Về Lại Ngôi Nhà Xưa

Nhạc: dân ca Ái Nhĩ Lan
Lời: Frederic Weatherly
Lời Việt: Nguyễn Thảo Trình bày: Quý Anh Hòa âm & phối khí: Lê Vũ Ghi âm: Terre Studio Final mix: LeVuMusic Studio Photo & graphics: MarcMarc

QA: Tôi biết đến Danny Boy qua giọng ca thiên thần Eva Cassidy, cùng các bản nhạc đề cao tâm hồn mà người nghệ sĩ tài hoa bạc mệnh từng cover như Wayfaring Stranger, Fields of Gold, What a Wonderful World… Tôi thích Danny Boy ngay từ lần nghe đầu tiên vì giai điệu đẹp tuyệt vời của nó. Từ hôm được đề nghị hát bài này, tôi chú ý hơn đến ca từ và thấy khá xúc động với nội dung bài hát.

NT: Tôi biết ca khúc này qua nhiều giọng hát, đa số là những ca sĩ hát dân ca (folk song) mà Eva Cassidy là một. Trước đây, khi nghe Quý Anh hát Lữ Khách Cơ Hàn, bản dịch từ Wayfaring Stranger, tôi đã nghe thấy chất giọng này có gì rất thành khẩn, rất êm đềm; những cá tính của người hát dân ca. Nên khi dịch song Về Lại Ngôi Nhà Xưa là một bài dân ca Ái Nhĩ Lan, nghe Lê Vũ đề nghị Quý Anh hát, tôi đồng ý ngay.

QA: Trước đây, tôi cảm thấy Danny Boy giống như một bài hát ru của Phương Tây vậy. Và đến bây giờ khi hát qua phần lời dịch tiếng Việt thì thực sự thấy hơi bâng khuâng. Tôi đã tưởng tượng mình đang ru một người bạn tri kỷ vào cõi vĩnh hằng và chờ một ngày nào đó cả hai sẽ gặp lại nhau. Hát bài này làm tôi nhớ tới Eva Cassidy và một vài người bạn thân thiết.

NT: Thật sự ra tôi chỉ quen thuộc với lời 1 và hình như chưa bao giờ nghe đến lời 2 và 3. Vì vậy trong đầu mình quen nghĩ đến ca khúc này như lời tiễn đưa người bạn thân ra ngoài trận tuyến. Tôi hơi ngạc nhiên khi nghe những lời ca tiếp theo nói về chuyện sinh ly tử biệt. Rồi tự mình ngẫm nghĩ, chết không hề có thứ tự, chẳng hề cần lý do, và nhất là, trước sau gì cũng chết, thì có gì mà ngạc nhiên?

Quý Anh đã hát ca khúc này một cách mộc mạc và chân thành, khiến cho tôi thật xúc động khi chợt nghĩ đến những người thân thuộc đã ra đi trong đời.

Về Lại Ngôi Nhà Xưa

Này bạn thân mến, kèn đang thúc, thôi mau lên đường
Vọng từ phương xa, réo vang núi đồi lũng sâu
Ngày hè đã hết, rừng hoa ngát hương đã phai màu
Giờ đây chia tay, bước đi tuy lòng xót đau

Rồi mùa đông đến, có giá băng chôn lấp núi đồi
Mùa hè tiếp nối, lúa chín thơm trên cánh đồng
Lòng còn hoài nhớ dưới nắng mai hay lúc hôn hoàng
Này bạn thân mến, hãy mau quay về ngôi nhà yêu thương.

Ngày về quê cũ là khi lá hoa đã thay màu
Là khi tôi đã vắng xa cõi trần nhớ mong
Rồi bạn sẽ đến tìm tôi giữa mênh mông cánh đồng
Đọc lời kinh khấn, thoảng trong gió lùa lách lau

Và trong im lắng, tôi nghe bước chân sẽ ngập ngừng
Dù bao xa cách, con tim rưng rưng mến thương
Vì bạn thầm nói, “Âm dương dẫu chia cách đôi đường, 
Lòng hoài tha thiết đến khi nao ta muôn đời bên nhau.”

