Một Chuyện Tình

• Nguyên tác: Histora de un Amor
• Nhạc & lời: Carlos Eleta Almarán
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Nói chung chung về văn chương và thi ca, tôi vẫn thường hay nghĩ đến một chữ tiếng Anh: elegant, chẳng hạn, anh ta có cách viết rất “elegant”, hay là, cô ấy dùng chữ rất “elegant”. Ta cũng có nhiều cách nói tương tựa: ông ta có lối viết chải chuốt, câu văn bóng bẩy, chữ dùng tao nhã, v.v… nhưng tôi vẫn thấy có điều gì đó không hẳn là… elegant.

Tự điển Anh Việt định nghĩa elegant là thanh lịch, tao nhã. Có thể vào một thời điểm nào đó trước kia, định nghĩa này thật chính xác. Nhưng qua bao năm tháng, bao thời đại, giống như con người, chữ elegant cũng lớn lên, trưởng thành, và thay đổi, bỏ lại người bạn thiếu thời thanh lịch kia, và vì thế, mối liên hệ trở nên lỏng lẻo.

Văn chương, nhất là trong thời đại này, không còn trọng về cái đẹp bóng bẩy chải chuốt. Những từ ngữ thi vị mỹ miều của thời lãng mạn đã trở thành quá nhỏ, không đủ để chuyên chở những tình cảm hiện đại. Những câu văn rườm rà hoa mỹ đã thành một Madame Bijoux, lạc lõng và lỗi thời. Văn từ của ca khúc cũng vậy. Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc (1) là một câu hát, đối với một số người, mang nhiều hoài niệm cho những tâm hồn… già. Và rồi, Ngồi đếm cách nào, mình là người não trái mơ mộng hão (2) thì sao mà thấy kỳ kỳ, “nhạc mấy đứa trẻ bây giờ nghe không được”là câu phán chung của thế hệ của tôi và bạn về nhạc hiện đại ở Việt Nam. Rõ ràng, hay và đẹp của nhiều thời đại không hề có mẫu số chung.

Có thể còn… elegant.

Elegant của thế kỷ 21 lấy sự trong sáng làm nền tảng, sự ngắn gọn làm căn cơ. Elegant đòi hỏi từ ngữ phải được cần kiệm và chính xác. Cái đẹp rườm rà hoa lá cành cần được tỉa gọt mới lộ nét… elegant. Vì vậy, tôi không nghĩ ra được một chữ tương đồng trong tiếng Việt.

Tôi nghĩ trong cách hát cũng như vậy. Những phô trương kỹ thuật, những xúc cảm đầy cường độ, những ẻo lả làm duyên cần được xén đi để người nghe không bị quấy rầy, phân tâm.

Tôi nghĩ trong cách mix cũng vậy, những phù phép echo và reverb cần được đẩy lui cho người nghe thấy được chất giọng của người hát, và như vậy, cảm nhận được rung động tình cảm chân thành qua câu hát.

Hình như đó là… elegant.

LV:  Thấy bạn viết một hơi dài làm tôi cũng hơi chột dạ.  Đọc phần bạn giải thích elegant xong tôi chợt nghĩ mình có chút phân vân, mơ hồ.  Nhưng riêng nếu bạn định nghĩa elegant trong việc mix nhạc nghĩa là làm sao cho biểu lộ được rung động chân thành của người hát mà không cần những “phù phép” kỹ thuật thì tôi cho rằng chữ elegant có lẽ phải dịch ra tiếng Việt là “trung thực”.  Điều khó khăn ở đây là làm sao để nhấn mạnh được nét trung thực của giọng hát.  Nếu giọng hát trung thực tệ quá, lạc quá, hụt hơi quá thì người mix cũng không dám phô bầy những nét trung thực này ra cho người nghe.  Dù người hát thì nhiều, nhưng giọng trung thực mà vững vàng thì ít oi  đến đáng thương, thế nên những echo/reverb mới bị lạm dụng.  Tôi luôn quan niệm giữ nét “elegant” của tiếng hát là việc quan trọng trong mix; nhưng rất nhiều khi việc chẳng đặng đừng phải “phù phép” chút đỉnh để lấp liếm đi.

Người Việt mình nghe nhạc rất thích tiếng hát có echo/reverb cho nhiều.  Nhất là những kẻ thuộc thế hệ… già.  Tuy nhiên một số “lỗ tai trẻ” cũng muốn nghe tiếng hát hơi “wet” một chút.  Có lẽ nghe reverb nhiều quá nên thấm sâu vào xương tủy rồi, không nghe thấy thì không chịu được.  Thế nên, muốn được “elegant” có lẽ phải đợi thêm thế hệ Việt nữa…

1. Ngô Thụy Miên, thơ Nguyên Sa. “Tuổi Mười Ba”
2. Cá Hồi Hoang. “Hiệu Ứng Trốn Chạy”

Một Chuyện Tình

Rồi từ khi em không còn nữa, người yêu ơi
Là đời anh cô liêu lạnh giá hồn đơn côi
Nào tìm đâu cho ra hình bóng em
Vì đời anh nay không còn có em
Trời còn cho thêm bao sầu nhớ?

