• Nguyên tác: Edelweiss
• Nhạc & lời: Rodgers & Hammerstein
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: 1210 Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc
NT: Năm 1959 vở nhạc kịch The Sound of Music xuất hiện dựa trên cuốn hồi ký của Maria Von Trapp. Năm 1965, cuốn phim cùng tên ra đời và đã làm những bài nhạc trở thành bất hủ. Trong đó, Edelweiss đã được nhiều người biết đến vì giai điệu giản dị, lời ca mộc mạc, miêu tả về một loài hoa dại biểu tượng cho lòng thương mến quê hương.
Có người hỏi Gemini cảm tưởng của người dân Áo về ca khúc này.
Câu trả lời: Đa số người Áo không thích bài hát Edelweiss, vốn gắn liền với vở nhạc kịch Mỹ The Sound of Music. Họ coi nó là một sản phẩm Hollywood sáo rỗng và thiếu chân thật, chứ không phải một bài dân ca truyền thống của Áo. Bản thân vở nhạc kịch này cũng không được yêu thích ở châu Âu và thường bị chỉ trích vì mô tả sai lệch văn hóa và lịch sử Áo. Nhiều người Áo cho rằng bài hát — cũng như bộ phim — đầy rẫy những khuôn mẫu và định kiến lỗi thời về đất nước họ.
Bài hát này chắc chắn không phải là dân ca Áo, dù nghe có vẻ giống và nhiều người đã nghĩ như vậy.
Tệ hơn nữa, nhiều người còn lầm tưởng Edelweiss là quốc ca Áo. Điều này gây khó chịu không ít cho dân Áo.
Nếu bạn có nói chuyện với người dân Áo, tốt nhất là đừng nhắc gì đến ca khúc này cả.
Và nó cũng không phải là một bài nhạc Giáng Sinh, nhưng thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trong vài album Giáng Sinh, tương tự như ca khúc My Favourite Things (Những Điều Tôi Yêu) cũng từ vở nhạc kịch này ra.
Rồi tôi nhớ có lần Ngô Nhật Trường nhắc đến Edelweiss, nên tôi mới nhờ anh hát ca khúc này cho mùa lễ năm nay.
• Nguyên tác: No vengo ni voy
• Nhạc & lời: Dino Ramos
• Tựa Pháp: Je n'ai pas changé
• Lời: Claude Lemesle
• Lời Việt: Phạm Duy
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: 1210 Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Hình ảnh từ phim Phục Sinh của đd Đức Đoàn
• Graphics: Concept by MarcMarc
NNT: Thời gian quả thật trôi đi quá nhanh. Nhanh tới nỗi mọi thứ tưởng chừng mới vài ngày tháng mà nhìn lại thì thật đã ở lại tít xa phía sau. Bất chợt nhớ ra, trong cơn mưa chiều Sài Gòn cũng như năm cũ đó, tôi đã hát cùng KẻJazz được 8 năm tròn. Ôi thời gian! Thế mà các anh em chưa từng được gặp mặt nhau lần nào ở đời thực. Cuộc đời đôi bên ắt hẳn nhiều đổi thay. Ít ra là chúng tôi (và cả bạn) đã già thêm. Tám năm không quá dài nhưng cũng đủ làm người ta đôi khi đuối sức, cạn kiệt. Ấy vậy mà KẻJazz vẫn ở đó, vẫn chưa từng lỡ một bản nhạc nào mỗi tuần. Thật khâm phục tinh thần âm nhạc rong chơi của 2 “kẻ” Thảo-Vũ.
Khổ nhất cho những ai không thể chọn rành rẽ giữa cơm áo và thi ca. Nói vậy cũng nghĩa là tôi đang than khổ. Vòng xoay của đời sống khốc liệt muốn nhấn chìm mọi thứ. Thời gian thâu nhạc của tôi ít dần theo thời gian. Bởi phải chạy đôn đáo khắp nơi để kiếm sống. Nên có lẽ vậy mà anh Vũ và anh Thảo cũng nhận ra, không còn giao cho tôi nhiều bài hát như trước. Hoặc cũng có thể đã nghĩ rằng tôi đổi thay? Đổi thay với sự mê hát như ngày đầu chẳng hạn. Bằng không thì là hai kẻ đã thay đổi? (haha) Tôi vẫn như thế, vẫn coi việc hát là một việc sống. Không thể thiếu vắng. Dù có biểu hiện đôi khi dưới những hình thức khác nhau nhưng bản chất nguyên sơ vẫn còn đó. Mỗi lần được giao bản nhạc mới là tôi vui sướng lắm.
