Tấu Khúc Tình Yêu

• Nguyên tác: Hymne à l'amour
• Nhạc: Marguerite Monnot
• Lời: Édith Piaf
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Trong buổi lễ kết thúc Thế Vận Hội 2024 tại Paris, có lẽ chúng ta không ai có thể quên được cảnh ca sĩ Celine Dion đứng trên Tour Effel hát ca khúc Hymne à l’amour.  Chiếc áo trắng kết bằng những hạt pha lê lóng lánh cùng những giọt mưa trông như trăm ngàn giọt nước mắt khóc cho tình yêu bất diệt.  Tiếng hát của Celine bay lên, lan trong không gian, vang vọng khắp màn đêm.

Nous aurons pour nous l’éternité,
Dans le bleu de toute l’immensité.
Dans le ciel, plus de problèmes.
Dieu réunit ceux qui s’aiment.

Tôi nghĩ đến cuộc tình của bà Edith Piaf và Marcel Cerdan, đến Celine Dion và René Angélil, đến những ngày tháng trống vắng khi người yêu của họ đã mất.  Và như thế, tất cả những ngày tháng trống vắng, cô đơn, lạnh lẽo.

Nếu một ngày, một ngày mang em đi rất xa
Mất em rồi, cuộc đời đã chia đôi chúng ta
Anh đã biết anh không màng chi
Chết theo em vì quá yêu em

Năm xưa, tôi dịch ca khúc này và đã đặt tựa là Thánh Ca Tình Yêu, vì tôi nghĩ đến tình yêu như một điều gì vượt ra ngoài những tình cảm tầm thường.  Nhưng bạn không đồng ý.  Bạn đề nghị đổi thành Tấu Khúc Tình Yêu.  So be it.

Tấu Khúc Tình Yêu

Trái đất này dù tàn vụn ra cát khô
Dẫu bầu trời một ngày rụng rơi tả tơi
Anh vẫn biết riêng anh không màng chi
Nếu em luôn còn mãi yêu anh

Nắng mai hồng nhẹ nhàng dâng hơi ấm yêu
Ngón tay nồng dịu dàng cho tim khẽ run
Và anh biết anh sẽ không cần chi
Hỡi em yêu, một lòng yêu em đắm say

Tận cùng tìm em khắp thế giới
Vàng vọt thời gian phai tóc rối
Vì em, anh sẽ mãi vì em
Mặt trời mặt trăng cho tắt ngúm
Bạc vàng trùng khơi anh đánh cắp
Anh quyết sẽ làm vừa lòng em

Bạn bè người thân anh chẳng thiết
Quê nhà rời xa không hối tiếc
Vì em, anh sẽ mãi vì em
Cho dẫu nhân thế họ cười chê
Anh thấy chẳng đáng gì sợ lo
Anh đã mãi mãi thuộc về em

Nếu một ngày, một ngày mang em đi rất xa
Mất em rồi, cuộc đời đã chia đôi chúng ta
Anh đã biết anh không màng chi
Chết theo em vì quá yêu em

Chúng ta cùng thuộc về thiên thu mãi sau
Giữa bao la, một màu xanh ôi đắm sâu
Một thế giới sẽ không còn sầu đau
Chúa thương ban mình sẽ bên nhau suốt đời

Hymne à l’amour

Le ciel bleu sur nous peut s’effondrer
Et la terre peut bien s’écrouler,
Peu m’importe si tu m’aimes,
Je me fous du monde entier.

Tant que l’amour inondera mes matins,
Tant que mon corps frémira sous tes mains,
Peu m’importent les problèmes,
Mon amour puisque tu m’aimes.

J’irais jusqu’au bout du monde,
Je me ferais teindre en blonde,
Si tu me le demandais.
J’irais décrocher la lune,
J’irais voler la fortune,
Si tu me le demandais

Je renierais ma patrie,
Je renierais mes amis,
Si tu me le demandais.
On peut bien rire de moi,
Je ferais n’importe quoi
Si tu me le demandais

Si un jour la vie t’arrache à moi,
Si tu meurs que tu sois loin de moi,
Peu m'importe si tu m’aimes
Car moi je mourrai aussi

J’irais jusqu’au bout du monde,
Je me ferais teindre en blonde,
Si tu me le demandais.
J’irais décrocher la lune,
J’irais voler la fortune,
Si tu me le demandais

Je renierais ma patrie,
Je renierais mes amis,
Si tu me le demandais.
On peut bien rire de moi,
Je ferais n’importe quoi
Si tu me le demandais

Nous aurons pour nous l’éternité,
Dans le bleu de toute l’immensité.
Dans le ciel, plus de problèmes.
Dieu réunit ceux qui s’aiment.

