Trò Chơi

Nhạc & lời: Leon Russell
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Lần này trở lại với Trò Chơi nữa qua giọng hát nữ của Hồ Đắc Anh Thi. Tôi cũng không biết tại sao lại muốn thực hiện bài này trở lại sớm như vậy. Tôi chỉ biết một sáng nọ chợt nhớ lại giai điệu này. Rồi nó cứ quanh quẩn trong đầu tôi cả ngày. Tự nhủ rằng đã vừa mới làm xong cho bạn hát rồi làm lại nữa có hơi sớm quá không? Nhưng sao tôi vẫn thấy bứt rứt với âm hưởng này không nhả ra được. Cuối cùng tôi liên lạc với AT xem thử cô có hứng để thực hiện không. Cô nhận lời liền vì rất thích bài này nên tôi bắt tay vào việc ngay. Vì có hứng nên bài được hoàn tất khá nhanh. Ước gì lúc nào tôi cũng tìm được hứng như thế này.

NT: Tôi nghĩ bài nhạc này dường như ai hát nghe cũng hay. Giai điệu thật tuyệt lại không đòi hỏi điều đặc biệt gì ở giọng hát. Pop rất hay. Jazz cũng hay. Mà Blues nghe cũng rất tới. Lần trước, lúc bạn hòa âm cho tôi, bản mang nhiều âm hưởng của The Carpenters. Tôi nhớ bạn hơi thất vọng khi tôi không hát theo cách bỏ nhịp của nhóm này. Cô Karen có giọng ngọt ngào chắc nịch. Giọng tôi không phải như vậy. Tôi chọn cách ngắt câu, bỏ nhịp khác. Chắc vì thế mà bạn vẫn còn ấm ức nên mới bị ám ảnh đó thôi.
Trong phiên bản này, AT mang cho người nghe một không khí khác, dịu dàng hơn, lãng đãng hơn. Cách ngưng câu, lập lại chữ đã tạo nên một nét độc đáo riêng cho bài nhạc cổ điển này.

Trò Chơi

Này em ơi, em có thấy vui trong trò chơi cuối ân tình?
Lời cho nhau thêm bao dối gian
Tìm đâu ra ôi giây phút xưa ân cần say đắm đôi mình
Lạc nhau trong trò sống trá hình 

Vì đôi ta đã yêu nhau từ đêm ấy lần đầu
Mà giờ đây không dám tin tim mình hoang vắng
Bao lời khi ta đã nói ra, nay thôi hết là lời mặn nồng
Tìm nhau chỉ thấy lẻ loi trống không cõi lòng

Rồi đôi khi anh cương quyết ra đi nhưng lòng sao vẫn không đành
Nhìn nhau qua đôi mắt sầu
Chẳng thể nào ai hay biết sao ta còn vương vấn nhau hoài
Lạc nhau trong trò hoá trang này


This Masquerade

Are we really happy with this lonely game we play
Looking for words to say
Searching but not finding understanding anyway
We're lost in a masquerade

Both afraid to say we're just too far away
From being close together from the start
We tried to talk it over, but the words got in the way
We're lost inside this lonely game we play

Thoughts of leaving disappear every time I see your eyes
No matter how hard I try
To understand the reasons why we carry on this way
We're lost in a masquerade

Người Tình Radio

Nhạc: Delaney & Bonnie Bramlett,
Leon Russell
Lời Việt: Ngu Yên
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Những năm mới đến định cư tại Hoa Kỳ, ở một thành phố mà anh em chúng tôi gọi là Tiểu Thạch (Little Rock), mỗi ngày tôi vẫn nghe ca khúc Superstar lải nhải trên khắp đài phát thanh. Nghe riết thành quen. Không rành tiếng Mỹ nhưng vẫn lẩm nhẩm hát theo được một vài câu. Ban ngày đi học. Ban đêm đi rửa chén ở nhà hàng Cajun’s Wharf. Vừa rửa chén, vừa hát.
Nhà hàng có một cái bar nhỏ ấm cúng (thời đó, hể chỗ nào đèn mù mờ đều thấy quá ấm cúng). Đêm đêm, có anh Ed đệm đàn dương cầm, có cô Anne lên bục hát những bài nhạc thời thượng, như… Superstar. Cô Anne có đôi mông vĩ đại. Đứng nhìn ngắm cô từ trong nhà bếp, qua ô kính tròn nhỏ xíu, tôi chỉ thấy nửa người trên của cô. Mái tóc afro nâu nhạt. Khuôn mặt sắc sảo. Đôi mắt trong xanh dưới hàng mi cong. Dưới ánh đèn spot light, cô đẹp như tiên… Mỹ. Thế nhưng mỗi khi cô đi vào bếp, tôi đều hơi giật mình. Tôi có cảm tưởng nửa thân dưới của cô không ăn nhậu gì đến người ca sĩ vẫn thường rên rĩ “Don’t you remember you told me you love me baby…”

