã tạo nên cảm giác yên lành trong những buổi lễ sớm.

Vì vậy, tôi đề nghị với Niên tạo một “phông” bằng cách đọc kinh như thế — để tiếng hát trôi bên trên.

Ca từ của Quách Tấn là lời than cho thân phận. Tôi muốn phần nền mang một chút căng thẳng — như những lời van xin, cầu cứu của những linh hồn còn vương nơi cõi tạm. Tôi viết vội. Rồi đọc ê a như những bài kinh sớm năm nào. Đọc nhiều giọng. Đọc bè. Đọc trong khi ký ức trôi về một nơi rất xa, một thời rất cũ.

Lúc ấy, tôi thấy mình một lúc như là hai người riêng biệt: một đứa trẻ ngồi nghe kinh trong nhà thờ buổi sớm, và một người đàn ông lặng lẽ trong đêm, mang theo một nỗi thờ ơ đang âm thầm gặm nhấm.

Thờ Ơ

Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ
Tình cũng lơ mà bạn cũng lơ
Bao nhiêu khăng khít mấy thờ ơ
Bạn cũng lơ
Bao nhiêu khăng khít mấy ơ hờ
Tình cũng lơ
Mà bạn cũng lơ

Sầu mong theo lệ không rơi lệ
Nhớ gửi vào thơ nghĩ tội thơ
Gió mưa canh dài quyện lòng tơ

Hỏi thăm tin tức bao giờ lại
Ngọn gió nhẹ qua thờ ơ