Vòng Nhật Nguyệt

• Nguyên tác: Sunrise, Sunset
• Nhạc: Jerrod Bock
• Lời: Sheldon Harnick
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Claude Lévi-Strauss định nghĩa truyền thống như những yếu tố văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thường có đặc điểm là bảo thủ và chống lại sự đổi mới.  Tevye, nhân vật chính trong vở nhạc kịch Fiddler on the Roof đưa ra một nhận xét rằng, nếu không có truyền thống, đời sống sẽ mất thăng bằng, dễ té như là một người đang chơi vĩ cầm mà đứng trên nóc nhà.

Vở nhạc kịch Fiddler on the Roof được viết vào năm 1964, nói về đời sống của những người Do Thái trên đất Nga khoảng đầu thế kỷ 20, vào lúc vận mệnh đất nước đang thay đổi, và sự đố kỵ thù ghét đám di dân càng ngày càng mãnh liệt.

Thù ghét vì người Do Thái luôn luôn sống theo truyền thống của họ, với hệ thống tư tưởng khác với người dân bản xứ.

Sự khác biệt thường gây ra nghi ngờ, đố kỵ, rồi dần dà thành ganh ghét thù hận.

Thù hận dẫn đến bạo động.

Trong một bối cảnh như vậy, ca khúc Sunrise, Sunset vang lên như một đóa hoa đẹp tuyệt vời.  Một đóa hoa của tình yêu thương, của thân phận làm người, của kiếp sống phù du.

Vào những ngày cuối năm, KẻJazz hy vọng Vòng Nhật Nguyệt sẽ mang đến với các bạn một chút ấm áp tình người, và một niềm hy vọng nhỏ nhoi nhưng bất diệt giữa cõi vô thường.

Vòng Nhật Nguyệt

Phải chăng mới hôm kia còn bế trong lòng?
Phải chăng mới hôm qua chập chững đi?
Mà nay lớn khôn, ta thật quá không ngờ
Từ hồi nao?

Người con gái nay như một đóa hoa hồng
Chàng trai rất hiên ngang đầy ước mơ
Mà ta nhớ hôm qua còn trẻ thơ ngơ ngác

Ngày qua, đêm lại. Ngày qua, đêm lại
Thời gian tựa con nước
Cây xanh non ngỡ như vừa mới đâm chồi
Nhưng hôm nay đã rộn ràng nở hoa

Ngày qua, đêm lại. Ngày qua, đêm lại
Thật nhanh tựa cơn gió
Xuân qua mau, chớm Thu tàn, đã Đông về
Mang theo bao nỗi vui buồn kiếp người

Giờ đây biết bao nhiêu lời nói cho vừa?
Đường kia sẽ đi xin từng bước êm
Từ nay xớt chia vui buồn có trong đời
Từng ngày trôi

Người con gái trông yêu kiều nép bên chồng
Tình yêu mãi xin cho nồng giấc mơ
Cầu cho mai sau muôn đời có nhau chung bước

Sunrise, Sunset

Is this the little girl I carried?
Is this the little boy at play?
I don't remember growing older
When did they?

When did she get to be a beauty?
When did he grow to be so tall?
Wasn't it yesterday when they were small?

Sunrise, sunset, Sunrise, sunset
Swiftly flow the days
Seedlings turn overnight to sunflowers
Blossoming even as we gaze

Sunrise, sunset, Sunrise, sunset
Swiftly fly the years
One season following another
Laden with happiness and tears

What words of wisdom can I give them?
How can I help to ease their way?
Now they must learn from one another
Day by day

They look so natural together
Just like two newlyweds should be
Is there a canopy in store for me?