Say Tình

• Nguyên tác: L'Italiano
• Nhạc: Toto Cutugno
• Lời: Cristiano Minellono
• Lời Việt: Quốc Tuấn
• Trình bày: Phạm Hồng
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phạm Hồng Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Ca khúc L’Italiano là một lời kêu gọi tình yêu quê hương tha thiết của người dân lưu vong.  Được viết vào năm 1983 sau chuyến lưu diễn ở Toronto, nhạc sĩ Toto Cutugno và Cristiano Milnellono đã ưu ái tặng ca khúc này cho những người Ý đang tha phương trên xứ người.  Giai điệu tuy dồn dập, nhưng nghe thật u hoài, đầy nhung nhớ.  Lời ca nhắc đến một khung trời xa xôi, những cô thiếu nữ, những món ăn quen thuộc, mùi cà phê…

Lòng hoài hương là một thứ tình cảm không đơn thuần.  Tuy đã gần 50 năm xa Việt Nam, nhưng tôi phải công nhận những kỷ niệm xưa vẫn còn ăm ắp.  Chỉ cần một thoáng hương ngọc lan, một tiếng xào xạc của tàng dừa, một vị mằn mặn của gió biển, là trong tôi bao niềm nhung nhớ lại trở về.

Thế nhưng Say Tình lại là một thứ tình cảm khác. 

Khi Phạm Hồng đề nghị hát ca khúc này, tôi không nhận ra.  Bạn bảo tôi: Cứ nghe đi.  Mày biết bài này mà.

Đúng như vậy.  Giai điệu của L’Italiano thì rất quen thuộc, nhưng ca từ của Say Tình thì không.

Nhạc sĩ Quốc Tuấn đã đặt lời ca thật hấp dẫn, rạo rực men tình cũng như men rượu.

Tôi mang-máng nhớ hình ảnh Đàm Vĩnh Hưng chớp nhá rhinestones đầy người lảo đảo diễn xuất tâm sự một người đang say.

Tôi rất mừng là bạn đã phối một bản với tiết tấu chậm rãi hơn, âm vang jazzy hơn, không cường điệu, không chớp nhá…

Để cho tôi có thể mường tượng cô em đó chỉ là nhân cách hóa đất nước quê hương tuổi thơ của tôi.

Say Tình

Rót mãi những chén chua cay này
Lêu bêu như gã du ca buồn
Lang thang bước với nỗi đau
Với trái tim ta tật nguyền

Buồn nào đưa ta qua những nỗi đau thương này
Dặn lòng ta say cho quên đi đôi mắt u tình
Ánh mắt đắm đuối, đôi môi đam mê, đôi tay buông lơi
Em yêu đã giết ta trong một đêm u mê buồn

Vì yêu em nên ta đã hóa ngây ngô rồi
Mỗi sáng, mỗi tối, ta điên, ta say với bóng men
Đã thế những nỗi đau thương chua cay đâu không ai hay
Khi em đã bước theo tình vui kia đi rồi

Nào ngờ em quay lưng cho ta quá đau buồn
Giữa quãng đời làm người tình si quá mê dại
Ôm lòng vỡ nát
Trút hết trong ly rượu nồng

Rót mãi những chén chua cay này
Lêu bêu như gã du ca buồn
Lang thang bước với nỗi đau
Với trái tim ta tật nguyền

Đã trót, đã lỡ yêu em rồi
Con tim ta lỡ trao em rồi
Ta say, ta hát nghêu ngao lời tình si mê
Em có hay không nào

L’Italiano

Lasciatemi cantare
con la chitarra in mano
lasciatemi cantare
sono un italiano

Buongiorno Italia gli spaghetti al dente
e un partigiano come Presidente
con l'autoradio sempre nella mano destra
e un canarino sopra la finestra

Buongiorno Italia con i tuoi artisti
con troppa America sui manifesti
con le canzoni con amore
con il cuore
con più donne sempre meno suore

Buongiorno Italia
buongiorno Maria
con gli occhi pieni di malinconia
buongiorno Dio
lo sai che ci sono anch'io

Lasciatemi cantare
con la chitarra in mano
lasciatemi cantare
una canzone piano piano
lasciatemi cantare
perché ne sono fiero
sono un italiano
un italiano vero

Buongiorno Italia che non si spaventa
e con la crema da barba alla menta
con un vestito gessato sul blu
e la moviola la domenica in tivù
Buongiorno Italia col caffè ristretto
le calze nuove nel primo cassetto
con la bandiera in tintoria
e una 600 giù di carrozzeria

Hè Muộn

• Nguyên tác: L'Été Indien
• Nhạc: Toto Cutugno
• Lời: Vito Pallavicini, Pasquale Losito, & Sam Ward
• Lời Pháp: Claude Lemesle & Pierre Delanoë
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày:  Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Nhạc phẩm L’Été indien này tôi dịch đã khá lâu, nhưng gần đây mới viết lại tờ nhạc.  Thế nên, bạn nhận được ngay khoảng mùa hè này, cùng với một bản nữa là 28°à l’ombre.  Cả hai ca khúc đều có phần… nói.

