• Nguyên tác: Moon River
• Nhạc: Henry Mancini
• Lời: Johnny Mercer
• Lời Việt: Phạm Duy
• Trình bày: Kiệt Sĩ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Thi Mai Studio (Paris)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc
LV: Hơn 40 năm trước, chúng tôi đã từng học chung một lớp. Nhưng chỉ vỏn vẹn hơn một năm sau thì đường đời rẽ lối, chúng tôi đi hai ngã khác nhau. Tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại.
Ngày đó tôi không biết là Sĩ cũng có máu văn nghệ cùng mình như tôi . Chỉ đến khi Hồ Đắc Anh Thi có nói đến một người bạn đã từng ca hát với cô trong những ngày cô sống ở Paris thì tôi mới nghe lại tên của Sĩ. Lúc đó tôi mới biết được là Sĩ chính là bạn học ngày xưa và cũng là một nhân vật thích hoạt động văn nghệ.
Lúc đó tôi có ngỏ ý mời Sĩ tham gia nhóm Levumusic nhưng Sĩ không nói gì hết. Tôi luôn chủ trương là lúc vui thì sẽ tự tìm đến nhau, không cần phải cưỡng cầu. Thế nên tôi cũng không hỏi tiếp. Sau này Sĩ mới thú nhận là lúc đó có chút ngại ngùng vì chưa từng thâu nhạc.
Gần đây, một lần nữa qua Hồ Đắc Anh Thi, Sĩ liên lạc lại và lần này quyết định tham gia. Tôi rất mừng. Lúc trước tôi cũng có chút lo lắng vì Kejazz chỉ chuyên trị phần lớn là nhạc “jazz” vào thời điểm đó, trong khi Sĩ thì lại chỉ thiên về nhạc pop. Nhưng giờ thì Kejazz không phân biệt nhạc gì hết. Sĩ tham gia vào thật đúng lúc.
Dưới đây là lời tự giới thiệu của Kiệt Sĩ, bạn tham gia mới của nhóm Kejazz
Bùi Kiệt Sĩ (KS): Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn trong những năm 60, tôi từ nhỏ thích nghe nhạc trẻ như một đam mê khó tả. Nhạc Mỹ, nhạc Pháp hay nhạc Việt của thời 70 gợi lại trong ký ức tôi nhiều kỷ niệm vượt thời gian.
Di cư sang Pháp từ 1980, tôi rất hạnh phúc được tham gia trong nhiều năm văn nghệ hội đoàn, du ca, chơi ban nhạc hay hát trong hợp xướng…
Giờ về hưu rảnh rỗi tôi muốn nghe và chơi lại nhạc xưa để những dòng nhạc này không bị lãng quên mai một. Xin cảm ơn các bạn hiền Kejazz đã tin tưởng và giúp đỡ cho tôi có môi trường và điều kiện làm việc ấy.
Dưới Trăng
Ngồi dưới trăng Lắng im nghe lòng ta Thổn thức bao chuyện ngày qua sầu đau Hỡi người dấu yêu Sao đành nỡ quên Sao đành tình ta vỡ tan Như cánh chim lìa bay
Lòng đắm say những khi ta gần nhau Ngồi dưới ánh trăng dịu êm cùng mơ Bóng thuyền trôi về đâu dưới trăng vàng Cớ sao một mình ta Ngồi dưới ánh trăng lẻ loi Buồn vấn vương chán chường
Moon River
Moon River Wider than a mile I'm crossing you in style someday Oh, dream maker You heartbreaker Wherever you're going I'm going your way
Two drifters off to see the world There's such a lot of world to see We're after the same rainbow's end Waiting 'round the bend My huckleberry friend Moon River and me
• Nguyên tác: I Don't Know How to Love Him
• Nhạc: Andrew Lloyd Webber
• Lời: Tim Rice
• Lời Việt: Kỳ Phát
• Trình bày: Lê Thu Hiền
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng Thâu TKN
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc
NT: Tôi nói điều này; có thể bạn sẽ không đồng ý. Đối với tôi, ca sĩ hát hay trên thế giới thì hằng hà sa số. Nhưng ai hát hay nhất, cho dầu là người đó được bầu lên vì số dĩa bán được, hay là được ban giám khảo chọn lựa, hay vì lý do gì khác, thì vẫn là chuyện tương đối. Ai hát hay hơn ai, vẫn chỉ thuộc về cách thưởng lãm chủ quan. Bằng chứng là nhiều thính giả trẻ không chịu nỗi nhạc opera, và ngược lại, bao nhiêu người lớn tuổi thưởng thức nhạc metal?
