Theo Gió Bay Đi

• Nguyên tác: Le Vent Nous Portera
• Nhạc & lời: Noir Desir
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic Studio
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Có bài hát của Trịnh Công Sơn rất ấn tượng cả một thời tuổi trẻ.

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.  Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi…
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người; còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai.

Đó là cơn gió đầu tiên trôi nổi trên một giai điệu đơn sơ lãng đãng và mộng mị như thời mới lớn của thằng con trai là tôi.

Rồi trôi nhanh qua đến lúc đã hơi mỏi gối chồn chân, cơn gió nào đó vẫn thổi nhưng mang rất nhiều hơi ẩm ướt.

Là vì gió thổi chiều buồn về đây
Là vì mưa cô đơn hẹn lạnh nơi này
Là vì ta bi quan sao đời mãi quạnh hiu
Là mưa trôi ai tới cứu linh hồn
*

Rồi một ngày bạn bảo tôi, nghe đi, Le vent nous portera

Ừ thì nghe để thấm thía cơn gió của tuổi chập chờn lau lách trong tay ** nó như thế nào.

  • * Ngu Yên
  • ** Trịnh Công Sơn

Theo Gió Bay Đi

Dù đường có chông gai ngổn ngang
Và đường nào dắt ta vô rừng sâu
Băng ngang qua bao con tim xanh xao…
Trong ta một hồn thinh lặng
Để gió đưa vào quên lãng…

Chòm sao Bắc Đẩu trên trời cao
Long lanh soi bước chân đến vận số
Tương lai nhung tơ; nhưng dẫu như thế
Em tin chăng, sẽ không còn gì,
Khi gió đưa vào hư vô…
Một cõi vô thường kiếp người
Theo gió bay đi về đâu

Từng ve vuốt vết đạn đồng đen
Tuy vết thương khô đang xé da, rách da
Mang thương tiếc đem dấu chôn theo năm nao hay mai này,
Cho gió tan vào hư không…

Hành trang chứa bao di truyền tính
Muôn nhiễm thể sắc nhuộm tím không khí
Trong không gian bao la chuyến xe lướt
qua cơn chiêm bao xuyên thần thoại
Theo gió trôi vào hư vô
Tất cả chỉ là ảo mộng
Theo gió bay đi về đâu

Hương thơm nào năm nao ta quên đâu
Sao đêm nay vương đây tuy không ai
Làm quay quắt nhớ câu thiên thu
Ta mang trên tay, nhưng ai hay sẽ giữ được chi
Khi gió mang về hư vô…

Rồi con nước dâng lên thật cao
Mang theo rong rêu che lấp đi vũng sâu
Nhưng trong ta bao trống không âm u
Chôn em, chôn tro tàn
Cho gió mang vào mênh mông
Tan đi như một giấc mộng
Theo gió tan vào trời không

Le vent nous portera

Je n'ai pas peur de la route
Faudrait voir, faut qu'on y goûte
Des méandres au creux des reins
Et tout ira bien là
Le vent nous portera

Ton message à la Grande Ourse
Et la trajectoire de la course
Un instantané de velours
Même s'il ne sert à rien va
Le vent l'emportera
Tout disparaîtra mais
Le vent nous portera

La caresse et la mitraille
Et cette plaie qui nous tiraille
Le palais des autres jours
D'hier et demain
Le vent les portera

Génétique en bandoulière
Des chromosomes dans l'atmosphère
Des taxis pour les galaxies
Et mon tapis volant, dis?
Le vent l'emportera
Tout disparaîtra mais
Le vent nous portera

Ce parfum de nos années mortes
Ce qui peut frapper à ta porte
Infinité de destins
On en pose un et qu'est-ce qu'on en retient?
Le vent l'emportera

Pendant que la marée monte
Et que chacun refait ses comptes
J'emmène au creux de mon ombre
Des poussières de toi
Le vent les portera
Tout disparaîtra mais
Le vent nous portera

Vừa Ngày Hôm Qua

• Nguyên tác: Hier encore
• Nhạc: Fred Ebb
• Lời: Charles Aznavour
• Bản Anh: Yesterday When I Was Young
• Lời Anh: Herbert Kretzmer
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Dạo này, buồn buồn tôi hay đốt nhang rồi ngồi nhìn làn khói trắng mỏng manh từ tốn bay lên, nhìn ánh lửa đỏ gặm nhấm lớp bột trầm màu vàng nâu, nhìn cây nhang dần dần tàn lụi. Mùi trầm man mác nhẹ nhàng nhưng tâm tư thì lại thật dạt dào bao nỗi muộn phiền vô cớ.

