Điên Cuồng

• Nguyên tác: Crazy
• Nhạc & lời: Willie Nelson
• Lời Việt: Minh Nguyệt
• Trình bày: Minh Nguyệt
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Tri Bui Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Mấy tuần nay, tôi đang đắm chìm trong cuốn tiểu huyết mới của Haruki Murakami, The City and Its Uncertain Walls (Thành Phố và Những Thành Tường Bất Định), một cuốn tiểu thuyết dày cộm của nhà văn Nhật được đọc giả trên thế giới yêu chuộng.  

Cuốn tiểu thuyết đi sâu vào cái biên giới mong manh giữa ảo và thực, nơi mà những bức tường thành không chỉ đơn thuần là một cấu trúc vật lý, mà còn là biểu tượng cho sự bất định và mơ hồ của tâm linh. Murakami xây dựng một thế giới nơi mà ranh giới giữa thực tại và giấc mơ, giữa ký ức và hiện tại, luôn luôn biến đổi và khó nắm bắt. Những nhân vật trong truyện, dù có thực hay ảo, đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự tìm kiếm và đối mặt với những cảm xúc sâu kín nhất của chính bản thân mình.

Trong khi đọc, tôi bắt gặp mình và nhân vật chính có một sự lẫn lộn, ai là tôi và ai là nhân vật trong truyện. Những đoạn văn của Murakami như vẽ lên bức tranh mà chính tôi cũng không thể phân biệt được đâu là giới hạn giữa bản thân và nhân vật. Tôi như lạc vào mê cung của cảm xúc và tâm trí, nơi mà mỗi trang sách lật mở một phần của chính con người tôi. Những dòng chữ của ông khiến tôi dường như đang sống trong một thực tại đa chiều, nơi mà giấc mơ và hiện thực giao thoa.

Murakami đã khéo léo dẫn dắt tôi qua những hẻm tối tăm của cuộc sống, nơi mà những bức tường thành không chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ mà còn là biểu tượng của những giới hạn tinh thần mà mỗi chúng ta phải đối mặt. Những câu chuyện trong “Thành Phố và Những Thành Tường Bất Định” không chỉ là câu chuyện của các nhân vật, mà còn là câu chuyện của chính tôi, của bất kỳ ai đang tìm kiếm bản ngã và sự thật giữa thế giới đầy những mơ hồ.

Cuốn tiểu thuyết của Murakami không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một cuộc hành trình khám phá bản thân và đối mặt với những bí ẩn sâu thẳm trong tâm hồn. Đây thực sự là một tác phẩm khiến tôi phải suy ngẫm về chính mình và thế giới xung quanh, về những thứ mà tôi tưởng chừng như đã hiểu rõ nhưng thực ra vẫn còn rất nhiều điều chưa được khám phá.

Tôi cũng khám phá ra rằng, khi tôi nghe Minh Nguyệt hát ca khúc Điên Cuồng bản dịch bài Crazy bởi chính cô, tôi cũng hơi có cảm giác lẫn lộn như khi đọc truyện của Haruki Murakami. Tiếng hát của Minh Nguyệt như thổi vào lòng tôi những cung bậc cảm xúc đa dạng, lúc thăng hoa, lúc trầm lắng, khiến tôi như bị cuốn vào một thực tại song song, nơi mà mỗi câu hát đều mở ra một góc nhìn khác về chính mình. Những lời ca không chỉ đơn thuần là âm thanh mà còn là những dòng cảm xúc, làm cho tôi lạc lỏng nơi mà sự thật và mơ hồ đan xen nhau trong từng nhịp điệu.

Đọc đến đây, thể nào Minh Nguyệt cũng sẽ phán cho tôi một câu, “Cái ông này lúc nào cũng dài dòng văn tự. Thôi đi ông, để cho tui hát.”

Điên Cuồng

Điên rồi, lòng cuồng điên trong nỗi cô đơn và thương nhớ
Tôi điên rồi, lòng cuồng điên với nỗi đau khôn nguôi
Biết rõ rằng, tình yêu anh với tôi là chóng vánh
Sẽ có ngày người rời tôi vui với duyên mới thôi

Mãi lo,vì sao tôi mãi ôm nỗi lo
Cứ vấn nghi, vì sao tôi đã như thế này

Ôi, ôi, tôi điên rồi, tưởng tình yêu tôi đã trao được trân quý
Tôi đã điên vì cố yêu. Tôi đã điên vì khóc thầm
Và tôi đã điên rồi vì cứ mãi yêu anh

Crazy

Crazy, I'm crazy for feeling so lonely
I'm crazy, crazy for feeling so blue
I knew you'd love me as long as you wanted
And then someday, you'd leave me for somebody new

Worry, why do I let myself worry?
Wondering what in the world did I do?

Crazy for thinking that my love could hold you
I'm crazy for trying
And crazy for crying
And I'm crazy for loving you

Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau

• Nguyên tác: It Hurts to Say Goodbye
• Nhạc: Arnold Goland
• Lời: Jack Gold
• Tựa Pháp: Comment te dire adieu
• Lời Pháp: Serge Gainsbourg
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Minh Nguyệt
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Trí Bùi Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Có câu chuyện như sau:  Thời chưa có đèn điện, người đi ban đêm phải dùng lồng đèn có đốt nến để soi đường.  Một người mù  đi thăm bạn, lúc về thì đêm đã khuya.  Người bạn đưa cho ông ta một cây đèn để đi đường.  Ông ta phản đối, “Tôi đâu cần có đèn.  Bóng tối và ánh sáng đều giống như nhau đối với tôi.”

“Tôi biết ông không cần đèn để tìm đường về nhà,” người bạn bảo ông, “nhưng nếu ông không dùng đèn, những người khác không thấy, họ có thể tông vào ông.”

