Đường Một Chiều

• Nguyên tác: Đường Một Chiều
• Nhạc & lời: Ngu Yên 
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Graphics: Concept by MarcMarc

Ngu Yên: Tôi viết bản nhạc này trong khi lái xe từ Dallas về Houston vào một ngày xa lộ vắng vẻ. Lái xe đường dài, một mình, là lúc đầu óc phiêu lưu theo những ý nghĩ mắc mỏ mà thường ngày không có thời giờ để tìm tòi. Sau một lúc gạ gẫm với chuyện đời, chuyện tình, chuyện không vừa ý, thông thường, sẽ bắt gặp lời thơ, ý nhạc hoặc một cốt truyện bắt đầu thành hình. Hôm đó, tôi nghĩ về chiều một đường.

Đi làm xa, mỗi cuối tuần nôn nóng trở về nhà. Gặp lại  vợ con, gặp lại bàn viết, gặp lại những quen thuộc và gặp lại mình. Những buổi chiều thứ sáu đó, chỉ một xa lộ. một hướng về, và một niềm vui lên men, phồng lớn, khi xe quanh vào đầu ngõ.

Để rồi, mỗi chiều Chủ nhật, chỉ một xa lộ, một hướng đi, một mệt mỏi thẳng đến Dallas. Ý nghĩ ‘chiều một đường’ gây một ít cảm giác khôi hài, pha một chút chua chát. Nghĩ đến việc tìm cơm kiếm áo luôn luôn là chuyện xa lạ. Mỗi người sinh ra đều có lý do, vai trò, và vị trí nào đó trong cuộc đời chung. Có người sinh ra để làm. Có người sinh ra để chơi. Tôi thuộc về hạng người vui chơi không bao giờ chán. Có người làm việc chuyên nghiệp, bắt họ chơi, họ không biết làm gì. Ngược lại, bắt người chơi làm việc, hầu hết có kết quả xấu, chưa kể lâm vào cảnh tán gia bại sản. Nếu không, người đó là một kẻ buồn muôn thuở. Cứ nhìn xung quanh đời, nếu thấy những ai thành công mà buồn nản thường xuyên, họ là những ngươi gốc chơi bị bắt đi làm.

Nếu đi học có bằng cấp, thì đi chơi cũng có đẳng cấp. Danh từ dân chơi bao gồm quá rộng rãi và quá nhiều người chơi chưa chuyên môn. Tài tử không phải là kẻ đóng phim, mà là người chơi có nghệ thuật. Người ta hay lầm ý nghĩa của tài tử. Đời nhà Minh, có một phụ nữ chuyên đời vui chơi, lấy tên là Thanh Tâm Tài Nhân (1521-1593). Thời đó, đàn ông chơi còn chết, huống chi đàn bà. Dĩ nhiên bà sinh lầm vị trí, vai trò và lý do. Nhưng danh từ tài nhân có thể thay thế cho tài tử. Tài nhân có ý nghĩa đơn giản là người sinh ra có tài vui chơi.

Miên man nghĩ đến phẩm chất vui chơi ngang với cấp bằng tiến sĩ, cảm thấy mình thật sự đã sống sai vị trí, đóng vai trò xa lạ để lãnh lương, trật bét, lý do đúng đắn để tôi hiện diện trong đời, không phải để làm việc. Bất chợt, trong khoảnh khắc cảm thương cho bản thân, ‘chiều một đường’ lộn ngược lại thành ‘đường một chiều’.

Đúng vậy: bị bắt bỏ vào thân xác. Bắt thân xác bỏ vào chuyến xe đời. Bắt chuyến xe chạy một chiều, dù hài  lòng hay bất mãn. Hướng về một nơi nào không ai biết. Tất cả chỉ đoán chừng, đoán mò, rồi tranh cãi cho mình là đúng. Mệt chưa? Đường một chiều bắt tôi phải đi hoài, đi lên tục, đi dù không muốn. Tôi dừng xe lại bên lề, ký âm ca từ, không tìm ra được câu kết. Chỉ tội nghiệp vì đường một chiều của vợ phải song song với đường một chiều của tôi. “Khúc quanh nào lặng lẽ chia phôi.”

Mãi đến hơn một năm sau, khi du hí ở New Orlean, chợt thấy mình đứng ở góc phố như những nhạc sĩ đen trắng và xì đàn hát say sưa, mặc ai cho tiền hay không. Đúng rồi, lúc “mỏi mòn dừng chân hát nơi đây”. Tôi kết luận.