Năm tháng trôi qua, anh em lưu lạc tứ xứ, bỏ lại Tiểu Thạch cùng anh Ed cô Anne.
Bỏ quên cả bài nhạc xưa. Hôm nọ, bỗng anh Ngu Yên gửi cho tôi bản nhạc Superstar mà anh dịch là Người Tình Radio (Người Hỡi Còn Nhớ Tình Xưa), tôi hơi chột dạ. Tôi chưa bao giờ thổ lộ chuyện tôi hằng ngắm cô Anne qua ô kính đêm đêm. Không hiểu sao anh biết. Hay là anh cũng đã từng chiêm ngưỡng dung nhan nàng tiên Mỹ như tôi thuở ấy nhỉ?

Người Tình Radio (Người Hỡi Còn Nhớ Tình Xưa)

Khúc ca buồn phát thanh trên đài. Bùi ngùi
Tiếng em hát (nhớ) lại một thời
Một thời yêu em đắm say

Tiếng guitar thiết tha réo gọi bồn chồn
Nhưng không đến gần được người
Vì người trên radio

Ngày ta yêu nhau, như mây trôi, em bên tôi, nói rằng:
"Một ngày mây sẽ đến bên nhau, cho nhau cơn mưa mặn nồng."
Nhưng mây trôi, xa xôi, bao năm, quên đi lời thề
Người hỡi tình xưa
Có nhớ đến tôi

Tháng năm dài, cô đơn thấm lạnh lùng đời
Ước mơ sẽ gặp lại người
Cùng nhau yêu thương mãi thôi

Biết nói gì, nhắn em trở về gặp lại
Khát khao để được bùi ngùi
Ngồi nghe em chơi guitar

Ngày ta yêu nhau, như mây trôi, em bên tôi, nói rằng:
" Một ngày mây sẽ đến bên nhau, cho nhau cơn mưa mặn nồng."
Nhưng mây trôi, xa xôi, bao năm, quên đi lời thề.
Em ơi, em ơi, em ơi, ô... em ơi...
Lòng mãi còn yêu
Tôi nhớ em nhiều

Superstar

Long ago, and, oh, so far away
I fell in love with you before the second show

Your guitar, it sounds so sweet and clear
But you're not really here, it's just the radio

Don't you remember, you told me you loved me baby?
You said you'd be coming back this way again baby
Baby, baby, baby, baby, oh baby
I love you, I really do

Loneliness is such a sad affair
And I can hardly wait to be with you again

What to say to make you come again?
Come back again and play your sad guitar

Don't you remember, you told me you loved me baby?
You said you'd be coming back this way again baby
Baby, baby, baby, baby, oh baby
I love you, I really do

Trò Chơi

Nhạc & lời: Leon Russell
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thật tình tôi không hiểu vì sao bài nhạc này đã làm khó dễ tôi đến thế.  Lúc chuyển dịch từ “This Masquerade”, tôi đã nghe nguyên bản của Leon Russell, và sau đó bản jazz của George Benson, tôi cứ ngầy ngật với tiết điệu dồn dập chỏi nhịp, với lời lẽ đa dạng, với skat tuyệt vời của George Benson.
Bạn bảo: “Tại sao là trò chơi?”
Thật tình, ngay lúc dịch lời, đầu óc tôi cứ lẩn quẩn với chữ Masquerade.  Tôi biết có bản đã dịch masquerade là buổi lễ hội.  Tôi nghi ngờ điều này.  Nhất là khi đọc kỹ lời thì chẳng có lễ lạc dạ vũ gì cả.  Thế ra, masquerade chỉ là một sự trá hình, một bề ngoài khi hai người trong cuộc đã thôi yêu nhau.  Một mối tình chỉ còn thoi thóp.
Đấy là một trò chơi, khi ta đã vào đoạn cuối của cuộc tình.

