Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundscape
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Với tôi, kỹ thuật như một lưỡi dao được đúc cho cứng, được mài cho bén, và mỹ thuật là những chiêu thế, là thân pháp.  Tuy vậy, người nghệ sĩ lại cần phần trí, phần tâm, vì chiêu thức chẳng khác gì một khối băng tảng mà 80 phần trăm nằm chìm trong tiềm thức.

Và 20 phần trăm mà ta thấy chính là “anh hoa phát tiết ra ngoài” của người nghệ sĩ ấy.

Người nghệ sĩ thường có anh hoa dị biệt.  Thế nên, nhìn tranh Van Gogh là biết của Van Gogh, đọc văn Hemingway là biết của Hemingway, nghe nhạc Philip Glass là biết của Glass.  Ít có thể lầm lẫn.  Đó là vì mỗi người nghệ sĩ tự tạo ra “ngôn ngữ” của riêng họ, dựa trên năm tháng học hỏi, nghiên cứu và nghiền ngẫm những gì họ cho là tuyệt mỹ.

Người nghệ sĩ không bao giờ bắt chước ai.  Họ có thể dùng một số khía cạnh nào đó của người khác để làm mối cho những suy tư của họ, và từ đó tạo ra tác phẩm cho riêng mình, bằng ngôn ngữ của chính họ.  Người thưởng ngoạn tinh tế sẽ nhận ra ngay điều này.  Đó là tri âm.

Ngô Minh Trí là một trong những nhạc sĩ mà tôi thấy được những gì gọi là rất… Ngô Minh Trí.  Nhạc của anh nghe thật buồn, nhưng nỗi buồn của anh không có đỏm dáng mà ta thường nghe thấy trong dòng nhạc Việt.  Bên dưới mặt băng phủ tuyết kia, nỗi buồn của anh cuồn cuộn những suy tư trong đời sống, những hoang mang của kiếp người, những nghiệt ngã của định mệnh.

Anh gọi nhạc của anh là nhạc jazz chè, vì nó pha trộn ít nhiều hương vị Việt Nam.

Tôi đồng ý, vì nghe nhạc của anh làm tôi luôn luôn liên tưởng đến những bức tranh từa tựa bức thủy mặc với những nét chấm phá trên nền giấy xuyến chỉ.  Nhưng chỉ tựa thế thôi, vì nét mực của anh có cường độ, có đả phá, có thét gào.  Có những gì đã tạo nên một Ngô Minh Trí.

LV: Theo ý kiến của tôi thì NMT gọi là jazz chè vì nhạc của anh chịu ảnh hưởng mạnh của nhạc classic. Nhạc NMT đầy tinh thần của jazz nhưng đồng thời lại mang dáng vẻ nhạc cổ điển. Nhưng dù “chè” hay không thì tôi vẫn cho rằng kết hợp này từ NMT rất nhuần nhuyễn, rất thong dong tự tại, không gắng gượng. Khi nghe nhạc của anh, tôi không cảm thấy những cố gắng lập dị để làm cho khác người mà chỉ nghe thấy những giai điệu, dù bất ngờ, nhưng lại rất hợp lý, rất khêu gợi. Điều này cho tôi thấy những tâm tình nâng niu, chắt chiu, cẩn trọng trong cách NMT viết nhạc, đặt lời. Cảm phục người nhạc sĩ này!

Dẫu Em Chẳng Đợi Chờ Anh

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Nặng mang kỷ niệm nồng thắm,
Chút hương tình còn ấm.

Ngày mai bước sông hồ một mình anh
Dặm trường một thân
Cho đến cuối đường.

Tình trần rồi đã lỡ
Một thời đã qua
Chẳng còn thiết tha.

Hôm ánh dương chưa kịp xế
Một ngày chia tay não nề
Mất lối quay về.
Khi đêm thấm nỗi sầu
Đêm sẽ nhạt mầu
Đêm mắt đen canh thâu.
Nhặt góp tan vỡ
Dành lại trong trí nhớ
Gói kín chôn sâu đợi ngày sau
Khi cần nhau.

Và ngày mai anh đi mất rồi, rất xa
Còn nhiều kỷ niệm nồng thắm
Chút hương tình còn ấm

Rồi đây, dẫu em chẳng đợi chờ anh
Căn phòng lạnh căm,
Nỗi nhớ tím bầm.
Mười năm chăn gối
Còn đọng gối chăn.
Đêm âm thầm khẽ gọi mãi tên.

Đất Lở

Nhạc & lời: Stevie Nicks
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Eleven-Sixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & Graphics: MarcMarc

NT:  Mùa hè năm 2015, trong mấy ngày lặn lội băng vùng Rừng Mây (Cloud Forest) của xứ Peru, từ địa điểm khởi hành ở làng Patallaqta (2800m) lên đến đỉnh Dead Woman’s Pass (4200m) rồi xuống đến Machu Picchu (2400m), tôi đã góp nhặt thật nhiều suy tư vụn vặt về thân phận của con người và nỗi cô độc tuyệt đối trong một vũ trụ bao la rộng lớn khôn lường.  Tôi đã mò mẫm theo lối mòn trên vách núi cheo leo, đã bò lên dốc đá Cầu Thang Khỉ (Monkey Steps), đã bì bỏm lội qua những con suối nhỏ, và nghĩ đến những bước chân người từng dẫm lên trong suốt mười thế kỷ qua, làm mòn nhẵn những phiến đá trên đường.  Suốt cả đường mòn Inca Trail thường rất hẹp, khoảng dưới một thước, vừa đủ cho một người có thể băng qua người khác.  Trên đường đi, người hướng dẫn thường kể cho chúng tôi nghe nhiều câu chuyện khá ly kỳ để quên mệt. 