Đường Một Chiều

Đường một chiều tôi đi không trở về
Qua bốn mùa, qua năm tháng lê thê
Đường một chiều tôi đi qua phù vân
Giấu con tim trong ánh trăng buồn

Chiều một đường tôi đi theo bước em
Lòng gập ghềnh suy tư nỗi muộn phiền
Nghe tiếng khóc trẻ thơ vừa chào đời
Nghe lạ lùng như tiếng mưa rơi

Chiều một đường tôi đi theo bước người
Quê quán nào mai nay sẽ dừng chân?
Đường một chiều em không đi cùng tôi
Khúc quanh nào lặng lẽ chia phôi

Bình minh lên trong hân hoan
Tôi buồn một mình
Hoàng hôn xuống trong hoang mang
Tôi buồn một mình
Rồi đêm tối trong lo âu
Tôi buồn một mình
Ngày một chiều. Giờ một chiều
Tôi buồn một mình

Đường một chiều tôi đi không chờ ai
Đường một chiều tôi đi vào tàn phai
Lúc mỏi mòn, dừng chân hát nơi đây…

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Ghi âm & final mix: Nguyễn Quang
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau bao nhiêu năm hát nhạc của anh Ngu Yên, mỗi lần nghe một bài mới, tôi vẫn tìm thấy có những điều gì đó thật khác thường, thật mới lạ.  Ngôn ngữ âm nhạc của anh ít khi nhẹ nhàng lãng mạn, cho dù là những bài tình ca.  Ca từ của anh thì rất đặc thù, riêng tư.  Anh viết nhạc không giống ai.  Anh viết lời không giống ai.  Ý tưởng của anh cũng không giống ai.

Theo tôi, nhạc của Ngu Yên không phải để giải khuây.  Nhạc của anh thường phải nghe tới nghe lui, phải mở rộng tâm tư, phải lắng chìm trong giai điệu, phải nắm bắt ca từ, phải đặt nghi vấn, phải băn khoăn, đôi khi phải trực diện với những hình ảnh hắc ám hoặc tư tưởng bất an.  Có nghĩa là, nhạc của Ngu Yên là một loại nhạc bắt đầu óc của chúng ta phải làm việc ngất ngư.

Tôi cũng có thể nói như thế này: những ca khúc của Ngu Yên thường có nét siêu thực như tranh của Salvador Dalí, như nhiếp ảnh của Max Ernst, đôi khi trừu tượng như tranh Marcel Duchamp, đôi khi quái dị như tranh Francis Bacon.

Một thể nhạc, nghe để suy tư.

Tôi nghĩ những điều này thường làm cho thính giả cảm thấy bất bình, và như thế, tự dựng những rào cản thay vì để tâm tìm hiểu về những gì tác giả muốn mang đến cho người thưởng ngoạn. 

Ghi Lại Bên Đường Mưa không nằm ngoại lệ. 

Và tôi thích chậm rãi lắng nghe tiếng hát của Julie.  Một mình trăn trở mưa.  Lắng nghe mưa buồn bã, tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta…  Giọng hát Julie như một ngụm cà phê sữa nóng, đậm đặc tan trên đầu lưỡi, cho ta những vị ngọt cùng lúc với những đắng chát.

Có lẽ đó chính là cái độc đáo trong sự kết hợp của Julie và Ngu Yên.

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

Mưa xuôi dòng nước
Tan vào dòng sông
Mưa xuôi đời sống
Tan vào trống không
Một mình trăn trở mưa
Lắng nghe mưa buồn bã
Tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta 

Em theo ngày tháng
Tan vào chợ đông
Ham vui đời sống
Quên người nhớ mong
Một lần em khóc ai
Chiếc khăn tay còn ướt
Giữ bao năm phai màu, còn hương

Hôm qua mất chiếc khăn tay
Ta tìm khắp trí nhớ
Săm soi ngõ ngách linh hồn
Làm rách vết thương
Làm rách vết thương
Đã từ lâu mơ hồ

Rưng rưng giọt máu
Chôn vào thờ ơ
Lao đao hạnh phúc
Treo buồn lửng lơ
Lạnh lùng mưa vẫn rơi
Xóa tan đi đời sống
Hỏi thiên thu có còn nhớ gì ai?