Rồi Mưa

• Nguyên tác: It Started to Rain
• Nhạc & lời: Amos Lee
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: 
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT: Như đã được nhắc tới trước đây trong buổi “tương tác” với AI, Amos Lee và nhạc phẩm It Started to Rain là một kết hợp rất tuyệt, đối với tôi. Lần đầu tiên nghe, tôi đã say sưa với giọng hát khan khản đục cũng như lời nhạc với nhiều ẩn từ, tiếng bass đều đều như tụng niệm , tiếng cymbal nhè nhẹ như tiếng mưa, tiếng guitar điện day dứt như tiếng “heart strings unraveled”…

Tôi nhớ mình đã mất khá nhiều thì giờ để viết lời Việt, vì những hình ảnh mỏng manh khó chuyển ngữ hay là cảm xúc từ ký ức của chính mình quá hỗn độn để viết xuống? Tiếng sỏi lạo xạo, tiếng giây tim sút chỉ, hình ảnh mưa tiếp tục rơi, bốn mươi ngày mưa, trận đại hồng thủy, tương lai của những vật lỉnh kỉnh đã gom góp trong suốt những năm tháng hạnh phúc, đó là những ghi vội của tôi quanh câu chuyện tình này.

Bài nhạc đã đào bới những cảm xúc gai góc của thời trẻ, những giông bão mịt mùng, những đêm tối tưởng như không bao giờ dứt. Tôi nhớ chiếc xe Honda Civic chất chỉ đủ cho cuộc đời mình. Tôi nhớ những đống đồ đã để lại bên đường. Tôi nhớ những xa lộ đã dẫn tôi đi. Tôi nhớ những thành phố đã giữ tôi lại trong khoảnh khắc. Tôi nhớ những căn phòng trọ đã lần lượt trôi qua. Tôi nhớ chiếc valise lúc nào cũng có quần áo. Tôi nhớ những Xuân Hạ Thu Đông. Rồi mưa…

Rồi Mưa

Biết sao đây
Chẳng thể nao ngờ giây phút này
Khóa valise sẵn rồi
Mà sao chẳng nói một lời?

Nhìn bánh xe lăn nhanh
Giống bao ngày qua trước đây
Thoáng chốc thôi, anh chợt hiểu
Lần này vĩnh viễn chia tay

Và rồi tim anh quá xác xơ
Sỏi đường nặng nề xe nghiến nát hơn
Trời sụp tối theo cơn mưa
Dòng nước mưa tuôn trào
Màn nước mưa mờ lấp
Là bốn mươi hôm
Chìm dưới mưa lạnh căm

Hàng xóm ghé qua
Lấy đi vài ba thứ bỏ quên
Những dấu yêu, những nụ cười
Một thời ta đã góp gom

Rồi lòng mình nặng tấn đá treo
Vì chẳng ngừng suy nghĩ quắt quay
Giờ cuộc sống thêm bấp bênh
Cùng nước mưa tuôn trào
Màn nước mưa mờ lấp
Là bốn mươi hôm
Chìm dưới mưa lạnh lùng
Màn nước mưa mờ lấp rồi

It Started to Rain

Sally Jane 
How did it end up this way
With our boxes packed
And not one word to say

The children play
As your car pulled away
I didn't realize 'til then
It was really goodbye

With your wheels on the gravel
I felt my heart strings unravel
As it started to rain
It started to rain
It started to rain
Forty days
It started to rain

The neighbors came
And they bought what remained
Of the life we built
With lovin', with laughter

Then my heart started sinking
'Cause I couldn't help thinking
Their fate would be the same
It started to rain
It started to rain
It started to rain
Forty days
It started to rain

Những Lời Gian Dối

• Nguyên tác: Paroles, Paroles
• Nhạc:  Gianni Ferrio
• Lời: Michaële
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi & Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng Thu Âm NNRecord
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT: Ca khúc Paroles, Paroles nổi tiếng này đã được dịch ra Việt ngữ nhiều lần.  Bản đầu tiên tôi biết là Lời Nói Vu Vơ, hình như do Lữ Liên dịch.  Sau đó là Những Lời Mê Hoặc hình như do Phạm Duy dịch, Lời Nói Gió Bay, rồi Những Lời Dối Gian…  Lúc đưa bản phối cũng như lời ca (Những Lời Mê Hoặc) cho Hồ Đắc Anh Thi và Ngô Nhật Trường, tôi mới thật sự có dịp nghe rõ lời ca.

Tôi viết vội cho NNT và HDAT:  Hình như trong bản dịch Những Lời Mê Hoặc, lời hát và lời nói… không ăn nhậu gì với nhau cả.  Và NNT đồng ý.  Em cũng nghĩ như vậy.

