Đâu Mắc Mớ Gì

• Nguyên tác: Why Should I Care?
• Nhạc & lời: Clint Eastwood, Linda Thompson, Carole Bayer-Sager
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Tôi rất ngạc nhiên khi biết ca khúc Why Should I Care? này đã được viết bởi một tài tử cao bồi, rất nổi tiếng trong vai Dirty Harry, là ông Clint Eastwood. Được biết thêm là sau bao nhiêu năm đóng phim, ông đã trở thành một nhà đạo diễn tài ba với nhiều thể loại phim khác nhau. Một cuốn phim của ông mà tôi rất thích là The Bridges of Madison County dựa trên cuốn tiểu thuyết của Robert James Waller. Rồi tìm hiểu thêm, tôi được biết ông rất yêu thích nhạc jazz và đã tự học chơi jazz piano, tuy không thành công đến mức trình diễn. Ông đã viết nhiều nhạc phim, mà một trong những bài nhạc đó mà ca khúc này do Diana Krall hát trong phim True Crime.

LV: Tôi cũng rất ngạc nhiên như bạn khi biết được nhạc phẩm này do Clint Eastwood viết. Nét nhạc nhẹ nhàng trữ tình thật làm cho người nghe ngưỡng mộ nhân vật điện ảnh nổi tiếng này. Cách chuyển hợp âm tài tình của ông đã làm cho tôi mê ngay khi nghe bài này lần đầu.

NT: Qua ca khúc này, tôi chợt nghĩ, điều cần thiết trong nhạc jazz là sự thật. Cảm xúc thật. Lời lẽ thật. Nhưng ngôn ngữ trong nhạc Việt Nam thì lại rất hạn hẹp gò bó trong những mỹ từ theo trường phái cổ điển mà không dứt ra được. Có lẽ vì ta có khuynh hướng bảo thủ chăng? Hoặc trình độ thẩm mỹ thiếu rộng rãi, hoặc ta thiếu can đảm vì vẫn lo sợ làm phật lòng người nghe? Anh Ngu Yên có lần bảo tôi, vai trò kẻ cầm đuốc soi đường thường rất cô độc, thường bị dè bỉu chê bai, bị đả kích đè bẹp, một cách thiếu xây dựng, chỉ vì con người thường sợ hãi trước những đổi thay, những mới lạ.

Tôi nhận thấy nhiều từ ngữ “thiếu lãng mạn” đã xuất hiện đầy trong thi ca Việt Nam hiện nay. Nhưng hầu như trong ca từ, tôi không thấy bao nhiêu chữ mới, và ngay cả cách hành văn mới cũng vậy. Có thể bạn sẽ không đồng ý với tôi về điểm này. Nhưng để tôi hỏi bạn: nếu bạn thấy cách hòa âm thường nghe là quá cũ, và bạn muốn tạo dựng những phong cách mới qua hòa âm cho nhạc, thì làm mới chữ nghĩa cũng chỉ là một trong những điều chúng ta mong muốn để đổi mới và làm cho âm nhạc Việt thêm giàu có, phải không?

LV: Tôi, cũng như bạn, luôn vắt óc tìm tòi những mới lạ để thỏa mãn “thú tính” muốn vượt thoát của mình. Vì thế tôi hiểu tại sao bạn có khuynh hướng muốn dùng những từ ngữ mới lạ cho lời nhạc của bạn. Tôi luôn đồng ý với bạn về việc mang những mới lạ vào việc chúng ta làm; tuy nhiên đó cũng không có nghĩa là tôi luôn lúc nào cũng “đồng cảm” với những ngôn từ bạn xử dụng. Dĩ nhiên tôi biết chắc bạn, cũng như nhiều người nghe, không phải lúc nào cũng “đồng cảm” và thưởng thức cách tôi hòa nhạc. Tôi luôn chấp nhận điều đó và tôi cũng chẳng thắc mắc gì. Tôi cho rằng sức thuyết phục của những gì tôi và bạn làm nằm trong sự thủy chung bền bỉ của xác tín của mình. Đổi mới cần thời gian. Thời gian sẽ trả lời cho chúng ta biết. Hãy cứ làm những gì ta tin vào. Thế thôi. “Mắc mớ gì” mà lo!

Đâu Mắc Mớ Gì

Còn gì hơn cho nhau sau cuộc tình đau?
Hoặc vì anh không như em đã thầm mơ?
Cuộc đời kia ta luôn mong cho muôn ngàn sau
Giờ mắc mớ gì đâu?

