(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

• Nhạc & lời: Ngu Yên
• Trình bày: Julie Quang
• Hòa âm & phối khí: Nguyễn Quang
• Ghi âm & final mix: Nguyễn Quang
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Sau bao nhiêu năm hát nhạc của anh Ngu Yên, mỗi lần nghe một bài mới, tôi vẫn tìm thấy có những điều gì đó thật khác thường, thật mới lạ.  Ngôn ngữ âm nhạc của anh ít khi nhẹ nhàng lãng mạn, cho dù là những bài tình ca.  Ca từ của anh thì rất đặc thù, riêng tư.  Anh viết nhạc không giống ai.  Anh viết lời không giống ai.  Ý tưởng của anh cũng không giống ai.

Theo tôi, nhạc của Ngu Yên không phải để giải khuây.  Nhạc của anh thường phải nghe tới nghe lui, phải mở rộng tâm tư, phải lắng chìm trong giai điệu, phải nắm bắt ca từ, phải đặt nghi vấn, phải băn khoăn, đôi khi phải trực diện với những hình ảnh hắc ám hoặc tư tưởng bất an.  Có nghĩa là, nhạc của Ngu Yên là một loại nhạc bắt đầu óc của chúng ta phải làm việc ngất ngư.

Tôi cũng có thể nói như thế này: những ca khúc của Ngu Yên thường có nét siêu thực như tranh của Salvador Dalí, như nhiếp ảnh của Max Ernst, đôi khi trừu tượng như tranh Marcel Duchamp, đôi khi quái dị như tranh Francis Bacon.

Một thể nhạc, nghe để suy tư.

Tôi nghĩ những điều này thường làm cho thính giả cảm thấy bất bình, và như thế, tự dựng những rào cản thay vì để tâm tìm hiểu về những gì tác giả muốn mang đến cho người thưởng ngoạn. 

Ghi Lại Bên Đường Mưa không nằm ngoại lệ. 

Và tôi thích chậm rãi lắng nghe tiếng hát của Julie.  Một mình trăn trở mưa.  Lắng nghe mưa buồn bã, tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta…  Giọng hát Julie như một ngụm cà phê sữa nóng, đậm đặc tan trên đầu lưỡi, cho ta những vị ngọt cùng lúc với những đắng chát.

Có lẽ đó chính là cái độc đáo trong sự kết hợp của Julie và Ngu Yên.

(Ghi Lại) Bên Đường Mưa

Mưa xuôi dòng nước
Tan vào dòng sông
Mưa xuôi đời sống
Tan vào trống không
Một mình trăn trở mưa
Lắng nghe mưa buồn bã
Tiếng hoang mang rơi lạnh hồn ta 

Em theo ngày tháng
Tan vào chợ đông
Ham vui đời sống
Quên người nhớ mong
Một lần em khóc ai
Chiếc khăn tay còn ướt
Giữ bao năm phai màu, còn hương

Hôm qua mất chiếc khăn tay
Ta tìm khắp trí nhớ
Săm soi ngõ ngách linh hồn
Làm rách vết thương
Làm rách vết thương
Đã từ lâu mơ hồ

Rưng rưng giọt máu
Chôn vào thờ ơ
Lao đao hạnh phúc
Treo buồn lửng lơ
Lạnh lùng mưa vẫn rơi
Xóa tan đi đời sống
Hỏi thiên thu có còn nhớ gì ai?

28° Trên Biển Monaco

• Nguyên tác: 28°à l’ombre hay Monaco
• Nhạc & lời: Jean-François Maurice 
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong những bài nhạc mùa Hè, tôi vẫn luôn luôn thích bài nhạc Monaco này.  Trong không khí nóng bỏng, với biển xanh, với gió lộng, và ánh nắng mắt trời rực rỡ, thêm vào một chuyện tình vớ vẩn; không chê vào đâu được.

Đó là hình ảnh tôi tạo dựng trong óc qua bao năm tháng nghe giọng Jean- François Maurice trầm ấm thủ thỉ, rù rì bên tai.

Và rồi một ngày tôi ghé đến vương quốc Monaco này.  Trời cao thật.  Biển xanh thật.  Và ngày hè cũng nóng thật.  Nhưng sao tôi thấy có điều gì đó không như tôi đã tưởng tượng.  Thành phố thật sạch, thật ngăn nắp.  Người người tấp nập.  Phố xá rộn ràng.  Nhưng tôi có cảm tưởng như mình đang ở… Las Vegas vậy.  Bao nhiêu mơ tưởng lãng mạn biến đi đâu mất tiêu.

Thôi thì đành quay lại với bài nhạc này, ở trang KẻJazz, để ghi lại một kỷ niệm mơ hồ xa xưa, vào những ngày trí tưởng tượng còn phong phú…

28° Trên Biển Monaco

Monaco
28 độ, dù trong bóng mát
Nóng điên dại.  Nóng ngất ngây 
Chỉ có hai đứa ta nơi này
Trời biển xanh, thật tuyệt vời
Em mơ màng dưới ánh nắng trưa
Mặt trời trên cao. Và gió lồng lộng
Anh vuốt ve bờ vai em; bàn tay cháy bỏng thịt da

Hôn anh đi
Cho tình yêu cháy tan trên môi mềm
Ta hôn nhau
Anh đã mong chờ tình em quá lâu
A…

Thật tuyệt vời
Monaco
28 độ, dù trong bóng mát
Em lặng thinh, không một lời
Anh dập tắt điếu thuốc lá, thấy cơn sốt chợt bừng lên
Môi em ngọt lịm trái cây miền hoang dã
Rồi bất chợt, như cơn sóng bạc
Em mang anh đi đến chân trời xa…

Đôi môi đây
Dâng hết cho tình yêu trong ngất ngây…

28° à l’ombre (Monaco)

Monaco,
28 degrés à l'ombre
C'est fou, c'est trop
On est tout seuls au monde
Tout est bleu, tout est beau.
Tu fermes un peu les yeux, le soleil est si haut.
Je caresse tes jambes, mes mains brûlent ta peau.

Ne dis rien,
Embrasse-moi quand tu voudras
Je suis bien,
L'amour est à côté de toi.
A…

On est bien

Monaco,
28 degrés à l'ombre
Tu ne dis plus un mot
J'éteins ma cigarette, il fait encore plus chaud
Tes lèvres ont le goût d'un fruit sauvage
Et voilà,
Comme une vague blonde
Tu m'emportes déjà.

Ne dis rien,
L'amour est au-dessus de moi.