Thanh Xuân Ngậm Ngùi

• Nguyên tác: Ma jeunesse fout l’camp
• Nhạc & lời: Guy Bontempelli
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Kim Loan
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Phòng thâu Phan Thụy Khánh
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi tự hỏi: Dịch, chẳng hạn như dịch nhạc, thì phải như thế nào?

Ngoài vấn đề dịch cho đúng nghĩa.  White là trắng.  Black là đen.  Giống như thơ, trong nhạc nhiều lúc gặp phải những nhóm chữ tối nghĩa đòi hỏi nhiều tìm tòi suy tư để dịch không “quá sai” ý tác giả.  Trong bài Je suis malade, có câu “pourtant moi j’avais du talent avant ta peau” thật quả tình tôi mù tịt.  Tra khảo trên mạng cũng như hỏi những người bạn Pháp của tôi đã không mang lại một câu trả lời nào cho vừa ý. Cái cảm nhận chỉ là một mang máng của một chấp nhận, một thiệt thòi.

Về một khía cạnh khác, văn phong của tác giả có cần phải được chuyển tải bằng cách nào để giữ cho khá toàn vẹn?  Hoặc ít hoặc nhiều, cá tính của người dịch vẫn xuất hiện qua những chọn lựa từ ngữ hoặc cách hành văn.  Ví dụ như trong ca khúc này, liệu cái lãng đãng mơ màng của nguyên tác cho phép ta dùng từ ngữ khô khan triết lý hoặc chắc nịch cường điệu mặc dù những từ ngữ đó mới thật chính xác? Rồi trên phương diện văn hóa địa phương, bằng cách nào ta có thể cho thính giả cảm nhận được bài nhạc từ Pháp hoặc Nhật hoặc Ba Tây?  Và thời điểm của ca khúc: thời hoàng kim của jazz, thời hippy, thời  hiện đại?

Tôi nói như vậy vì đó là vài điều tôi vẫn cưu mang mỗi khi ngồi trước một tác phẩm.  Tôi thường hình dung đến khung cảnh trong đó những nhân vật lần lượt xuất hiện, những diễn biến, những mẫu đối thoại.  Tôi hình dung đến những chi tiết trong không gian đó, đến màu sắc của bối cảnh, đến ánh sáng, đến ngay nhạc nền: tiếng dương cầm, phong cầm, tây ban cầm, kèn, hay cả sự im lặng.

Trong ca khúc Ma jeunesse fout l’camp, tôi bắt gặp một cô gái, có lẽ là Francoise, và trong ký ức, hình ảnh một người tình không rõ mặt.  Bối cảnh là một cánh rừng, xuất hiện qua nhiều thời gian khác nhau.  Không đối thoại; chỉ độc thoại.  Một loại overvoice.  Và nhạc nền thật chậm rãi, thật lắng đọng.

Sau khi viết xong lời nhạc cho Thanh Xuân Ngậm Ngùi, ngồi đọc lại, tôi bắt gặp một thời nào thật xa xưa của tuổi thơ.  Những ngày tháng rong chơi ở một thành phố biển.  Những năm dài tháng rộng nào tôi đã rộn ràng đón nhận những cảm xúc mới lạ rờn rợn thịt da, khi bắt gặp nhịp tim trong lồng ngực phập phồng đập sai nhịp vì một mùi tóc, một nắm tay, một ánh mắt nhìn, một tiếng gọi thì thầm.  Và một hình thức nào đó, nhạc Trịnh văng vẳng từ ký ức thật xa xăm tưởng chừng đã quên từ lâu.

Thành thử ra tôi cũng chẳng biết văn phong nguyên tác như thế nào nữa…

Thanh Xuân Ngậm Ngùi

Rồi một thời thanh xuân ấy
Như câu thơ dứt trong ngỡ ngàng
Là từng vần thơ theo nhau
Phai theo những vết thời gian
Còn lại gì khi đã hết?
Công viên nước đã khô đáy hồ
Đồng cỏ một màu hoang phế
Thanh xuân phất phơ nhạt mờ

Rừng ngày xưa thôi ghé thăm
Còn vệt chân trên lối đi?
Âm ba bao lời thơ cũ
Còn trên lá khi mưa về?
Câu hát cho người xa vắng
Có bấc giác nhói trong tim?
Tên ai bây giờ đâu nhớ
Sao giờ đây như đã quên

Rừng ngày nao ta ghé chơi
Tìm từng cụm violette
Cơn mưa bất chợt buông xuống
Mờ phai dấu chân lối về
Câu hát xưa hồn nhiên quá
Thênh thang những chốn đã qua
Nhưng nay sao không nhớ ra
Chỉ thấy tiếc thương nhạt nhòa

Một thời nào thanh xuân ấy
Thôi âm vang tiếng guitar buồn
Tuổi trẻ nhẹ nhàng ra đi
Đi trong những bước lặng im
Còn gì thời thanh xuân ấy?
Môi khô, mắt đã thôi xanh màu
Dù còn vài nụ hoa thơm
Vương trên tóc phai xuân thì

Rừng ngày xưa thôi ghé thăm
Ngày mùa thu rơi lá nâu
Cho ta mơ làn hơi ấm
Mùa xuân vẫn sao mịt mù
Thôi nhé, đâu còn tia nắng
Con tim sẽ ngủ im lìm
Trong đêm đen dài xa vắng
Đêm dài cho ai lãng quên?

