Nỗi Buồn

• Nguyên tác: A Certain Sadness
• Nhạc: Carlos Eduardo Lyra
• Lời Anh: John Court
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Không hiểu tại sao mà bài nhạc này lại làm tôi vương vấn đến như vậy.  Hình ảnh của một ngày mưa bão.  Một căn phòng tối.  Một mình ngồi với bao rối rắm của đời người.
Tôi vẫn thường nói với bạn: với tôi, giai điệu như là một dáng dấp và lời nhạc như là tâm hồn.  Dáng có thể đẹp, mà linh hồn trống rỗng thì ta chỉ nhìn ngắm.  Dáng dấp không xinh xắn mà tâm hồn linh hoạt sẽ cho ta một người bạn.   Nếu toàn vẹn cả hai thì thật tuyệt vời, còn gì bằng…”
Nỗi Buồn là một “người bạn”.  Trong một buổi chiều tà, đang cảm thấy cô đơn, nhâm nhi một ly cognac, lắng nghe tâm tình của Nỗi Buồn…  À, té ra có nỗi đau đồng điệu đây.  Misery loves company mà.

LV: Astrud Gilberto hát nhạc phẩm này thật tự nhiên nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.  Tôi nghe lần đầu đã cảm thông ngay ý nhạc.  Mặc dù nét đăc biệt của bossa nova chậm được khơi lên nhưng giai điệu của bài lại không thiên về đảo phách khiến cho toàn bài mang một phong cách khác biệt thú vị, khác với những bài bossa nova tiêu biểu.  Tôi đã thấy và đã cảm cái dáng dấp tuyệt vời của Nỗi Buồn.  Cũng mong là lời Việt của bạn cũng sẽ mang lại một tâm hồn đẹp cho bài.

NT:  Lần đầu tiên Nỗi Buồn đến với tôi qua giọng hát mộc mạc của Astrud Gilberto, tôi đã lắng nghe, thật chậm rãi, thật cô tịch.  Cũng buổi chiều mưa đấy.  Đầy ấn tượng.  Hy vọng khi nhạc phẩm này đến với thính giả thì trời… bỗng dưng đổ mưa ầm ĩ đễ các bạn cảm được những gì tôi đã cảm.

Nỗi Buồn

Nghe gió gào mưa trong một ngày bão bùng
Bao nỗi ray rứt trong ta thật não nùng
Hay có khi gió mưa kia
Làm nát tan tâm hồn ta và người

Cơn bão cuồng điên như vẫn còn mãi hoài
Đã cuối thu cớ sao mưa còn kéo dài
Trong phút giây mãi loay hoay vì biết bao nhiêu tình ý ta mong cùng em
Xớt chia

Này người yêu (xin) hãy nói
Điều gì cho anh có lỗi
Để mà em quay lưng đi
Thật tình anh như điên
Cuồng vì em sao lặng yên
Ngoảnh mặt nhìn nơi xa xôi

Điều chi dấu kín vì anh muốn biết
Lời khó nói ra thật sao?
Dù một thoáng đăm chiêu
Nhòa đôi mắt em yêu
Khiến cho anh bao đớn đau

Linh hồn anh như mất
Được bàn tay em cứu vớt
Mà giờ em quay lưng đi
Điều gì cho em thương đau
Lòng buồn vì đôi mắt nâu
Chẳng còn nhìn anh mê say

Giờ cơn mưa đã dứt
Mà sao quanh ta vẫn tối
Muộn phiền sao như tiếp nối
Dù trời ngoài kia đã sáng
Hết bao điều hoang mang
Ừ, lòng anh đã rõ
Tự bây giờ

Anh đã hay biết trong ta
Một mối ưu tư từ nay chẳng rời

A Certain Sadness

Look out the window when that rain storms
I let the wind blow up a brain storm
And now I'm wondering 
Whether weather like this gets you too