Tôi rất thích giọng hát của Carole King của thời 70. Một bài phê bình về cô cho rằng, cô rất thành công vì chất giọng ấm áp, mộc mạc như đang trò chuyện thân tình, không màu mè, không luyến láy, để ca từ và giai điệu tự nó nói lên những cảm xúc cần thiết. Bài viết nhấn mạnh là giọng cô không điêu luyện, và cũng không đầy nội lực, nhưng dễ cảm vì cô không phô trương từ giọng hát cho đến cách trình diễn, cách ăn mặc trên sân khấu. Những ca khúc nổi tiếng của cô đã được rất nhiều ca sĩ “cover” và có rất nhiều phiên bản cũng rất được thính giả yêu chuộng, ví dụ như You’ve Got A Friend của James Taylor, (You Make Me Feel Like) A Natural Woman của Aretha Franklin…
Một ca sĩ trẻ hơn cũng rất nổi tiếng vào cùng thời điểm, Linda Ronstadt, có một kỹ thuật hát rất cao kỳ, âm vực rộng, hơi thở kiểm soát chính xác, giọng hát sáng. Cô cũng không luyến láy biểu diễn, mà thường hát rất tự nhiên để cảm xúc bộc phát theo lời ca. Cô chuyên hát nhạc của nhạc sĩ, ca sĩ khác. Nhưng phiên bản của cô thường được biết đến nhiều hơn, chẳng hạn như Blue Bayou của Roy Orbison, You’re No Good của Dee Dee Warwick, Desperado của The Eagles, It Doesn’t Matter Anymore của Buddy Holly. Những bài hát trên cũng đã được cover sau này bởi nhiều ca sĩ thành danh khác như Chris Isaak (Blue Bayou), Kelly Clarkson (You’re No Good), Diana Krall (Desperado), Eva Cassidy (It Doesn’t Matter Anymore)…
Và câu hỏi lại quay trở về vấn đề, tại sao mà cover? Nếu một bài hát đã quá nổi tiếng, thì lý do gì khiến những ca sĩ đã thành danh hát lại một bài hát tưởng chừng như không ai có thể “qua mặt” được? Một bài bình luận đã nhận định rằng, mỗi ca sĩ có chất giọng, kỹ thuật , trải nghiệm sống cũng như cảm xúc rất riêng tư. Từ đó mang lại cách “kể chuyện” khác nhau, dù là cùng một bài hát. Hơn nữa, họ không bao giờ ngần ngại thay đổi phần hòa âm, tiết tấu, nhịp điệu và đôi khi cả ca từ. Ví dụ như ca khúc Hallelujah của Leonard Cohen có hơn 300 bản cover, từ buồn thảm (Jeff Buckley) đến mãnh liệt và cầu kỳ (Pentatonix) hay rất thiêng liêng (k. d. lang). Nhiều bài hát vì thời cuộc lại mang đến cho thính giả cảm xúc khác với bản chính, v.v…
Đó là chuyện cover ở Mỹ.