Một đời anh, nguyên nhân cuộc sống là em thôi
Một đời anh, xin tôn thờ có mình em thôi
Ngọt làn môi anh luôn hoài nhớ thương
Một tình yêu xin luôn hoài ước mong
Niềm đam mê nồng cháy trong hồn

Ôi chuyện tình đôi ta ngày đó khắc ghi sâu trong lòng
Đã cho đời anh bao hạnh phúc với yêu thương lẫn đau buồn
Thắp trong hồn anh bao ngọn nến
Phút huy hoàng nhưng sao vụt tắt
Để bây giờ anh luôn sầu nhớ
Vắng xa em anh luôn đợi chờ

Histora de un Amor

Ya no estás más a mi lado corazón
En el alma sólo tengo soledad
¿Que si ya no puedo verte
Por qué Dios me hizo quererte
Para hacerme sufrir más?

Siempre fuiste la razón de mi existir
Adorarte para mí fue religión
En tus besos encontraba
El calor que me brindaba
El amor y la pasión

Es la historia de un amor
Como no hay otro igual
Que me hizo comprender
Todo el bien, todo el mal
Que le dio luz a mi vida
Apagándola después
Ay, qué vida tan oscura
Sin tu amor no viviré

Rồi Em Sẽ Đi Về Đâu

• Nguyên tác: Do You Know Where You're Going to?
• Nhạc: Michael Masser
• Lời: Gerry Giffin
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Duyên sang đến Mỹ khoảng năm 1978. Những năm tháng đầu tiên ở xứ lạ quê người, xa mẹ cha anh em, nàng tìm quên trong những ca khúc phát thanh trên radio ra rả ngày đêm. Vào thời điểm đó, mạng internet còn trong thời kỳ phôi thai, chưa được thông dụng. Muốn tìm lời của bài nhạc thì hoặc ra tiệm mua nhạc bản. Nếu không thì phải chịu khó nghe radio, hoăc tốt hơn thì nghe cassette, rồi cố ghi lại.  Bằng vốn liếng tiếng Anh thời tỵ nạn. Lẽ dĩ nhiên là có rất nhiều câu ghi xuống một cách ngộ nghĩnh, rất là tam sao thất bổn. Nhưng trong tâm trạng tỵ nạn thời bấy giờ, nhiều khi bất chợt nắm bắt được một câu nào đó đã làm lòng mình thật xúc động, thì cái chuyện ghi lại bài nhạc thật là chẳng đặng đừng.
Và vào thời điểm ấy, Do You Know Where You’re Going To? có một sức lôi cuốn lạ kỳ, vì đó chính là câu hỏi luôn luôn trong lòng những người tỵ nạn với tương lai bấp bênh.
Cho đến bây giờ, mỗi khi vô tình nghe đoạn nhạc dạo đầu, tôi thấy Duyên tự dưng im lặng, xa vắng. Nàng lẩm nhẩm hát theo. Em có biết rồi em sẽ đi về đâu?…
Mặc dù tôi vẫn ở bên cạnh nàng đã gần 30 năm qua.
Happy Anniversary, Love.

LV: Khi bạn đề nghị làm bài này thì tôi thật sự nghe nó một cách kỹ càng hơn.  Dù cho giai điệu nghe khá quen thuộc nhưng khi bắt tay vào việc chọn hợp âm cho bài thì mới thấy cũng thật khó “biết mình đi đâu” vì người nhạc sĩ sáng tác đã cố tình thay đổi key trong bài 3, 4 bận như chong chóng!  Thêm vào đó là giữa bài có những chỗ đổi nhịp phách từ 4/4 qua 2/8.  Có chỗ còn từ 4/4 qua 5/8!  May sao tôi tìm được bản chính của bài để làm cho xong bài; nếu để tôi tự mày mò lấy có lẽ bây giờ cũng chưa ra được sườn của bài nhạc.  Mừng hết lớn!  Đỡ phải lo là không làm cho ra được bài của “người yêu dấu” của bạn.  Nhiệm vụ hoàn tất!  Mừng anniversary nhé.

Rồi Em Sẽ Đi Về Đâu?

Em có biết 
Phương trời ấy xa gần?
Em có thích những gì
Đời cho em phút huy hoàng?
Đường em qua chỉ một lần
Em có biết?

Em có nhớ
Bao điều đã mong đợi?
Mà khi ngoảnh mặt nhìn
Đường xưa khép lối quay lại
Cùng bao mơ ước trong đời
Em có nhớ?

Tiếc chăng những ngày ta chưa ngập ngừng
Mãi miết đuổi theo muôn nghìn lóng lánh ngập đầy hồn?
Ta yêu nhau dưới nắng hồng nồng nàn, với lòng hồn nhiên
Con tim tinh khôi nên chưa bao giờ vấn vương xa xôi

Đến nay nhớ lại ngày xưa, bồi hồi
Vì lỡ đánh mất hết quá nhiều mộng ước của đời người
Vì sao ta đắn đo chần chờ hoài, chẳng hề nhận ra
Những nỗi đau câu trả lời sẽ mang đến cho đôi ta?

Do You Know Where You’re Going To?

Do you know
Where you're going to?
Do you like the things
That life is showing you?
Where are you going to,
Do you know?

Do you get
What you're hoping for?
When you look behind you
There's no open doors?
What are you hoping for?
Do you know?

Once we were standing still, in time
Chasing the fantasies and feeling all nice
You knew how I loved you, but my-spirit was free
Laughing at the questions
That you once asked of me

Now looking back at all we've had
We let so many dreams just slip through our hands
Why must we wait so long, before we see
How sad the answers to those questions can be?