Thế là tôi phải xắn tay áo và… lại dịch.

Lời nói thì khá dễ, chỉ có đôi ba đoạn tôi phải dịch thoát đi vì trong văn hóa Việt, những ý tưởng này nghe kỳ khôi, hơi… bớt điểm.  Si tu n’existais pas déjà, je t’inventerais (nếu như em chưa hiện hữu, anh sẽ tạo ra em). Nghe thật là… Pygmalion.

Lời hát thì phải nói là nhiều trục trặc hơn.  Những đoạn cô Dalida tuôn tuồn paroles paroles paroles cả thảy 16 cái paroles, tôi lẩm nhẩm thử “vẫn mấy lời” 16 lần, nghe… hoảng lắm.  Vì vậy mà tôi phải dài giòng văn tự, nào là bỡn cợt như gió đùa, nào là trơn trợt như nước tràn, hoặc mập mờ như sương khói…  Vô tình, tôi đã làm khó dễ người hát.

Nghe phàn nàn như vậy, nhưng khi nghe bản mix cuối, tôi thật sự không thấy có gì ngượng ngập, gắng gượng. 

Trong bài nhạc, tôi đã viết Ca-ra-men, kẹo bánh, và sô-cô-la, nhưng khi tôi hát thử, tôi có cảm tưởng hơi.. dị hợm, nên tôi có khuyên AT nên hát theo tiếng Pháp, vì một phần nào đó, Caramel, bonbons và chocolat là một câu hát thật… iconique, nhất là đối với một người lớn lên ở Pháp như cô, câu này nghe rất là… thoải mái, tự nhiên.

Và tôi không biết bạn nghĩ thế nào, chứ tôi thấy giọng nói Ngô Nhật Trường thật là tha thiết chân thành, không có chút xíu gì đểu cáng sở khanh ráo trọi.

LV: Và giọng hát của AT thì ngọt ngào như “caramel, bonbons và chocolat” trong Những Lời Dối Gian. Tôi cho rằng cặp bài trùng Hồ Đắc Anh Thì và Ngô Nhật Trường thật là lựa chọn thích hợp nhất cho nhạc phẩm trữ tình kinh điển này. Cám ơn hai bạn đã trở lại với KJ sau một thời gian vắng tiếng.

Những Lời Gian Dối

     Thật kỳ lạ.  Anh chẳng hiểu cả chính mình.  Nhìn em đêm nay, anh thấy rung động như là lần đầu tiên…
Là lời nói thôi, lại lời nói đó, vẫn giống bao lần…
     Anh chẳng biết nói sao cho em hiểu.
Câu nói nghe trống không…
     Em là một câu chuyện tình tuyệt diệu mà anh đọc hoài không thấy chán
Lời như lá bay, lời như gió lướt, quấn quít, mơ màng
     Em là quá khứ, là tương lai…
Quá êm ái…
     Muôn đời là thưc tại của anh
Còn chi nữa đâu, mộng mơ đã chết khi
Kỷ niệm ngày nào nhạt phai rất mau
Chôn sâu vào lãng quên
     Em như cơn gió làm cây vĩ cầm vang tiếng nhạc, và mang hương thơm nụ hồng lan xa…
Ca-ra-men, kẹo bánh và sô-cô-la
     Khoan đã. Anh không hiểu?
Đừng cho tôi, người ơi
Nên tốt hơn dành gửi đến những cô nàng ngây thơ
Với giấc mơ hồng đắm đuối biết bao nụ hoa thơm
Dẫu rằng lời dịu dàng đã ướp bằng mật ngọt
Có thể làm ngọt lịm ngoài miệng
Mà sâu trong tim tôi biết
     Em nói sao?
Vẫn mấy lời như gió đùa bao cánh hồng
     Em nghe anh đi 
Vẫn mấy lời như nước tràn phiến đá mòn
     Anh van em
Vẫn mấy lời sương khói mù che núi đồi
     Anh xin thề (với em)
Ôi những lời, vẫn những lời, vẫn những lời, vẫn mãi là thứ tiếng trống rỗng như vô lời
Toàn những lời gió trăng