It may go on like this for hours
Too late in Fall for April showers
So while we're caught here 
Got a thought or two I need to share with you
Here goes

Darling tell me now
Have I done wrong somehow
That you won't look at me
Need it pointed out
Can't keep my wits about
When you won't look at me

If there's something I outta know
You're finding hard to say
Well there's just a trace
Hiding on your face
And I've learned it that way

Just another soul
That really knows my soul
And you won't look at me
Does that take the prize?
How much I love those eyes 
And they won't look at me

Now the rain has gone
But something lingers on
There's a certain sadness here
Now that the sky is clear
And it's so so clear
Yes, it's all so clear
To me now

And I can't help but feel
That certain sadness is here to stay

Người Yêu Đừng Xa Tôi

• Nguyên tác: Ne me quitte pas
• Nhạc & lời: Jaques Brel
• Tựa Anh: If You Go Away
• Lời Anh: Rod McKuen
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

LV: Nếu phải chọn bài để hát thì có lẽ tôi không bao giờ chọn nhạc phẩm “Ne Me Quitte Pas” (“If You Go Away“) này.  Với tôi, cách chuyển âm vận của bài khó cho người hát gầy dựng lên cao trào. Giai điệu của bài chủ yếu là theo phương hướng chuyển hợp âm, đều đặn, nhịp nhàng, không ngắt quãng, không quá cường điệu. Một giọng hát không điêu luyện sẽ khó mà tạo nên những khoảng khắc đặc biệt cho bài.  Ngay cả một số ca sĩ Việt thật điêu luyện với bao năm kinh nghiệm cũng không làm tôi “phê” được với cách trình bày của họ.

Thế nên khi tôi thử làm bài này theo lời bạn yêu cầu, tôi đã cố tình làm khác đi bằng cách cho vào đó chút hơi hướm của blues. Nhưng khi bạn nghe thì bạn lại cho là bài nên chơi kiểu 3/4 chậm cho phù hợp với cách hát của bạn. Vì thế cho nên cuối cùng kejazz lại có 2 phiên bản của cùng một nhạc phẩm. May mắn là lời dịch của Phạm Duy rất tuyệt vời nên tôi xử dụng lời hát này cho phiên bản blues để tôi trình bày. Còn riêng cho bạn với lời dịch của bạn thì tôi lại dàn dựng một cách khác theo lời yêu cầu của bạn.  Làm xong tôi nghe thì thích cả hai (Hoàn toàn chủ quan!). Giờ thì để xem người hát có làm cho người nghe “phê” được không. Thử thách lớn!

NT:  Bạn biết không.  Jaques Brel viết nhạc phẩm này như một lời từ biệt người yêu trước khi trở lại với vợ con của ông.  Lời từ biệt ấy được viết lại bên này bờ sông Seine với nỗi lòng trắc ẩn quyến luyến cũng như niềm hối hận tội lỗi.  Tuy có nhiều kịch tính trong câu chuyện, nhưng tôi nghĩ tình cảm này rất riêng tư.  Tôi muốn bắt đầu như một lời nói thầm, trong thinh lặng, và tôi cảm nhận điệu boston mang lời ca đến gần thính giả hơn, nhất là khi thính giả Việt đã quá quen thuộc với lời dịch của Phạm Duy từ bản Anh ngữ của Rod McKuen.  Cũng phải nói thêm rằng bản Anh ngữ của Rod McKuen không phải là bản dịch mà chỉ là phóng tác dựa trên mấy chữ “ne me quitte pas”.  Bản Pháp ngữ, tôi vẫn thích nhất khi nghe Jaques Brel hát.  Giọng ông ấm và trầm, không nặng nề kịch tính.

