Vali và Hành Lang Lạ

• Nguyên tác: Another Suitcase in Another Hall
• Nhạc: Andrew Lloyd Webber
• Lời: Tim Rice
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Lại một bài nhạc kịch nổi tiếng một thời.

Một thời nào của mình cũng đã có nhiều dao động như vậy.  Tháng ngày trôi trên những con đường băng qua nhiều thành phố xa lạ, trên nhiều hành lang những hotel rẻ tiền, những phòng trọ chung chạ, và nhiều buổi sáng thức dậy lòng ngơ ngác chẳng hiểu mình đang ở đâu đây.

Những ngày đó, tự nhủ lòng, hãy sống trong hiện tại, hôm qua đã mất rồi, ngày mai chưa đến.  Đừng suy nghĩ.  Đừng mông lung vọng tưởng.  Hãy ôm lấy… bây giờ. Cái gì phải xảy ra sẽ xảy ra. Và rồi tất cả đều sẽ qua đi.

Ngày đó, tôi nghe câu hát và thấy thật thấm thía, So what happens now? trong ca khúc Another Suitcase in Another Hall, vở nhạc kịch Evita.

Ngay trong thời điểm đó, lẽ dĩ nhiên ta chỉ có thể đặt những câu hỏi như vậy.  Câu hỏi không ai trả lời.  Đâu ai biết mà trả lời.

Trong câu chuyện của bài nhạc này, người con gái có câu hỏi đó sau này là Eva Péron, bà phu nhân của tổng thống Péron của Á Căn Đình. 

Bài nhạc kết thúc với một câu trả lời rất nhỏ nhẹ. Don’t ask anymore. Đừng hỏi nữa, hỏi mà làm gì…

Va-li và Hành Lang Lạ

Thật tình dù chẳng hề tin tình yêu vững bền lâu dài
Chẳng thể dối với lòng một ngày nao sẽ như mơ
Cả đời quen giông bão nên không dám buồn, nên gắng cười
Nhưng lúc phong ba đang dập vùi, làm sao vui?

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?

Thường thường hay tự nhủ rằng đâu có gì đáng buồn
Vì mình đã quen lâu rồi, dày dạn sống kiếp phong sương
Mà rồi một khi lạc trong trò chơi ái tình, tôi vẫn là
Người dễ mang bao vết thương lòng hoài không thôi

Chỉ cần đôi ba tháng là tôi chắc lại như thường
Mà nếu dẫu chưa được vậy, thì cuộc đời vẫn cứ trôi xuôi
Chẳng còn gì để cho tôi lại vương vấn về những nơi tôi đã từng
Biết thế nhưng trong tim giờ này còn đầy đau thương

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?
(Đừng hỏi mà làm gì…)

Another Suitcase in Another Hall

I don't expect my love affairs to last for long
Never fool myself that my dreams will come true
Being used to trouble I anticipate it
But all the same I hate it, wouldn't you?

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?

Time and time again I've said that I don't care
That I'm immune to gloom, that I'm hard through and through
But every time it matters all my words desert me
So anyone can hurt me and they do

Call in three months time and I'll be fine, I know
Well, maybe not that fine, but I'll survive anyhow
I won't recall the names and places of each sad occasion
But that's no consolation here and now

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?
(Don’t ask anymore)

Khoảng Trống

• Nguyên tác: Empty Chairs at Empty Tables
• Nhạc: Claude-Michel Schönberg
• Lời: Herbert Kretzmer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen Soundscape
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics concept by MarcMarc

NT:  Nhiều hôm, trong buổi chiều dần tối, ngồi một mình với ly rượu, bất chợt một câu nhạc làm tôi nghe trong trống vắng vang dội quá khứ, dập dồn như những con sóng ngày biển động. 

There’s a grief that can’t be spoken
There’s a pain goes on and on
Empty chairs at empty tables
Now my friends are dead and gone

Người hát có một giọng rất trẻ.  Chẳng quan trọng gì.  Căn phòng chập choạng trong bóng chiều.  Cũng chẳng hề gì.  Chợt như thấp thoáng những chiếc bóng.  Ai đó? Những khuôn mặt trai trẻ quen thuộc.  Những áo chemise trắng có phù hiệu khâu trên túi.  Những quần tây xanh đen.  Những ánh mắt ngời sáng.  Những bàn tay còn lem dấu mực.

Tuổi trẻ của chúng tôi trên đất nước Việt Nam đó.

Chúng tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
Chưa bao giờ hưởng trọn một ngày vui
Khi lớn lên quê hương chung lửa đỏ
Tuổi thanh xuân mà lỡ mất nụ cười
*

Hai mươi năm.  Một phần tư một đời người.  Một phần tư, nhưng tờ giấy trắng đã loang lổ máu xương, đã nhàu nát bạo quyền, đã lỗ chỗ bom đạn.  Hai mươi năm tuổi trẻ u ám thê lương.