     Ô định mệnh của anh, nói cho em… nói cho em nghe như lần đầu.
Là lời nói thôi, lại lời nói đó, vẫn giống bao lần…
     Anh mong sao cho em hiểu anh thôi,
Câu nói nghe trống không…
     Chỉ cần nghe anh nói, ít ra là một lần…
Lời muôn dấu che, lời luôn biến hóa, thấp thoáng, mơ hồ
     Em là giấc mơ anh giữ mãi trong tim…
Lắm gian dối… thôi
     Là những dày vò, là niềm hy vọng duy nhất của anh
Lời khi nói ra là luôn mãi chẳng ngưng
Chẳng hề hiểu rằng nhiều khi chỉ mơ
Những phút thật vắng lặng
    Riêng cho anh, em là điệu nhạc duy nhất đã làm trăng sao quay cuồng trên đồi cát năm nào
Ca-ra-men, kẹo bánh và sô-cô-la
     Nếu ta chưa gặp nhau, anh sẽ phải mất cả đời để tìm em
Đừng cho tôi, người ơi
Anh hãy gom lại, gửi hết cho người hay mơ
Giấc mơ đầy trăng sao nơi bờ xa
Dẫu rằng lời dịu dàng đã ướp bằng mật ngọt
Sẽ thấy ngọt ngoài miệng
Mà sâu trong tim tôi biết
     Chỉ một lời… chỉ một lời thôi…
Vẫn mấy lời như gió đùa bao cánh hồng
     Em nghe anh đi 
Vẫn mấy lời như nước tràn phiến đá mòn
     Anh van em
Vẫn mấy lời sương khói mù che núi đồi
     Anh xin thề (với em)
Ôi những lời, vẫn những lời, vẫn những lời, vẫn mãi là thứ tiếng trống rỗng như vô lời
Toàn những lời gió trăng

     Em tuyệt vời!
Vẫn mấy lời như gió đùa bao cánh hồng
     Em thật tuyệt vời!
Vẫn mấy lời như nước tràn phiến đá mòn
     Em thật quá tuyệt vời!
Vẫn mấy lời sương khói mù che núi đồi
     Quá tuyệt vời!
Ôi những lời, vẫn những lời, vẫn những lời, vẫn mãi là thứ tiếng trống rỗng như vô lời
Toàn những lời dối gian

Paroles, Paroles

     C'est étrange, je ne sais pas ce qui m'arrive ce soir. Je te regarde comme pour la première fois
Encore des mots, toujours des mots, les mêmes mots
     Je ne sais plus comment te dire…
Rien que des mots
     Mais tu es cette belle histoire d'amour que je ne cesserai jamais de lire.
Des mots faciles, des mots fragiles, c'était trop beau.
     Tu es d'hier et de demain…
Bien trop beau.
     de toujours, ma seule vérité.
Mais c'est fini le temps des rêves,
Les souvenirs se fanent aussi 
Quand on les oublie.
     Tu es comme le vent qui fait chanter les violons et emporte au loin le parfum des roses.
Caramels, bonbons et chocolats…
     Par moments, je ne te comprends pas.
Merci, pas pour moi
Mais tu peux bien les offrir à une autre
Qui aime le vent et le parfum des roses.
Moi, les mots tendres
Enrobés de douceur,
Se posent sur ma bouche,
Mais jamais sur mon cœur.

     Une parole encore.
Paroles, paroles, paroles…
     Écoute-moi.
Paroles, paroles, paroles…
     Je t'en prie.
Paroles, paroles, paroles…
     Je te jure.
Paroles, paroles, paroles, paroles, paroles, encore des paroles
Que tu sèmes au vent

     Voilà mon destin : te parler… te parler comme la première fois.
Encore des mots, toujours des mots, les mêmes mots…
     Comme j'aimerais que tu me comprennes…
Rien que des mots…
     que tu m'écoutes au moins une fois.
Des mots magiques, des mots tactiques qui sonnent faux.
     Tu es mon rêve défendu…
Oui, tellement faux.
     mon seul tourment et mon unique espérance.
Rien ne t'arrête quand tu commences.
Si tu savais comme j'ai envie d'un peu de silence…
     Tu es pour moi la seule musique qui fait danser les étoiles sur les dunes.
Caramels, bonbons et chocolats…
     Si tu n'existais pas déjà, je t'inventerais.
Merci, pas pour moi
Mais tu peux bien les ouvrir à une autre
Qui aime les étoiles sur les dunes.
Moi, les mots tendres 
Enrobés de douceur,
Se posent sur ma bouche,
Mais jamais sur mon cœur.

     Encore un mot, juste une parole…
Paroles, paroles, paroles…
     Écoute-moi.
Paroles, paroles, paroles…
     Je t'en prie.
Paroles, paroles, paroles…
     Je te jure.
Paroles, paroles, paroles, paroles, paroles, encore des paroles
Que tu sèmes au vent.

     Que tu es belle!
Paroles, paroles, paroles…
     Que tu es belle!
Paroles, paroles, paroles…
     Que tu es belle!
Paroles, paroles, paroles…
     Que tu es belle!
Paroles, paroles, paroles, paroles, paroles, encore des paroles
Que tu sèmes au vent…