Rồi lại có một bổn khác cũng về chuyện người mù, cũng được người bạn cho mượn cây đèn để đi về ban đêm.  Lúc gần đến nhà, thì ông ta bị ai đó đâm sầm vào người.  Người mù la ầm lên, “Bộ mấy người không thấy cây đèn của tôi à?” 

Một người khách bộ hành lên tiếng, “Tội nghiệp chưa, cây đèn của ông ta đã tắt từ bao giờ.”

Có lẽ bạn sẽ tự hỏi: thật quái gỡ.  Tuần trước thì nói chuyện ông Hỗn Độn.  Tuần này thì kể chuyện người mù xách đèn lồng.  Thật chẳng hiểu ông nội này muốn gì.

Bạn biết không, trong hành trình của KẻJazz, tôi và bạn cũng giống như ông mù này.

Thật may mắn khi ta có những người bạn đồng hành như Minh Nguyệt, Triệu Vinh, Anh Thi, Ngô Nhật Trường, Thu Hiền, Đại Quỳnh, Quý Anh, Hồng Phạm, Kim Loan, Ngu Yên, Ngô Minh Trí…  Đây là những thân hữu đã cho KJ mượn chiếc đèn để tiếp tục mò mẫm đi tới.  Đi đâu thì tôi, và chắc cũng như bạn, vẫn chưa biết.

Nhưng vẫn phải thành thật cám ơn những người bạn đã cho mượn đèn.

Lại nói về ca khúc hôm nay.  Một buổi tối lướt trên YouTube, tôi đã nghe một cô ca sĩ có vẻ nghiệp dư nhưng rất súc tích.  Khi cô cất tiếng hát những dòng chữ đầu tiên trong ca khúc It Hurts to Say Goodbye này, một dòng điện truyền từ màn hình, xuyên qua headphone, đã chảy vào người làm tôi thấy rờn rợn một cảm giác thật mãnh liệt.

Thật kỳ lạ.  Âm nhạc bừng bừng như một khối lửa.

Rất cảm kích khi Minh Nguyệt nhận lời hát bản tiếng Việt cho KJ.  Cô có một giọng hát sắc bén nhưng nồng nàn.  Câu hát của cô rất suông sẻ tự nhiên như những lời tâm tình thật chân thành.  Hơn nữa, cô rất mê những bài hát có hơi hướm blues là một loại nhạc ít ca sĩ có thể chuyên chở.  Thế nên, Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau này là của Minh Nguyệt, và thật là… Minh Nguyệt.

Cám ơn Minh Nguyệt, một lần nữa, đã cho mượn cây đèn để tôi và bạn đi tới.

LV: Đọc chuyện bạn kể thấy tức cười: Người mù không cầm gậy mà lại cầm đèn! Khó tin nhưng… không có thiệt! Tôi thì cho rằng bạn và tôi và Kejazz là kẻ sáng mắt nhưng lại chọn chốn đầy bóng tối mò mẫm mà đi. Bởi thế mới cần mượn đèn của bạn hữu mà để tìm phương hướng.

Riêng tôi thì nghĩ là mình điếc hơn là mù. Hay ít nhất cũng là tai nghe nghễnh ngãng. Nghe nhưng không nhận ra, không cảm thấy. Hay là cái nghe của mình bị định kiến làm cho thui chột. Trường hợp này rất rõ ràng mỗi khi tôi nghe lại một số bài tôi đã thực hiện trước đây. Nghe lại thấy phải thật tự lấy làm mắc cỡ! Hiển nhiên là định kiến của tôi lúc đó đã khiến cho tôi không nghe ra được sai lầm của mình. 

Định kiến cá nhân là cái khó khắc phục nhất. Mỗi khi dàn dựng một bài nhạc qua một phong cách khác với lối cũ thì tôi thấy việc thuyết phục người hát theo với ý nhạc, tiết tấu mới là khó nhất. Từ khái niệm trong đầu của kẻ thực hiện này cho đến làn hơi, câu hát nơi miệng của người hát  là một chuỗi dây vô hình mà tôi luôn hy vọng nó được liền lạc, thông suốt. Tôi luôn hy vọng như thế. Cũng giống như kẻ mù dở không gậy phải mượn đèn để đi trong đêm tối, chỉ mong sao đèn không tắt, mình không vấp ngã, trước khi về đến nơi, đến chốn. 

Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau

Xiết em trong vòng tay cho tràn khát khao
Nói yêu em vì đêm không còn quá lâu
Một lần yêu như thể không sao xa rời
Lời từ ly nghe buốt đau

Hãy cho em chìm trong hơi nồng gối chăn
Xóa không sao được bao kỷ niệm khắc sâu
Giọt lệ kia xin giữ trên môi nhạt màu
Lời từ ly thêm nhói đau

Dù anh nơi xa khuất
Anh vẫn mãi thật gần trong lòng em
Mãi mang trong tim em
Một hình bóng anh mà thôi

Đến khi đêm rồi tan, mặt trời sẽ lên
Đến khi mưa ngừng rơi, bầu trời ngát xanh
Đợi mong cho đến lúc, bên em anh về
Lời từ ly luôn xót đau

It Hurts to Say Goodbye

Take me in your arms and hold me tight
Tell me that your love is mine tonight
Say that everything will turn out right
It hurts to say goodbye

Let me know the thrill of your embrace
Memories that time can not erase
While I kiss the teardrops from your face
It hurts to say goodbye

Wherever you are
You will always be near to me
Wherever I go
You'll be here in my heart

'Til the sun comes shining through again
'Til we see a sky of blue again
'Til I'm back with you, my love, 'til then
It hurts to say goodbye