Bỏ hút thuốc lâu rồi.  Nghĩ lại ngày xưa cũng hay nhìn khói thuốc bay nhưng hình như trong lòng chẳng chút gì trắc trở. Chất nicotine có làm lâng lâng nhưng không náo như men rượu.  Dư sức nhẩn nha vài câu thơ cho lòng vay chút bồi hồi…

ta đi, xưa gió đưa vài dặm
ta đi, xưa mưa ướt vừa căm
quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió
hình như không đủ buồn trong lòng
ta đi, có những ngày trú quán
lòng mốc tình khô như lá bay
ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ
ta có sầu không ta cũng chẳng hay *

Vậy mà bây giờ, chỉ cần một làn khói nhỏ thì hồn lại chùng sâu.  Trong một quán nhỏ đâu đó bên trời Tây, có một chàng trung niên cất tiếng hát Hier encore, j’avais vingt ans.  Je caressais le temps, et jouais de la vie comme on joue de l’amour, et je vivais la nuit sans compter sur mes jours, qui fuyaient dans le temps... Giọng ấm áp ẩn chút khản đục, như vừa đủ để nhắc đến những thăng trầm trong cuộc sống.  Tự nhiên mà lòng lại rưng rưng.

*Vũ Hữu Định, Chẳng Hay

Vừa Ngày Hôm Qua

Ngày hôm qua, mùa xanh lá non
Nhẹ quá giọt nước mưa rơi, ngọt trên bờ môi tuổi thơ
Dòn tiếng cười nói vui say trong bao trò chơi nhởn nhơ
Như gió đêm đến mơn man đùa trêu cùng bao ngọn nến

Và từng điều tôi mơ ước, từng lâu đài tôi đắp xây
Trên những đồi cát thênh thang, hoài theo thời gian đổi thay
Đời sống là những cơn mơ, đêm đêm phiêu lưu đó đây
Tỉnh giấc một sáng hôm nao, chợt thấy qua rồi ngày xanh

Ngày hôm qua, đời thơm ngát hoa
Từng nốt nhạc khúc liên hoan chờ môi hồng lên tiếng ca
Từng phút lạc thú đê mê chẳng ngưng gọi tên thiết tha
Hạnh phúc lấp lánh nên tôi quên cơn ray rức khôn nguôi

Tôi lao nhanh theo khao khát, bỏ lơ tuổi xuân lất lây
Tôi chẳng hề biết tương lai đời sống cùng bao đổi thay
Lời nói nồng ngát hương thơm lao xao theo cơn gió bay
Cùng tiếng cười, tiếng nô đùa cho đêm sâu thêm men say

Vừa hôm qua, vầng trăng biếc xanh
Chờ sớm mai nắng ngọt ngào gọi tôi dậy nghe tiếng yêu
Thần thánh từng phút thanh xuân cho tôi bay cao quá cao
Nào thấy đời sống nhục nhằn chìm sau màn sương u ám

Và trò tình yêu khi ấy là bao lời trên khóe môi
Ngọn lửa tình ái đam mê bùng lên rồi tan rất nhanh
Ai đến rồi đã ra đi như hơi men, như giấc say
Và cuối cùng dứt cơn mê chỉ thấy còn lại mình thôi

Giờ còn lại bao câu hát, nhưng nghe sao thêm xót xa
Và vị đắng chát trên môi theo bao giọt nước mắt rơi
Ngày tháng hạnh phúc qua rồi, chỉ còn thương tiếc không thôi
Với bao ngậm ngùi

Yesterday When I Was Young

Yesterday, when I was young
The taste of life was sweet like rain upon my tongue
I teased at life as if it were a foolish game
The way an evening breeze would tease a candle flame

The thousand dreams I dreamed, the splendid things I planned
I always built to last on weak and shifting sand
I lived by night and shunned, the naked light of day
And only now, I see how the years have run away

Yesterday, when I was young
There were so many songs that waited to be sung
So many wild pleasures that lay in store for me
And so much pain my dazzled eyes refused to see

I ran so fast that time, and youth at last ran out
And I never stopped to think what life was all about
And every conversation that I can recall
Concerned itself with me, and nothing else at all

Yesterday, the moon was blue
And every crazy day brought something new to do
And I used my magic age as if it were a wand
I never saw the waste and emptiness beyond

The game of love I played with arrogance and pride
And every flame I lit, so quickly, quickly died
The friends I made all seemed somehow to drift away
And only I am left on stage to end the play

There are so many songs in me that won't be sung
'Cause I feel the bitter taste of tears upon my tongue
And the time has come for me to pay for yesterday
When I was young