Cánh Màu Rực Rỡ

• Nguyên tác: Rainbow Sleeves
• Nhạc & lời: Tom Waits
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Thần thoại Hy Lạp kể chuyện về chàng trai trẻ Icarus.  Cha của chàng, Daedalus, là người xây ra mê ngục Labyrinth dưới chế độ của vua Minos.  Khi kẻ thù của Minos là vua của Athen vượt thoát, Minos nghi là Daedalus đã giúp nên đem cả hai cha con giam vào nơi này.  Biết mình sẽ không thoát được cái chết, Daedalus đã tạo nên đôi cánh cho con trai làm bằng lông chim và sáp ong.  Trước khi rời khỏi ngục, ông căn dặn Icarus đừng bay quá thấp vì nước biển sẽ làm ướt lông, nhưng cũng không bay quá cao vì mặt trời sẽ làm chảy sáp.

Chàng Icarus trẻ tuổi tung cánh bay đi.  Cảm giác tự do đã làm hồn anh ta thăng hoa bay bổng cùng đôi cánh.  Anh ta bay, bay lên, bay lên mãi… 

Tôi không hiểu, trong cái chết của anh ta, có biểu tượng gì thật đẹp, thật lộng lẫy.  Đôi cánh chăng? Tự do chăng? Niềm đam mê bất chấp cả cái chết?

Có phải con người bẩm sinh vẫn luôn đam mê và thèm khát tự do, một tự do tuyệt đối.  Chỉ khi nào tìm thấy thì ta mới thực sự sống trọn vẹn.  Và chính sự thèm khát ấy đã cho ta thêm can đảm để tìm đến với tự do.

Icarus đã tìm thấy tự do, và đã sống những giây phút đam mê sung sướng nhất, hầu như muốn vượt ra ngoài cả số phận.

Trong thần thoại Hy Lạp luôn luôn có những vị thần ác ôn chuyên rình rập hãm hại con người. Đời sống hiện tại cũng chẳng khác gì mấy.  Rượu, thuốc, tiền tài và danh vọng là hiện thân của những vị thần ấy.

Niềm thèm khát sự tự do tuyệt đối vẫn luôn luôn chực làm cháy rụi con người.

LV: Sáng nay trên đường lái xe đi làm tôi học được một điều mới: Não bộ có một phần gọi là anterior meatus cortex mang liên hệ thật mật thiết đến cái gọi “máu lì” của con người (tenacity). Ai mà càng lì lợm, không ngại cực, ngại khó, không ngại đau đớn,nhọc nhằn thì cái vùng này lớn lên. Ngược lại, vùng này trong não những người không chịu làm gì khó khăn, không chịu phấn đấu, thì lại nhỏ hơn nhiều. 

Nếu đúng như là vậy thì tôi cho rằng phần đó trong não bộ của mình cũng không nhỏ, nhất là vào lúc tuổi độ từ 20 cho đến lúc hơn 40. Lúc đó thì lì lắm, chẳng ngán gì. Nhưng giờ thì chắc cái vùng não này gần như biến mất rồi. Giờ thì làm cái gì cũng thấy ngại. 

Nghe bạn kể chuyện 2 vợ chồng đi núi cao hiểm trở cả hơn 100 dặm thì tôi phục lăn. Tôi đoán cái phần não anterior meatus cortex của cả 2 người chắc chiếm hết nửa não bộ,    trong khi cái phần AMC của tôi chắc chỉ nhỉnh hơn đầu mũi kim!

Bởi cũng vì cái “tinh thần ngại khó” này nên tôi ngán cái bài Rainbow Sleeves này. Không có nhiều tài liệu về nhạc phẩm này ngoài trừ một phiên bản duy nhất do Ricky Lee Jones hát.  Phiên bản này rất đặc biệt, có thể gọi là vô tiền khoáng hậu, nghe xong là chột dạ, nản lòng vì biết không thể nào tạo nên được dù chỉ là 1 phần 10 cái cảm xúc vừa u uẩn vừa mãnh liệt như thế.  Vì thế tôi “ngâm”… hơn cả năm mặc cho bạn đã nhắc khéo tôi vài ba lần. Mãi cho tới nay… Xin lỗi bạn nhé. Cứ việc đổ lỗi cho cái phần não anterior meatus cortex nhỏ xíu của tôi.