Danny Boy

O Danny Boy, the pipes, the pipes are calling
From glen to glen, and down the mountainside.
The summer's gone and all the roses falling.
'Tis you, 'tis you must go, and I must bide.

But come ye back when summer's in the meadow,
Or all the valley's hushed and white with snow.
'Tis I'll be here in sunshine or in shadow.
O Danny Boy, O Danny Boy, I love you so.

When winter's come and all the flow'rs are dying,
And I am dead, as dead I well may be,
You'll come and find the place where I am lying
And kneel and say an "Ave" there for me.

But I shall hear, though soft you tread above me,
And all my grave shall warmer, sweeter be.
And you will bend and tell me that you love me;
And I shall sleep in peace until you come to me.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Ngô Minh Trí
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí & Lê Vũ
Ghi âm: NMT Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong một buổi nói chuyện với Ngô Minh Trí, tôi bảo anh, “Tôi rất thích cái ý về kỷ niệm héo mòn dần, lâu ngày chỉ còn chút xíu bỏ vừa trong túi áo.”

Không nói ra, nhưng tôi vẫn tự hỏi: Mà tại sao lại túi áo nhỉ?  Theo thói quen, tôi hay dùng túi quần.  Quần thì có hai túi trước, thêm hai túi sau.  Thiếu gì chỗ.  Túi áo mỏng manh dễ rách lắm.  Đó là nói về y phục đàn ông.  Đàn bà thì cái gì cũng bỏ bóp, và áo phụ nữ hầu như không có nhiều túi cho lắm.  Họ không có nhu cầu cho túi áo.

Ngày leo lên tàu rời xa quê nhà, tôi xách theo cái túi “dết”, đựng một cuốn sách và một mớ hình gia đình và bạn bè.  Cuốn sách là Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, có lẽ cần để soi một tương lai vô định.  Hình là kỷ niệm để dành cho quá khứ.  Hôm đó tôi mặc chiếc áo chemise thợ quên may túi.

Ngày NMT trở lại quê nhà, quá khứ được anh cẩn thận xếp vào túi áo, có lẽ là cho gần trái tim của anh.

Bao giờ tôi về, chắc phải kêu thợ may một cái áo nhiều túi, ngộ nhỡ bị rách, rớt mất cái này thì cũng còn cái khác mà xài.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
    từ chia xa 
  tưởng như phôi pha 
Màu áo phai bốn mươi năm dài 
Chợt ngẩn ngơ một tối mưa phủ mờ 
Dậy lên niềm nhớ những tháng ngày cũ! 

Sài-Gòn những ngày học thi   
Tú Tài đường đi 
Từ xa xa vọng về tiếng súng 
Mộng ước xanh, đàn đúm năm ba thằng 
Thường ghé ra quán cóc nơi vĩa hè 
Là lúc chiều về 
Cô hàng cà phê, dài tóc gió bay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày vượt biên 
Nhân tình đảo điên 
Người ra đi
Người ở lại trông ngóng 
Lòng tơi bời, lênh đênh giữa biển trời 
Rồi tuyết rơi, buồn lắm nơi xứ người. 
Bốn mùa dần trôi 
Năm mòn tháng mỏi 
Niềm riêng của tôi 

Sài-Gòn sân trường Văn Khoa 
Những đời tài hoa 
Rồi gặp em, mắt trong như nắng 
Tình rất xanh, hẹn nhau nơi cổng trường 
Chiều ghé ngang Dược Khoa bên kia đường 
Trường Luật gần đây 
Con đường hàng cây nhè nhẹ gió lay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em 
Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
  còn ấm áp 
Dù đường về xa quá 
Tình nghĩa xưa đã bốn mươi năm tròn. 
Tự hỏi han, em mắt trong có còn? 
Cô hàng cà phê hẳn là bạc phơ 
  còn chi mộng mơ!