Người Yêu, Đừng Xa Tôi

Đừng đi nhé, em yêu
Vì ta phải quên đi những thứ đáng quên thôi
Cùng năm tháng qua mau
Sẽ quên những khi nao, lời lầm lỗi trao nhau
Bao giây phút phôi phai. Làm sao cố quên đi?
Quên đi những khi ta đã giết chết trong nhau
Niềm hạnh phúc mong manh. Lặng im với con tim
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa rời
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi

Này tôi dâng em, từng hạt mưa ngọc biếc
Từ xứ khô cằn kia mưa không bao giờ rơi
Đào lòng mộ sâu tôi tìm hoàng kim lấp loáng
Đem khoác xác thân em cho dẫu tan xương thôi
Và tôi sẽ vẽ một thế giới huy hoàng
Tình yêu hóa thánh đường, cho em làm nữ vương
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi

Đừng đi nhé em yêu
Này lời nói bâng quơ bằng ngôn ngữ không tên
Xin riêng viết cho em
Chuyện tôi kể em nghe tình nhân đã yêu nhau
Đã thấy những con tim lại bốc cháy trong nhau
Chuyện vương quốc xa xôi, vị vua chết trên ngôi
Khi chẳng biết nơi nao tìm ra bóng em yêu
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa rời
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi

Tự ngàn xưa xa xôi, lửa tàn như bừng cháy
Núi đá yên lặng xưa bất giác như sục sôi
Vùng bạt ngàn hoang sơ. Vùng cằn khô cỏ úa
Đã kết trái đơm bông khi ánh xuân xanh ngời
Rồi hoàng hôn xuống, trời rực rỡ sắc màu
Lửa đỏ và đen ngòm, sao không tan vào nhau?
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi

Đừng đi nhé em yêu
Nước mắt sẽ ngưng rơi, tiếng nói sẽ im hơi
Và tôi trốn ra xa nhìn em bước chân theo điệu luân vũ chơi vơi
Và tôi lắng nghe em từng câu hát buông lơi
Xin hãy cho tôi làm chiếc bóng theo em
Chiếc bóng đôi tay em, tù nhân mãi không thôi
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa rời
Xin em chớ xa tôi, xin em chớ xa tôi

Ne me quitte pas

Ne me quitte pas
Il faut oublier, tout peut s’oublier
Qui s’enfuit déjà
Oublier le temps des malentendus
Et le temps perdu à savoir comment
Oublier ces heures qui tuaient parfois
À coups de pourquoi le cœur du bonheur
Ne me quitte pas, ne me quitte pas
Ne me quitte pas, ne me quitte pas


Moi, je t’offrirai des perles de pluie
Venues de pays où il ne pleut pas
Je creuserai la terre jusqu’après ma mort
Pour couvrir ton corps d’or et de lumière
Je ferai un domaine où l’amour sera roi
Où l’amour sera loi, où tu seras reine
Ne me quitte pas, ne me quitte pas
Ne me quitte pas, ne me quitte pas


Ne me quitte pas 
Je t'inventerai des mots insensés 
Que tu comprendras 
Je te parlerai de ces amants-la 
Qui ont vu deux fois leurs cœurs s'embraser 
Je te raconterai l'histoire de ce roi mort
De n'avoir pas pu te rencontrer 
Ne me quitte pas, ne me quitte pas 
Ne me quitte pas, ne me quitte pas


On a vu souvent rejaillir le feu
De l’ancien volcan qu’on croyait trop vieux
Il est, paraît-il, des terres brûlées
Donnant plus de blé qu’un meilleur avri
Et quand vient le soir, pour qu’un ciel flamboi
Le rouge et le noir, ne s’épousent-ils paa?
Ne me quitte pas, ne me quitte pas
Ne me quitte pas, ne me quitte pas


Ne me quitte pas
Je ne vais plus pleurer, Je ne vais plus parle
Je me cacherai là à te regarder danser et sourire
Et à t’écouter chanter et puis rire
Laisse-moi devenir l’ombre de ton ombre
L’ombre de ta main, l’ombre de ton chien
Ne me quitte pas, ne me quitte pas
Ne me quitte pas, ne me quitte pas