Bạn bè chúng tôi,
bao nhiêu người tắt thở
cho một đêm sống còn
bao nhiêu người không ngủ
cho một đêm bình an
*

Chúng tôi đã sống từng ngày như thật bình thường, nhưng ai dám nói những kinh hoàng của chiến tranh đã không gây tổn thương trong tâm hồn chúng tôi?  Ai dám bảo đảm tâm hồn chúng tôi đã không bị què quặt tàn phế vì cuộc chiến? 

Ôi những đêm đen này mở mắt ra còn thấy
Ôi tiếng bom đạn này nổ trong óc chúng ta
Ôi những đêm đen này xin bạn bè xích lại
Nhìn nhau rõ mặt mày xem mất còn những ai
*

Rồi chiến tranh chấm dứt năm 75.  Kẻ thắng người thua.  Nhưng mất mát thật quá nặng nề.

Tôi ngơ ngác trên xứ lạ.  Không một người bạn mà tôi có thể nói về những gì làm tôi bức rức băn khoăn.  Không một người mà tôi tựa lưng ngồi nhìn buổi hoàng hôn sắp tắt lịm và toan tính cho ngày hôm sau. Không một người mà tôi có thể òa lên khóc vì những cảm xúc bị dồn nén từ lâu mà không cần biết họ sẽ nghĩ gì.

Không còn hứa hẹn.  Không còn mơ ước. 

Bao nhiêu năm tuy sống an lành nhưng tôi vẫn giật nảy mình mỗi khi nghe tiếng động lớn, vẫn thỉnh thoảng ú ớ cơn ác mộng trên đoạn đường di tản từ Nha Trang vào Sài Gòn.  Rồi thức dậy, vẫn sửa soạn đi học đi làm như không có gì đã xảy ra.

Rồi một buổi chiều nọ, ngồi lắng nghe tiếng hát của gã trẻ tuổi.

Oh my friends, my friends forgive me
That I live and you are gone
There’s a grief that can’t be spoken
There’s a pain goes on and on

Tự nhiên tôi ứa nước mắt.  Ngực nghe nặng nề như nghẹt thở. 

Chúng tôi có hai mươi năm làm tuổi trẻ
Có hai mươi năm làm lở dở cuộc đời
Rồi hôm nay…
*

* Hai Mươi Năm Làm Tuổi Trẻ, Vũ Thành An

Khoảng Trống

Không sao nói ra nỗi chua cay này
Không sao dứt đi cơn đau triền miên
Những khoảng trống quanh đây nơi chỗ ngồi
Vẫn nhớ thương những người đã mất

Nơi đây vẫn âm ba câu lên đường
Ngọn lửa thắp nay vẫn như còn kia
Bao mơ ước cho nhau mai sau này
Nhưng sáng mai chẳng hề thấy về

Đêm nao bên nhau, khuất nơi góc phòng
Bao đôi mắt rực sáng chung nỗi niềm
Rồi cùng vang câu hát nao nao lòng
Mà giờ ta nghe, vẫn nghe
Lời ca tha thiết, tiếng ca oai hùng
Thành khúc tiễn đưa phút sau cùng
Bên giây kẽm gai giăng lạnh lùng
Hừng đông

Anh em hãy thứ tha cho tôi vì
Anh em chết nhưng tôi vẫn còn đây
Bao chua chát nói không sao nên lời
Và vết thương muôn đời còn tươi

Trên vuông kính thấy in khuôn mặt người
Những chiếc bóng im hơi trên sàn xưa
Những khoảng trống quanh đây sao xa lạ
Khi chúng ta không còn gặp nhau

Anh em hỡi, xin chớ hỏi tôi hoài
Hy sinh đó, hy sinh rồi được chi?
Những khoảng trống quanh đây nay im lìm
Nơi tiếng ca đã ngừng muôn đời

Empty Chairs at Empty Tables

There's a grief that can't be spoken
There's a pain goes on and on
Empty chairs at empty tables
Now my friends are dead and gone

Here they talked of revolution
Here it was they lit the flame
Here they sang about tomorrow
And tomorrow never came

From the table in the corner
They could see a world reborn
And they rose with voices ringing
And I can hear them now!
The very words that they had sung
Became their last communion
On this lonely barricade
At dawn

Oh my friends, my friends forgive me
That I live and you are gone
There's a grief that can't be spoken
There's a pain goes on and on

Phantom faces at the window
Phantom shadows on the floor
Empty chairs at empty tables
Where my friends will meet no more

Oh my friends, my friends
Don't ask me what your sacrifice was for
Empty chairs at empty tables
Where my friends will sing no more