Dấu Tình Xưa

• Nguyên tác: Traces
• Nhạc: Buddy Buie
• Lời: J. R. Cobb & Emory Gordy
• Lời Việt: Lê Vũ
• Trình bày: Triệu Vinh
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Studio NTV
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Hôm nọ,  đang làm hình ảnh cho bài nhạc Moon River, thấy mặt trăng soi trên nước thì bỗng sực nhớ đến bài thơ của Hương Hải Thiền Sư trả lời câu hỏi về Phật học.

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô di tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm

Dịch đại khái như sau: chim nhạn bay ngang trời không.  Bóng chim chìm dưới đáy nước lạnh. Chim nhạn không có ý để lại dấu tích.  Nước không có tâm lưu giữ bóng hình.

Lòng đầy thắc mắc, nên tự hỏi vô ý vô tâm là như thế nào.

“Khi mặt trời lên chiếu sáng thiên hạ, thì hư không, không vì đó mà sáng.  Khi mặt trời lặn bóng tối bao trùm khắp thiên hạ, thì hư không không vì đó mà tối. Sự sáng và sự tối tranh cướp lẫn nhau.  Còn hư không vẫn lặng lẽ tự nó là nó.”*

Hôm nay ngồi viết bài cho Dấu Tình Xưa, nguyên tác: Traces (of Love), lại nghĩ đến chuyện bóng chim dưới nước. 

Trong cái khung của tâm, bóng chim bay qua đã không còn, nhưng di ảnh hình như còn làm mãi động vọng.  Vì động vọng nên mới nửa đêm thao thức với sầu với nhớ…

Có phải cũng vì còn động vọng mà tiếng hát của Triệu Vinh đã làm tâm ta nghe thê lương?

Lại có ý hỏi Triệu Vinh: Với một giọng hát có thể làm người ta rúng động cả tâm tư mà vì sao lại không thấy Triệu Vinh xuất hiện trên những sân khấu lớn. Thật là uổng phí cho một tiếng hát quá hay.

Chắc tại không có cơ hội, một dịp may tình cờ nào đó đi trên con đường dẫn đến những chốn như vậy, gặp một ông/bà bầu thích mình và mình thích. Being at the right place at the right time đó mà. Triệu Vịnh vẫn luôn luôn là một người thật nhã nhặn.

Cũng may mắn cho KẻJazz đã chộp được người ca sĩ này.

*nguồn: thuvienhoasen.org

Dấu Tình Xưa

Nhìn hình xưa ố hoen
Giấy đã cong, đã vàng, nhuộm thời gian
Tờ thư xưa mỏng manh
Nét bút nay đã mờ cùng năm tháng
Tình xưa chôn kín sâu thật sâu
Sao bỗng mon men quay về
Giữa cơn mê đêm này

Một thời ta đã yêu
Mái tóc em bay dài, trời nghiêng nắng
Bàn tay ta chắt chiu
Đã gom bao kỷ niệm vào trong tim
Tình xưa chôn dấu sâu thật sâu
Sao bỗng xôn xao quay về
Giữa cơn mê đêm này
Hỡi tình

Nhắm mắt ta khấn cầu
Em hỡi ta mong rằng
Từ trong sâu kín em còn
Đôi chút hương tình xưa của
chúng ta

Nửa đêm thao thức với sầu nhớ
Khao khát em yêu quay về
Với ta giấc mộng
Chưa tàn

Traces

Faded photographs
Covered now with lines and creases
Tickets torn in half
Memories in bits and pieces
Traces of love, long ago
That didn't work out right
Traces of love...

Ribbons from her hair
Souvenirs of days together
The ring she used to wear
Pages from an old love letter
Traces of love, long ago
That didn't work out right
Traces of love with me tonight.

I close my eyes
And say a prayer
That in her heart she'll find
A trace of love still there
Somewhere....

Traces of hope in the night
That she'll come back and dry
These traces of tears
From my eyes.

Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau

• Nguyên tác: It Hurts to Say Goodbye
• Nhạc: Arnold Goland
• Lời: Jack Gold
• Tựa Pháp: Comment te dire adieu
• Lời Pháp: Serge Gainsbourg
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Minh Nguyệt
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Trí Bùi Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Có câu chuyện như sau:  Thời chưa có đèn điện, người đi ban đêm phải dùng lồng đèn có đốt nến để soi đường.  Một người mù  đi thăm bạn, lúc về thì đêm đã khuya.  Người bạn đưa cho ông ta một cây đèn để đi đường.  Ông ta phản đối, “Tôi đâu cần có đèn.  Bóng tối và ánh sáng đều giống như nhau đối với tôi.”

“Tôi biết ông không cần đèn để tìm đường về nhà,” người bạn bảo ông, “nhưng nếu ông không dùng đèn, những người khác không thấy, họ có thể tông vào ông.”

Rồi lại có một bổn khác cũng về chuyện người mù, cũng được người bạn cho mượn cây đèn để đi về ban đêm.  Lúc gần đến nhà, thì ông ta bị ai đó đâm sầm vào người.  Người mù la ầm lên, “Bộ mấy người không thấy cây đèn của tôi à?” 

Một người khách bộ hành lên tiếng, “Tội nghiệp chưa, cây đèn của ông ta đã tắt từ bao giờ.”

