Giấc Canh Thâu

Nhạc: David Mann
Lời: Bob Hilliard
Lời Việt: Lê Vũ
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Lại một lần nữa, bạn đã cứu nạn giúp tôi.  Cả mấy tháng qua, không hiểu sao, tôi không dịch được bài nhạc nào.  Công việc ở chỗ làm cứ dồn dập, rồi đi xa, nếu không thì bạn bè cứ níu kéo nhậu nhẹt.  Tôi bảo vợ tôi, “Anh cần phải ‘shut down’.” Tôi tự biết, đến một lúc nào đó, tôi quá căng thẳng, không thể nào suy nghĩ hoặc làm được gì cho ra hồn.

Một lô nhạc đang làm nửa chừng bỏ dở còn nằm nguyên đống.

Vô tình mở điện thư, thấy bạn gửi cho hai bài nhạc đã dịch, mà Giấc Canh Thâu là một.

Đây là một nhạc phẩm jazz kinh điển.  Tôi rất thích những bài nhạc của thời điểm này vì đa số đều rất ngắn gọn, thường chỉ có hai đoạn, mỗi đoạn 4 đến 5 câu, thêm một đoạn điệp khúc hoặc thi thoảng đoạn mở đầu.  Lời nhạc thường khá dễ nhớ, và trong tinh thần jazz, ca sĩ thường thay đổi ca từ, hoặc giai điệu, hoặc cả hai trong lúc hát, cho nên cái nhớ cũng khá đại khái.  (Tôi phải nói là ca sĩ jazz thường chỉ hát mà không diễn như ca sĩ nhạc pop.  Họ không bài bản soạn sẵn.  Thường không thấy ca sĩ jazz… múa.  Họ chỉ say mê hát.  Những thay đổi trong ca từ hoặc giai điệu chỉ xuất hiện trong phút bốc đồng, ngẫu hứng.)

Tôi đã định dịch In the Wee, Small Hour of the Morning bao nhiêu lần, nhưng rồi vẫn chưa đến đâu.  May quá, nhờ vậy mà bạn đã dịch… thế tôi.

Giấc Canh Thâu

Trời chưa muốn sáng, nhịp đêm sâu vẫn gõ đều
Cả thế giới vẫn còn đang say giấc nồng
Nằm mãi thao thức, nghĩ đến một người con gái
Biết không thể nào chợp mắt cả suốt đêm thâu

Này con tim cô độc đang khao khát võ vàng
Vì mong ước được có người yêu kế bên
Đường khuya ngõ vắng, chỉ nghe sương rớt trên thềm
Cho lòng thêm xót xa nhớ thương mỏi mòn

In The Wee, Small Hour of the Morning

In the wee, small hour of the morning
While the whole wide world is fast asleep
You lie awake and think about the girl
And never, ever think of counting sheep

When your lonely heart has learned its lesson
You’d be hers if only she would call
In the wee, small hour of the morning
That’s the time you miss her most of all

Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Thương Linh
Hòa âm & phối khí: Hoàng Công Luận
Ghi âm & Final mix: Phòng Thâu LGN
Photo & Graphics: Nguyễn Thảo

NT: Tôi quen Thương Linh khi cùng thâu nhạc cho Ngô Minh Trí.  Trí bảo tôi, “cô này được lắm.  Giọng hát tốt, và rất chịu hát nhạc jazz.”  Lúc đó tôi và Trí đang nhậu nhẹt và nói chuyện về nhạc jazz.

Trí thêm, “Sau CD Buồn C Major này, tôi có dự định làm một cuốn CD nhạc jazz với giọng hát của Thương Linh.”

Thương Linh, một người ca sĩ tôi chưa hề nghe biết, nhưng giọng hát của cô thì không thể chối cãi là professional được.  Cô có một cảm nhận âm nhạc thật là bén nhạy.  Cô hát với nhiều mẫn cảm với ca từ.  Tôi nghe cô thả từng chữ, từng âm như thể lời hát đến trên môi cô đã phát xuất tự đáy sâu tâm hồn.

Tôi nghĩ, Ngô Minh Trí dự định làm CD cho cô là phải.

Tôi cũng nghĩ, Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em là ca khúc Ngô Minh Trí đã viết cho Thương Linh, của Thương Linh, về Thương Linh.

Một Chút Jazz Vào Giọng Hát Em

Có đợi chờ
Nhiều đêm đốt cuộc đời
Lập lòe khói thuốc,
Mịt mờ thức suốt
Nằm phơi giá buốt
Trông trời.

Thức lâu thì biết, biết đêm dài mãi thôi,
Dài không hỡi em?
Buồn không hỡi em?
Vài mươi năm đã trôi!

Đến một ngày, ngày em đến bên đời.
Giọng ca đắm đuối,
Ngọt lên khóe mắt
Hồng lên đôi môi,
Say rồi!

Tiếng ca nào nhốt âm thanh vào cuối trời?
Nhạc nào thoát lên từ giọng hát em,
Và ta có em rồi.

Nhiều khi là mật đắng,
Nhiều khi là trái chín,
Nhiều khi giọng u hoài,
Và nhiều khi là tinh quái.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men,
Thôi đau mòn.

Nhiều khi ngọt câu hát,
Nhiều khi lời thơm ngát.
Nhiều khi giọng não nề
Và thường khi đầy đam mê.
Tiếng hát em mang về cho ta nhựa sống dấy men
Điệu jazz buồn thôi hao mòn.

Biết đợi chờ,
Là ngàn nỗi mơ hồ.
Giòng nhạc bơ vơ,
Nhiều khi lang thang
Nhiều khi mênh mang không bờ.

Biết đau là biết nỗi đau càng xót thêm,
Nhạc nào sẽ đau vì không có em,
Rồi đưa ta đến đâu?

Nốt jazz buồn,
Từ em đến rạng ngời.
Giòng nhạc lên ngôi
Dìu qua suối vắng, lạc miền non cao
Cao vời.

Nốt jazz nào hát say sưa làm yếu mềm,
Nhạc nào cất lên từ giọng hát em,
Vừa xuân đến bên thềm.