Cùng thời điểm này, nhạc sĩ Cung Tiến qua đời, tôi lại hối bạn phối bài Nguyệt Cầm mà tôi đã kiến trúc cũng từ lâu, nhưng bị bạn cho vào hộp thơ “Để Từ Từ Tui Tính”.  Và bài này thì có phần… đọc thơ.

Chỉnh âm xong ba bản liên tiếp, bạn bảo tôi, Sao dạo này… nói nhiều dữ thế?

Ừ, cũng tại vì…

Hứa nhé, không nói nữa

Lần tới xem hình rồi nghe nhạc thôi há.

LV: Không hiểu bạn hứng chí sao mà lần đó gửi cho tôi cả 2 bài nhạc Pháp mà lại chơi cùng một kiểu nói nhiều, hát ít. Riêng tôi thì là kẻ chỉ chú ý đến nhạc nhiều hơn là lời. Bởi thế bài gì mà có “nói lèo nhèo” là tôi thường “cho qua một bên”. Cũng chỉ vì khi làm xong bài Nguyệt Cầm nên tôi cũng sẵn trớn thanh toán luôn hai bài bạn gửi. Dù sao thì cũng cần nhạc cho lên vào dịp hè. Thêm nữa là nhạc Pháp êm dịu, dễ nghe cũng giúp cho thay đổi chút không khí thế cho những bài nhạc jazz, nhạc bossa nova bí hiểm, khó nuốt. Nói thôi đủ rồi nhé! Đừng chọn bài phải hú nữa thì khổ.

Nhưng đặc biệt nhất trong bài Hè Muộn tuần này là có tiếng hát mơ hồ, lãng vãng trong phần nhạc nền của người đẹp Duyên, kẻ “nâng khăn, sửa túi” cho bạn trong mấy chục năm. Chúc mừng hai bạn đạt được cảnh giới “phụ xướng, phu lèo nhèo”.

Hè Muộn

Em biết không
Chưa bao giờ anh thấy hạnh phúc như sáng hôm ấy
Mình đi bên nhau trên bờ biển, rất giống nơi đây
Trời vào thu
Một ngày thu thật đẹp
Mùa như thế chỉ có trên vùng Bắc-Mỹ mà người ta gọi là Hè Muộn
Riêng với anh, sẽ mãi là mùa hè của đôi ta.
Anh nhớ áo em lộng bay trong gió trông như một bức tranh màu nước
Và anh nhớ, anh nhớ rất rõ lời em đã nói với anh buổi sáng hôm ấy
Dù một năm, môt thế kỷ, một thiên thu đã trôi qua

Chốn xa vời
Mình đi đến nơi nào cuối chân trời
Nơi chúng ta yêu như ngày nào
Mặc tình yêu chết theo thời gian.
Tháng năm dài
Là muôn sớm mai Hè giống hôm này
Bao màu nắng trong cơn muộn màng say

Hôm nay, anh chợt thấy buổi sáng mùa thu ấy đã quá xa vời
Nhưng sao anh có cảm tưởng như mình vẫn còn đấy
Anh nghĩ về em
Em ở đâu? đang làm gì?
Có còn chút hình bóng gì của anh trong con tim em?
Anh nhìn những lớp sóng vẫn tràn lên cát.
Em thấy không, giống như sóng, anh cũng quay về đây
Giống vậy, anh nằm đây trên bờ cát và nhớ đến em
Anh nhớ sóng nước, nhớ hơi biển mặn, nhớ mặt trời ấm áp, những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
Vậy mà cả một thiên thu, một thế kỷ, một năm đã trôi qua

L’Été indien

Tu sais
Je n'ai jamais été aussi heureux que ce matin-là
Nous marchions sur une plage un peu comme celle-ci
C'était l'automne
Un automne où il faisait beau
Une saison qui n'existe que dans le Nord de l'Amérique
Là-bas on l'appelle l'été indien
Mais c'était tout simplement le nôtre
Avec ta robe longue
Tu ressemblais à une aquarelle de Marie Laurencin
Et je me souviens
Je me souviens très bien de ce que je t'ai dit ce matin-là
Il y a un an, y a un siècle, y a une éternité

On ira
Où tu voudras, quand tu voudras
Et on s'aimera encore
Lorsque l'amour sera mort
Toute la vie
Sera pareille à ce matin
Aux couleurs de l'été indien

Aujourd'hui je suis très loin de ce matin d'automne
Mais c'est comme si j'y étais
Je pense à toi
Où es-tu, que fais-tu
Est-ce que j'existe encore pour toi?
Je regarde cette vague qui n'atteindra jamais la dune
Tu vois, comme elle je reviens en arrière
Comme elle je me couche sur le sable et je me souviens
Je me souviens des marées hautes
Du soleil et du bonheur qui passaient sur la mer
Il y a une éternité, un siècle, il y a un an...