Có một lúc, vào ngày thứ hai, chúng tôi đến một vùng trống trải, quan lộ rộng hơn bình thường.  Một bên là núi đá trọc, một bên vực thẳm chỉ toàn những bụi cây khô thật thấp.  Khoảng này thiếu cây cao nên gió núi thổi thật mát mẻ.  Thấy nhiều phiến đá to và phẳng cở bàn ghế lổn ngổn nằm đầy một bên đường, chúng tôi dừng lại nghỉ mệt.  Ruben, người hướng dẫn cũng dừng lại, với ánh mắt đầy ái ngại vì đoạn đường vẫn còn khá dài trước khi đến trạm nghỉ đêm.  Ông nhìn xuống vực rồi lơ là kể cho chúng tôi nghe.  Cách đó một vài năm, cũng tại nơi này, một đoàn người cũng dừng lại nghỉ mệt.  Rủi thay, ngay lúc đó bị đá lở.  Người hướng dẫn của đoàn đã chạy vội đến để cứu một người khách, nhưng bị một trong những tảng đá đụng văng xuống vực và không bao giờ tìm được xác.  Những tảng đá mà chúng tôi đang ngồi nghỉ mệt là di vật còn sót lại từ lần lở núi ấy.  Chẳng nói chẳng rằng, mọi người chúng tôi đồng đứng dậy, mang lấy ba-lô và đi tiếp tục không một lời cằn nhằn.

Ngày về lại Cuzco, trong một quán cà-phê, tôi lại được nghe ca khúc Landslide từ một ca sĩ địa phương.  Lời ca đã làm tôi liên tưởng đến câu chuyện đá lở nọ.

Một hình thức nào đó, tôi đã dịch ca khúc này từ ngày đó, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn hài lòng với chữ nghĩa của mình.  Tôi có cảm tưởng lời ca của Stevie Nicks thật súc tích, nhưng ý tưởng quá mông lung bao bọc nhiều điều khó lý giải.  Viết rồi xóa rồi viết rồi xóa, không biết bao nhiêu lần.

Một bản tôi tưởng là cuối, gửi đến cho bạn.  Bạn bảo tôi bạn có một nhạc bản viết khác tiết tấu, nên gửi lại cho tôi.  Và vì vậy, lời ca lại tiếp tục thay đổi.  Đó là hai năm trước, trong mùa đại dịch.

Và ca khúc Đất Lở ngày hôm nay đến với các bạn bè của KẻJazz là một thành phẩm kéo dài bảy năm qua, với rất nhiều cái “lở” cũng như “lỡ”, mà lỡ thời có lẽ là một. 

Đất Lở

Cuộc tình lao đao tôi mang trong lòng;
Khi lên non cao, khi quay về vực sầu.
Và đã nhìn thấy chiếc bóng ai in hình lạnh lẽo nơi chân đồi, 
Mà rồi đất lở trôi chôn vùi hết

Ôi cao xanh kia, khi biết yêu có được gì?
Những phút thơ ngây trong trái tim có tìm lại?
Con thuyền bé sẽ ra sao cùng sóng bạc ngàn?
Bao mùa bão tố trong đời còn được vẫn nguyên vẹn?

Tôi hay thường sợ hãi bao đổi thay
Vì cuộc sống lâu ngày quen gần em.
Nhưng bao điều rồi sẽ qua;
Bầy trẻ thơ sẽ lớn khôn ra,
Mà tôi có lớn khôn theo thời gian?
(Nỗi đau có phai theo thời gian?)

Cuộc tình năm nao vẫn mang trong hồn.
Tôi xa non cao, nay quay về vực sầu.
Và nếu em  thấy chiếc bóng tôi vẫn nằm lạnh lẽo nơi chân đồi 
Thì rồi đất lở sẽ chôn vùi hết.
Dẫu em nhìn thấy chiếc bóng tôi im nằm chết nơi chân đồi 
Và rồi đất lở chôn vùi hết.

Landslide

I took my love, I took it down
Climbed a mountain and I turned around
And I saw my reflection in the snow covered hills
'Til the landslide brought it down

Oh, mirror in the sky. What is love?
Can the child within my heart rise above?
Can I sail through the changin' ocean tides?
Can I handle the seasons of my life?

Well, I've been afraid of changin'
'Cause I've built my life around you
But time makes you bolder
Even children get older
And I'm getting older, too

I took my love, I took it down
I climbed a mountain and I turned around
And if you see my reflection in the snow covered hills
Well the landslide will bring me down
And if you see my reflection in the snow covered hills
Well maybe, well maybe,
A landslide will bring me down