Rừng ngày nao thôi ghé thăm
Ngậm ngùi thanh xuân quá mau
Theo đôi chân người xa khuất
Ngày xưa bước chân theo nhau
Xin giữ trong lời thơ cũ
Hương thanh xuân dẫu nát nhàu
Mai sau kia ai quay về
Dòng nước đã trôi qua cầu

Ma jeunesse fout l’camp

Ma jeunesse fout l'camp
Tout au long d'un poème
Et d'une rime à l'autre
Elle va bras ballants
Ma jeunesse fout l'camp
À la morte fontaine
Et les coupeurs d'osier
Moissonnent mes vingt ans

Nous n'irons plus au bois
La chanson du poète
Le refrain de deux sous
Les vers de mirliton
Qu'on chantait en rêvant
Aux garçons de la fête
J'en oublie jusqu'au nom
J'en oublie jusqu'au nom

Nous n'irons plus au bois
Chercher la violette
La pluie tombe aujourd'hui
Qui efface nos pas
Les enfants ont pourtant
Des chansons plein la tête
Mais je ne les sais pas
Mais je ne les sais pas

Ma jeunesse fout l'camp
Sur un air de guitare
Elle sort de moi même
En silence à pas lents
Ma jeunesse fout l'camp
Elle a rompu l'amarre
Elle a dans ses cheveux
Les fleurs de mes vingt ans

Nous n'irons plus au bois
Voici venir l'automne
J'attendrai le printemps
En effeuillant l'ennui
Il ne reviendra plus
Et si mon cœur frissonne
C'est que descend la nuit
C'est que descend la nuit

Nous n'irons plus au bois
Nous n'irons plus ensemble
Ma jeunesse fout l'camp
Au rythme de tes pas
Si tu savais pourtant
Comme elle te ressemble
Mais tu ne le sais pas
Mais tu ne le sais pas

Tàn Giấc Mơ

• Nguyên tác: Boulevard of Broken Dreams
• Nhạc: Harry Warren
• Lời: Al Dubin
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Minh Nguyệt
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Trí Bùi
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Hôm nọ, vô tình thấy một video clip của một cô gái người Nam Bộ dạy làm bánh cà-rốt bọc mè chiên nhìn thật đẹp mắt.  Tình thật tôi không nấu nướng nhiều, nhưng thấy mấy cái bánh màu cam đỏ hấp dẫn vô cùng, nên đã tò mò nghe thử cách thức làm như thế nào.

Chỉ một điều là khi theo dõi cô ta vừa làm vừa dạy, tôi thấy trong người bực bội mà không biết tại sao.  Coi xong video, tôi phải mở lại từ đầu để truy cứu nguyên nhân vì sao mà tôi thấy khó chịu như vậy.

Cô gái có giọng nói thật trẻ trung, thật ấm áp dễ cảm.  Chi tiết hướng dẫn được trình bày thật kỹ lưỡng và mạch lạc.  Chỉ duy một điều, bằng giọng Nam, cô nói toàn chữ Bắc như “vừng” thay vì mè, “rán” thay vì chiên, và hay đệm những “nhé” chữ “vâng” chữ “ạ”.

Với riêng tôi, những cái đặc biệt của từng vùng trên đất nước Việt Nam là một điều nên được gìn giữ.  Giống như những món ăn địa phương như phở Bắc, bún bò Huế, mì Quảng, hủ tíu Mỹ Tho; phong tục tập quán địa phương cũng như phương ngữ là những đặc thù, tổng hợp tạo nên một nền văn hóa bao quát và phức tạp.  Một điều cho ta hãnh diện vì dân tộc ta đã có hơn bốn ngàn năm văn hiến và trải rộng từ Bắc vô Nam.  Đó là những cái “dễ thương” ta thấy trong một loạt những bài nhạc Phạm Duy đã phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên.

Nói như vậy rồi tôi lại nhớ đến có lần anh Ngu Yên đã so sánh nhạc dịch như bắt một cô gái Mỹ tóc vàng mắt xanh đội nón lá mặc áo dài giả làm cô gái Việt Nam.  Có điều gì đó không… đúng.  Tôi chỉ có thể nghĩ ra một vài chữ: dối trá, giả mạo, lừa gạt…

Có lẽ câu hỏi tôi nên đặt ra: chúng ta đánh đổi sự giả mạo ấy để được gì?