Rồi người trong tương lai có hơn gì không?
Nằm kề bên em nhưng có tin em được không?
Rồi khi sau cơn mơ, còn có em bên cạnh?
Nhưng đâu mắc mớ gì!

Một người luôn quay lưng đi giây phút từ ly
Còn người kia sao vẫn luôn ngồi im
Trò yêu đương đâu ai mong thắng thua gì
Mà đâu mắc mớ gì.

Giờ này em cô đơn trong bóng tối quạnh hiu
Cầm trong tay trái tim anh vụn tan
Lời thề xưa lơ lửng như vẫn quanh đây
Nhưng đâu mắc mớ gì?

 Why Should I Care?

Was there something more I could have done?
Or was I not meant to be the one?
Where's the life I thought we would share?
And should I care?

And will someone else get more of you?
Will he go to sleep more sure of you?
Will he wake up knowing you're still there?
And why should I care?

There's always one to turn and walk away,
And one who just wants to stay.
But who said that love is always fair?
And why should I care?

Should I leave you alone here in the dark,
Holding my broken heart?
While a promise still hangs in the air
And why should I care?

Một Thời Của Đôi Ta

• Nguyên tác: The Way We Were
• Nhạc: Marvin Hamlisch
• Lời: Alan Bergman & Marylin Bergman
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Quý Anh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Terre Media Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Hai năm trước khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt, cuộn phim The Way We Were mở màn ở Mỹ và đã nhanh chóng trở thành một phim thành công với nam tài tử Robert Redford và nữ ca sĩ Barbra Streisand.  Nhạc phẩm này, qua giọng hát của Streisand, đã lên hàng đầu nhạc pop thời điểm ấy. Tôi không nhớ cả phim hay nhạc đã xuất hiện ở Sài Gòn lúc ấy chưa, chỉ biết lúc đến Mỹ năm ‘75, bài nhạc này vẫn còn rất thịnh với những người bảo lãnh chúng tôi.

Câu đầu tiên của The Way We Were, được viết bởi cặp vợ chồng Marilyn and Alan Bergman, là “Daydreams light the corners of my mind” (mơ mộng rực sáng góc hồn tôi). Nhưng lúc ghi âm, Streisand đã đổi qua “memories” và làm ngắn lại thành “mem’ries”. Kỷ niệm. Nghe thật đúng với câu chuyện tình bất hạnh kia.
Đối với tôi, ca khúc này đòi hỏi một giọng hát êm dịu, một làn hơi phong phú, một chút kịch tính. Có nghĩa là một giọng hát có nhiều chất melodrama. Khi nghe bạn đề nghị Quý Anh, là một người bạn hơi khó tính trong việc tuyển chọn bài hát, tôi đồng ý ngay nhưng không mấy hy vọng. (QA đã từ chối khi tôi nhờ anh ta hát bài nhạc bất hủ của Whitney Houston, I’ll Always Love You.) Bạn thật may mắn được QA đồng ý ngay.

Một Thời Của Đôi Ta

Nhớ thương
Vùng dĩ vãng mong manh trong hồn
Nhạt màu theo thời gian lặng trôi quá xa
Đôi chúng ta ngày ấy

Còn dư ảnh đây
Bờ môi ấy vẫn hay thoáng cười
Nụ cười xưa từng cho hồn ta ngất ngây
Đôi chúng ta ngày ấy

Ngày tháng cũ ta thấy sao quá yên vui nhẹ nhàng
Hay bao năm qua xóa mất hết đi niềm đau?
Và nếu có lúc ta thấy nhau trên đường đời
Biết đâu lòng ta mãi luôn…

Nhớ thương
Từng giây phút long lanh muôn màu
Còn bao nhiêu điều khiến lòng thêm đớn đau
Thì xin chôn vào lãng quên sâu
Hãy cho nhau môi cười
Giữ trong tim muôn đời
Ta sẽ mãi không quên một thời
Đôi chúng ta ngày ấy

The Way We Were

Mem'ries,
Light the corners of my mind
Misty water-colored memories
Of the way we were

Scattered pictures,
Of the smiles we left behind
Smiles we gave to one another
For the way we were

Can it be that it was all so simple then?
Or has time re-written every line?
If we had the chance to do it all again
Tell me, would we? Could we?

Mem'ries
May be beautiful and yet
What's too painful to remember
We simply choose to forget
So it's the laughter
We will remember
Whenever we remember...
The way we were...