Có lẽ bạn sẽ tự hỏi: thật quái gỡ.  Tuần trước thì nói chuyện ông Hỗn Độn.  Tuần này thì kể chuyện người mù xách đèn lồng.  Thật chẳng hiểu ông nội này muốn gì.

Bạn biết không, trong hành trình của KẻJazz, tôi và bạn cũng giống như ông mù này.

Thật may mắn khi ta có những người bạn đồng hành như Minh Nguyệt, Triệu Vinh, Anh Thi, Ngô Nhật Trường, Thu Hiền, Đại Quỳnh, Quý Anh, Hồng Phạm, Kim Loan, Ngu Yên, Ngô Minh Trí…  Đây là những thân hữu đã cho KJ mượn chiếc đèn để tiếp tục mò mẫm đi tới.  Đi đâu thì tôi, và chắc cũng như bạn, vẫn chưa biết.

Nhưng vẫn phải thành thật cám ơn những người bạn đã cho mượn đèn.

Lại nói về ca khúc hôm nay.  Một buổi tối lướt trên YouTube, tôi đã nghe một cô ca sĩ có vẻ nghiệp dư nhưng rất súc tích.  Khi cô cất tiếng hát những dòng chữ đầu tiên trong ca khúc It Hurts to Say Goodbye này, một dòng điện truyền từ màn hình, xuyên qua headphone, đã chảy vào người làm tôi thấy rờn rợn một cảm giác thật mãnh liệt.

Thật kỳ lạ.  Âm nhạc bừng bừng như một khối lửa.

Rất cảm kích khi Minh Nguyệt nhận lời hát bản tiếng Việt cho KJ.  Cô có một giọng hát sắc bén nhưng nồng nàn.  Câu hát của cô rất suông sẻ tự nhiên như những lời tâm tình thật chân thành.  Hơn nữa, cô rất mê những bài hát có hơi hướm blues là một loại nhạc ít ca sĩ có thể chuyên chở.  Thế nên, Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau này là của Minh Nguyệt, và thật là… Minh Nguyệt.

Cám ơn Minh Nguyệt, một lần nữa, đã cho mượn cây đèn để tôi và bạn đi tới.

LV: Đọc chuyện bạn kể thấy tức cười: Người mù không cầm gậy mà lại cầm đèn! Khó tin nhưng… không có thiệt! Tôi thì cho rằng bạn và tôi và Kejazz là kẻ sáng mắt nhưng lại chọn chốn đầy bóng tối mò mẫm mà đi. Bởi thế mới cần mượn đèn của bạn hữu mà để tìm phương hướng.

Riêng tôi thì nghĩ là mình điếc hơn là mù. Hay ít nhất cũng là tai nghe nghễnh ngãng. Nghe nhưng không nhận ra, không cảm thấy. Hay là cái nghe của mình bị định kiến làm cho thui chột. Trường hợp này rất rõ ràng mỗi khi tôi nghe lại một số bài tôi đã thực hiện trước đây. Nghe lại thấy phải thật tự lấy làm mắc cỡ! Hiển nhiên là định kiến của tôi lúc đó đã khiến cho tôi không nghe ra được sai lầm của mình. 

Định kiến cá nhân là cái khó khắc phục nhất. Mỗi khi dàn dựng một bài nhạc qua một phong cách khác với lối cũ thì tôi thấy việc thuyết phục người hát theo với ý nhạc, tiết tấu mới là khó nhất. Từ khái niệm trong đầu của kẻ thực hiện này cho đến làn hơi, câu hát nơi miệng của người hát  là một chuỗi dây vô hình mà tôi luôn hy vọng nó được liền lạc, thông suốt. Tôi luôn hy vọng như thế. Cũng giống như kẻ mù dở không gậy phải mượn đèn để đi trong đêm tối, chỉ mong sao đèn không tắt, mình không vấp ngã, trước khi về đến nơi, đến chốn. 

Lời Từ Ly Nghe Nhói Đau

Xiết em trong vòng tay cho tràn khát khao
Nói yêu em vì đêm không còn quá lâu
Một lần yêu như thể không sao xa rời
Lời từ ly nghe buốt đau

Hãy cho em chìm trong hơi nồng gối chăn
Xóa không sao được bao kỷ niệm khắc sâu
Giọt lệ kia xin giữ trên môi nhạt màu
Lời từ ly thêm nhói đau

Dù anh nơi xa khuất
Anh vẫn mãi thật gần trong lòng em
Mãi mang trong tim em
Một hình bóng anh mà thôi

Đến khi đêm rồi tan, mặt trời sẽ lên
Đến khi mưa ngừng rơi, bầu trời ngát xanh
Đợi mong cho đến lúc, bên em anh về
Lời từ ly luôn xót đau

It Hurts to Say Goodbye

Take me in your arms and hold me tight
Tell me that your love is mine tonight
Say that everything will turn out right
It hurts to say goodbye

Let me know the thrill of your embrace
Memories that time can not erase
While I kiss the teardrops from your face
It hurts to say goodbye

Wherever you are
You will always be near to me
Wherever I go
You'll be here in my heart

'Til the sun comes shining through again
'Til we see a sky of blue again
'Til I'm back with you, my love, 'til then
It hurts to say goodbye