Nhớ thời xưa dưới đời vua Đồng Khánh, triều đình muốn thay đổi theo hướng tây phương, để dân tộc  được văn minh hơn, để đất nước phát triển và trở nên hùng mạnh hơn, để có một ngày thoát khỏi ách nô lệ dưới quyền lực của Tàu, Pháp, Nhựt. Ngược lại, để được như vậy, chúng ta phải chịu mất đi một phần nào đó văn hóa (tuy đó vẫn là văn hóa bảo thủ thừa hưởng từ Tàu qua cả trăm năm bị Tàu đô hộ).

Trở lại chuyện âm nhạc, nhạc jazz “giả mạo” mà KẻJazz đang phổ biến cũng là một cố gắng làm cho nền âm nhạc Việt Nam thêm rộng rãi, thêm “trăm hoa đua nở”.  Tuy vậy, với những cố gắng này, chúng ta đang đánh đổi hoặc để mất đi những gì?

Bạn bắt đầu thấy nhức đầu rồi phải không?  Tôi cũng vậy đó.

Có lẽ tôi chẳng nên tị hiềm gì cô gái người Nam chuyên dùng phương ngữ Bắc kia.  Cứ nấu nướng và bi-bô đi nhé cô.

Và tôi cũng xin các bạn bè KeJazz cứ tiếp tục yêu mến và ôm ấp dòng nhạc jazz giả hiệu này…

LV: Mất thời giờ và công sức! Đó là trả lời cho câu hỏi cắc cớ của bạn. Theo tôi nghĩ thì nguyên nhân làm cho bạn cảm thấy khó chịu khi nghe cô người nam nói giọng bắc chính là phạm trù chọn lựa của riêng cá nhân bạn thôi. Những gì nằm ngoài phạm trù đó sẽ có khả năng làm cho bạn khó chịu. Chuyện này là dĩ nhiên. Ai cũng có những quan điểm riêng tư về những sự kiện chung quanh mình. Vì đây không phải là vấn đề về khoa học, sinh học nên đúng hay sai chỉ là dựa trên quan điểm và sở thích của mình. Dạo trước khi bắt đầu thâu nhạc cho nhiều bạn từ xa, tôi luôn bắt bẻ các bạn đó về phát âm. Tôi cho rằng họ phải phát âm theo đúng giọng bắc thì mới chấp nhận được. Nhưng dần dần tôi nghiệm ra hai điều: thứ nhất là thói quen phát âm rất khó chữa và thứ hai là có chữa được cũng không lâu dài và cũng không làm cho bài nhạc hay hơn chút nào. Tôi nhớ có một lần nghe Amy Winehouse hát. Cách cô hát thật hấp dẫn, lôi cuốn nhưng tôi hoàn toàn không nghe ra rõ cô hát những câu gì! Từ dạo đó tôi bớt chú trọng nhiều đến cách phát âm trong những bài tôi thực hiện nữa.

Giờ đây tôi xem mọi cách phát âm như là đặc điểm riêng biệt của người hát, miễn sao tinh thần của bài nhạc được diễn tả cho đầy đủ theo cảm nhận của tôi.

Còn việc jazz giả hiệu hay không thì mặc kệ. Miễn sao mình làm cho khoái chí được thì cứ làm!

Tàn Giấc Mơ

Tôi còn đi mãi trên lề đường phố ấy
Con đường tan vỡ ước mơ bao người
Trong màn sương sớm, trong mùi son tàn
Không cần say đắm, không cần ngỡ ngàng
Cho người quên những giấc mơ lỡ làng

Tôi cười, tôi khóc, đêm rồi ngày trôi qua
Trong vòng tay đã tan bao giấc mộng
Trong màn sương sớm, trong mùi son tàn
Nhưng mà trong mắt xót xa đôi hàng
Khi còn trên gối giấc mơ lỡ làng

Vì nơi đây còn tôi hoài trông mong
Còn lê bước trên lề phố khuya
Mà hồn tôi thì quên nơi xa xôi
Thành phố tháp chuông giáo đường cao

Ân tình tôi đấy, vay mượn vài giây thôi
Ai nào xin giữ thêm cho lâu dài
Trong màn sương sớm, trong mùi son tàn
Vẫn còn câu hát, bước chân nhịp nhàng
Trên đường phố những giấc mơ lỡ làng

Boulevard of Broken Dreams

I walk along the street of sorrow
The boulevard of broken dreams
Where gigolo and gigolette
Can take a kiss without regret
So they forget their broken dreams

You laugh tonight and cry tomorrow
When you behold your shattered dreams
And gigolo and gigolette
Awake to find their eyes are wet
With tears that tell of broken dreams

Here is where you'll always find me
Always walking up and down
But I left my soul behind me
In an old cathedral town

The joy that you find here you borrow
You cannot keep it long it seems
But gigolo and gigolette
Still sing a song and dance along
Boulevard of broken dreams