Một ngày đầu tháng 9, khi tôi đang chuẩn bị đi công tác xa, anh Vũ chợt gửi tôi bản này – Anh Vẫn Không Đổi Thay (Je n’ai pas changé). Như là một chiếc phao cứu sinh cho tôi trong những ngày rong ruổi nơi xứ người. Một bản nhạc đã cũ nhưng nghe lại vẫn mới nguyên. Giọng hát Ngọc Lan vang lên đâu đó trong không gian. “Anh vẫn không đổi thay, anh vẫn như cũ, tên lãng du trong đời em…” Thật hợp tình, hợp cảnh. Tôi nghe đi nghe lại bản phối của anh Vũ và cứ thầm thì suốt trên những chuyến xe mệt nhoài. Anh Thảo đề nghị tôi viết lời giới thiệu cho bản nhạc. Tôi chẳng biết viết gì cả. Suy nghĩ thì có thể miên man nhưng chữ của tôi thì hạn hẹp không thể diễn tả được. Thôi thì đành lấy tựa đề bài hát để nhắn nhủ với hai anh rằng tôi vẫn còn mê hát như xưa, vẫn lãng du trong cuộc đời rất nên thơ này.
NT: Thành thật cám ơn người bạn nhỏ (tuổi) từ nửa vòng trái đất. Tôi mãi “xôn xao” với “đời cơm áo” cho đến lúc nhớ ra bài hát tuần này thì đầu óc đã quá mệt mỏi, đến độ không có một ý tưởng gì hết. Rỗng tuếch. Đen thui. Bài vở vẫn nằm đó chờ đợi, luôn chờ đợi. Tôi nghĩ đến người bạn này. Tuy chưa gặp mặt, nhưng tôi vẫn luôn đọc những đoản văn của anh trên trang FB. Anh có một lối viết thật nhẹ nhàng, lãng đãng, làm tôi hay nhớ đến những ngày nào thật xa xôi. Lúc liên lạc với NNT, thì anh chàng cũng đang cùng cảnh ngộ. “Chưa có chữ nào nhảy ra,” anh nhắn tôi qua FB. Tôi không biết nói gì, chỉ ngậm ngùi vì hiểu rằng dòng đời lúc nào cũng đầy nghiệt ngã, và tôi cũng đang xuôi tay vì chẳng biết làm gì khác hơn.
Chỉ còn biết ngồi yên nghe anh hát, giọng hát trầm buồn, lời hát như muốn nhắn nhủ một điều gì đó…
Anh Vẫn Không Đổi Thay
Anh vẫn không đổi thay Anh vẫn như cũ, tên lãng du trong đời em Em vẫn e ấp nuôi trong tim Câu ân ái ôi biết bao nhiêu tháng năm Em đã âu yếm dâng tặng anh
Anh vẫn không đổi thay Anh vẫn như thế, anh vẫn yêu như người say Anh vẫn giơ cánh tay ôm em Anh mong ước anh có ngay đôi cánh chim Ta bay tới khung trời xa
Và em cũng thế có đổi khác gì mấy Một nàng tiên nữ thân hình vẫn nhỏ bé Nụ cười hồn nhiên, môi mộng xinh còn kia Và hồn say đắm ta nhìn nhau như thế
Tình ta vẫn thế, vẫn bừng như lửa sáng Cuộc đời đã thoáng bay tựa gió mùa Thu Tình còn nồng thơm như loài hoa rừng mơ Nhạc tình còn tấu cho bền lâu tình ta
Anh vẫn không đổi thay Anh vẫn khao khát như mới yêu em, đầu tiên Anh vẫn ve vuốt câu thương yêu Câu ân ái, anh vẫn chưa quên mối duyên Anh đã âu yếm, dâng tặng em
Anh vẫn không đổi thay Anh vẫn đi mãi, đi mãi trên con đường xa Anh vẫn ao ước cho đôi ta, tuy xa vắng Nhưng vẫn như trong tấc gang Anh sẽ thương nhớ em nghìn năm
Je n’ai pas changé
Je n'ai pas changé Je suis toujours ce jeune homme étranger Qui te chantait des romances Qui t'inventait des dimanches Qui te faisait voyager
Je n'ai pas changé Je suis toujours ce garçon un peu fou Qui te parlait d'Amérique Mais n'était pas assez riche Pour t'emmener à corfou
Et toi non plus tu n'as pas changé Toujours le même parfum léger Toujours le même petit sourire Qui en dit long sans vraiment le dire
Non, toi non plus tu n'as pas changé J'avais envie de te protéger De te garder, de t'appartenir J'avais envie de te revenir
Je n'ai pas changé Je suis toujours l'apprenti baladin Qui t'écrivait des poèmes Qui commençaient par "je t'aime" Et finissaient par "demain" Je n'ai pas changé Je prends toujours le chemin qui me plaît Un seul chemin sur la terre A réussi à me plaire Celui qu'ensemble on suivait