LV: Riêng tôi thì lại không gặp khó khăn gì với bài này.  Cách chơi bài đến với tôi tự nhiên.  Tuy nhiên tôi cũng mường tượng trước được cái khó khi thâu âm bài này.  Khi hát làm mẫu tôi chịu ảnh hưởng phiên bản của The Carpenters cho nên cách chấm câu, bỏ nốt đã hằn sâu vào ký ức.  Dĩ nhiên khi bạn hát với hứng của bạn, tôi cảm thấy vài khoảng khắc gượng gạo với cách trình bày. Có lẽ vì cách hát của bạn khác nhiều so với cách hát tôi biết chăng?  Tuy nhiên, tôi nghĩ đây cũng là dịp để tôi và bạn mầy mò tìm lối đi chung trong rừng nhạc jazz này, mà This Masquerade là một thử thách lớn đây.

NT:  Thú thật, lần đầu ghi âm, tôi hát theo hứng.  Rồi bạn bảo tôi cần phải bỏ nhịp cho đúng như tác giả đã viết.  Thâu lại, tôi không thích lắm vì nghe không thoải mái, có gì đó rất ngượng ngập.  Bạn đồng ý, và nghĩ rằng tôi bị chi phối bởi tiếng bass.  Lần cuối, tôi trở lại hát theo cảm tính, thêm thắt vào một số syncope.  Vẫn có cái gì đó rất rời rạc…
Phải chăng cái rời rạc ở đây là cái rã rời chán chường mệt mỏi của cuộc tình chỉ còn sự giả dối?

LV: Đồng ý với bạn bài này là thử thách lớn vì tôi và bạn phải thâu âm với nó qua nhiều phiên bản mới hoàn tất.  Theo tôi đây cũng là điều kỳ thú trong khám phá cho riêng mình khi tìm tòi cách diễn tả bài này. Tôi cứ nói bạn hát theo cách tôi nghĩ nhưng rõ ràng là bạn có cách riêng của bạn, khiến cho tôi và bạn đều không hài lòng với nhiều phiên bản. Cái khó là làm sao tìm được mẫu số chung cho cả tôi và bạn và đồng thời trình bày để làm sao chạm được vào tim người nghe.  Qua nhiều trăn trở nhưng cuối cùng tôi nghĩ chúng ta đã hoàn thành được điều đó.  Tôi có chủ quan quá chăng?

Trò Chơi

Này em ơi, em có thấy vui trong trò chơi cuối ân tình?
Lời cho nhau thêm bao dối gian
Tìm đâu ra ôi giây phút xưa ân cần say đắm đôi mình
Lạc nhau trong trò sống trá hình 

Vì đôi ta đã yêu nhau từ đêm ấy lần đầu
Mà giờ đây không dám tin tim mình hoang vắng
Bao lời khi ta đã nói ra nay thôi hết là lời mặn nồng
Tìm nhau chỉ thấy lẻ loi trống không cõi lòng

Rồi đôi khi anh cương quyết ra đi nhưng lòng sao vẫn không đành
Nhìn nhau qua đôi mắt sầu
Chẳng thể nào ai hay biết sao ta còn vương vấn nhau hoài
Lạc nhau trong trò hoá trang này


This Masquerade
Are we really happy with this lonely game we play
Looking for words to say
Searching but not finding understanding anyway
We're lost in a masquerade

Both afraid to say we're just too far away
From being close together from the start
We tried to talk it over, but the words got in the way
We're lost inside this lonely game we play

Thoughts of leaving disappear every time I see your eyes
No matter how hard I try
To understand the reasons why we carry on this way
We're lost in a masquerade