.NT: Phải công nhận rằng ca khúc Rainbow Sleeves của Tom Waits, qua tiếng hát của Rickie Lee Jones thật là khác thường. Cô là một ca sĩ mà tôi rất thích ngay từ thời 18, 20 tuổi. Cách hát của cô ta là một thức mà nhiều thính giả không chịu nổi, vì nó rất là… lè nhè. Nhưng như bạn nói, tiếng hát đó chứa đựng cả một vực thẳm của cảm xúc, nhất là trong ca khúc này. Cũng có thể vì vậy mà tôi không tìm ra ca sĩ nổi tiếng nào khác ngoài trừ một bản hát live của Bette Midler. Cũng có thể là ca khúc này không hợp thời. Ai mà biết được.

Cám ơn bạn đã giữ phần hòa âm thật mộc mạc, vì câu chuyện kể hầu như chỉ là một lời tự sự, của một tôi từng trải nói chuyện với chính bản thân mình lúc còn non dại, một lời nhắn lóng lánh niềm hy vọng giữa cuộc sống buồn thảm.

Cánh Màu Rực Rỡ

Thuở em còn mãi say mê
Từng đêm viễn du
Về nơi xa giữa giấc mơ hoang đường
Dang nhè nhẹ đôi cánh bay
Đan bằng những ước mơ nhỏ nhoi
Từng đêm vắng, khi trăng
còn quá tinh khôi
Cùng em nổi trôi
Vùng biển khơi, hồn vẫn chưa
Hề vấn vương bao sầu thương

Nhưng bây giờ
Whiskey giăng rộng cánh
Cuốn em sâu vào cơn mê đẫm sầu
Vầng trăng cũ đã thay
Mầu úa phai
Nhưng mà tôi vẫn tin
Điều em giấu trong con tim
Bao mơ ước ấy
đã cũ nhưng sẽ không bao giờ nhạt phai
Và tim đã bao lần tuy nát tan
Sẽ kết thành sao lóng lánh muôn vết thương

Lúc ưu phiền hỡi em, xin không ngừng hát vang
Dẫu cho bây giờ cánh đã gãy ngang
Hãy xin giữ chặt này lời hứa đây
Níu chặt vào vạt cánh bay
Bám chặt vào vạt cánh muôn màu

Rainbow Sleeves

You used to dream yourself 
Away each night
To places that you've never been
On wings made of wishes
That you whispered to yourself
Back when every night
The moon and you
Would sweep away
To places that you knew
You would never get the blues

Now whiskey gives you wings
to carry each one of your dreams
And the moon does not
belong to you
But I believe
that your heart keeps young dreams
Well, I've been told
to keep from ever growing old
And a heart that has been broken
will be stronger when it mends

Don't let the blues stop your singing
Darling, you only got a broken wing
Hey, you just hang on to my rainbow
Hang on to my rainbow
Hang on to my rainbow sleeves

Vừa Ngày Hôm Qua

• Nguyên tác: Hier encore
• Nhạc: Fred Ebb
• Lời: Charles Aznavour
• Bản Anh: Yesterday When I Was Young
• Lời Anh: Herbert Kretzmer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Dạo này, buồn buồn tôi hay đốt nhang rồi ngồi nhìn làn khói trắng mỏng manh từ tốn bay lên, nhìn ánh lửa đỏ gặm nhấm lớp bột trầm màu vàng nâu, nhìn cây nhang dần dần tàn lụi. Mùi trầm man mác nhẹ nhàng nhưng tâm tư thì lại thật dạt dào bao nỗi muộn phiền vô cớ.