Qua đến chuyện dịch nhạc. Ca khúc, như anh Ngu Yên nêu ra, là nhạc để hát, và vì vậy, ca từ chiếm một vị thế rất quan trọng. Nếu bạn hiểu được nhiều thứ tiếng thì có lẽ cảm nhận của bạn sẽ khác với người chỉ hiểu tiếng Việt, chẳng hạn. Tôi biết thời trước 75 có ca khúc Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu rất được yêu chuộng qua tiếng hát rất dễ thương của Thanh Lan. Ca khúc này được nhạc sĩ Nam Lộc phóng tác từ ca khúc Tell Laura I Love Her của Ray Peterson mà sau này qua đến Mỹ tôi mới được nghe. Phải nói là tôi không thích bản tiếng Anh chút nào, nhưng tôi biết ca khúc này đã một thời làm mưa làm gió trong làng nhạc pop thời 60.
Không biết bao nhiêu phần trăm của “tôi không thích” là vì không trải nghiệm giống người Mỹ thời 60, và bao nhiêu là vì sở thích nghe nhạc riêng tư, hoặc bao nhiêu là vì tình cảm tôi dành cho bản Việt vì đó là thời điểm mơ mộng của đời tôi.
Suy đi nghĩ lại nhiều lần đã khiến tôi quyết định rằng, âm nhạc là âm nhạc, nó đến với từng người khác nhau. Vì vậy, tôi sẽ chẳng bao giờ khẳng định là bản này hay hơn bản kia, ca sĩ này hát hay hơn ca sĩ nọ. Chỉ có mỗi chuyện là thích hay không thích. Chuyện cá nhân.
Thế nên bạn sẽ chẳng bao giờ nghe tôi nói rằng nếu không hát được đặc biệt như ca sĩ gì gì đó thì đừng hát. Hoặc nếu như chẳng dịch cho hay bằng bản gốc thì thà đừng dịch.
Thế nên, tôi thành thật cổ võ chị Lê Thu Hiền trong ca khúc Chuyện Tình Xưa, bản tiếng Việt của I Don’t Know How to Love Him từ vở nhạc kịch, Jesus Christ Superstar.
Hát đi chị. Cứ mãi hát. Hát cho mình… đã đời…
Chuyện Tình Xưa
Nghe tiếng mưa rơi lòng tái tê Tiếng mưa buồn nghe thướt tha Trên khung trời chiều, tiếng gió não nùng Giọt mưa thu ru hồn Bay lượn trên phím ngà Như tiếng than van lòng ai.
Anh nhớ khi xưa còn bé thơ Lúc tan trường anh đón em Theo mưa về nhà, áo khép đôi tà Giọt mưa đan tơ trời Trên làn tóc ướt mềm Thầm ướt đôi vai mộng mơ Ôi sao ngây thơ.
Khi trăng thề soi bóng Đôi môi mềm tươi tắn Mái tóc thề tha thướt Cho mối tình luyến tiếc Anh yêu có nhớ đến em ngày xưa Biết bao là yêu đương
Hôm nay thấy mưa rơi lại nhớ anh Nhớ bao ngày hai chúng ta Yêu đương mặn nồng. Nhớ mãi trong lòng Giọt mưa não nùng như tiếng côn trùng Than khóc cho duyên tình ta Thôi anh đi xa
Bao năm đã trôi qua chuyện chúng ta Đến bây giờ thì hai đứa ta Xa nhau thật rồi. Đã cách ngăn rồi Còn ai ngóng chờ? Anh đã hững hờ Tôi khóc khi nghe trời mưa Rơi trong tim tôi Đã mất anh rồi Nay anh xa tôi...
I Don’t Know How to Love Him
I don't know how to love him What to do, how to move him I've been changed, yes, really changed In these past few days When I've seen myself I seem like someone else
I don't know how to take this I don't see why he moves me He's a man. He's just a man And I've had so many men before In very many ways He's just one more
Should I bring him down? Should I scream and shout? Should I speak of love? Let my feelings out? I never thought I'd come to this What's it all about?
Don't you think it's rather funny I should be in this position? I'm the onе who's always been So calm so cool No lover's fool Running every show Hе scares me so
Yet, If he said he loved me I'd be lost. I'd be frightened I couldn't cope, Just couldn't cope I'd turn my head, I'd walk away I wouldn't want to know He scares me so I want him so I love him so