Bỏ hút thuốc lâu rồi.  Nghĩ lại ngày xưa cũng hay nhìn khói thuốc bay nhưng hình như trong lòng chẳng chút gì trắc trở. Chất nicotine có làm lâng lâng nhưng không náo như men rượu.  Dư sức nhẩn nha vài câu thơ cho lòng vay chút bồi hồi…

ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay *

Vậy mà bây giờ, chỉ cần một làn khói nhỏ thì hồn lại chùng sâu.  Trong một quán nhỏ đâu đó bên trời Tây, có một chàng trung niên cất tiếng hát Hier encore, j’avais vingt ans.  Je caressais le temps, et jouais de la vie comme on joue de l’amour, et je vivais la nuit sans compter sur mes jours, qui fuyaient dans le temps... Giọng ấm áp ẩn chút khản đục, như vừa đủ để nhắc đến những thăng trầm trong cuộc sống.  Tự nhiên mà lòng lại rưng rưng.

*Vũ Hữu Định, Chẳng Hay

Vừa Ngày Hôm Qua

Ngày hôm qua, mùa xanh lá non
Nhẹ quá giọt nước mưa rơi, ngọt trên bờ môi tuổi thơ
Dòn tiếng cười nói vui say trong bao trò chơi nhởn nhơ
Như gió đêm đến mơn man đùa trêu cùng bao ngọn nến

Và từng điều tôi mơ ước, từng lâu đài tôi đắp xây
Trên những đồi cát thênh thang, hoài theo thời gian đổi thay
Đời sống là những cơn mơ, đêm đêm phiêu lưu đó đây
Tỉnh giấc một sáng hôm nao, chợt thấy qua rồi ngày xanh

Ngày hôm qua, đời thơm ngát hoa
Từng nốt nhạc khúc liên hoan chờ môi hồng lên tiếng ca
Từng phút lạc thú đê mê chẳng ngưng gọi tên thiết tha
Hạnh phúc lấp lánh nên tôi quên cơn ray rức khôn nguôi

Tôi lao nhanh theo khao khát, bỏ lơ tuổi xuân lất lây
Tôi chẳng hề biết tương lai đời sống cùng bao đổi thay
Lời nói nồng ngát hương thơm lao xao theo cơn gió bay
Cùng tiếng cười, tiếng nô đùa cho đêm sâu thêm men say

Vừa hôm qua, vầng trăng biếc xanh
Chờ sớm mai nắng ngọt ngào gọi tôi dậy nghe tiếng yêu
Thần thánh từng phút thanh xuân cho tôi bay cao quá cao
Nào thấy đời sống nhục nhằn chìm sau màn sương u ám

Và trò tình yêu khi ấy là bao lời trên khóe môi
Ngọn lửa tình ái đam mê bùng lên rồi tan rất nhanh
Ai đến rồi đã ra đi như hơi men, như giấc say
Và cuối cùng dứt cơn mê chỉ thấy còn lại mình thôi

Giờ còn lại bao câu hát, nhưng nghe sao thêm xót xa
Và vị đắng chát trên môi theo bao giọt nước mắt rơi
Ngày tháng hạnh phúc qua rồi, chỉ còn thương tiếc không thôi
Với bao ngậm ngùi

Yesterday When I Was Young

Yesterday, when I was young
The taste of life was sweet like rain upon my tongue
I teased at life as if it were a foolish game
The way an evening breeze would tease a candle flame

The thousand dreams I dreamed, the splendid things I planned
I always built to last on weak and shifting sand
I lived by night and shunned, the naked light of day
And only now, I see how the years have run away

Yesterday, when I was young
There were so many songs that waited to be sung
So many wild pleasures that lay in store for me
And so much pain my dazzled eyes refused to see

I ran so fast that time, and youth at last ran out
And I never stopped to think what life was all about
And every conversation that I can recall
Concerned itself with me, and nothing else at all

Yesterday, the moon was blue
And every crazy day brought something new to do
And I used my magic age as if it were a wand
I never saw the waste and emptiness beyond

The game of love I played with arrogance and pride
And every flame I lit, so quickly, quickly died
The friends I made all seemed somehow to drift away
And only I am left on stage to end the play

There are so many songs in me that won't be sung
'Cause I feel the bitter taste of tears upon my tongue
And the time has come for me to pay for yesterday
When I was young