Lời Giã Từ Phố Biển

Nhạc & lời: Irving Burgie
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: Công Bình Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: Ngô Nhật Trường

NT:  Chẳng hiểu vì sao mà tôi luôn luôn nghĩ đến ca khúc này với một cảm giác rất là… hè.  Có thể vì địa điểm là Kingston, Jamaica.  Có thể vì cái nhộn nhịp của hội lễ.  Có thể vì biển, vì nắng, vì cả cái không khí hải đảo.  Nên tôi đã bảo bạn, mình sẽ để dành cho đến hè mới đưa lên mạng.  Nhưng rồi dạo này hơi vắng… người hát.  Bạn thì say sưa… “dệt” nhạc, không chịu xuất khẩu. Thôi thì phải đành chịu đưa Ngô Nhật Trường với bài hát “mùa hè” ra trình làng vậy.  Nghĩ xong rồi mới chịu tìm hiểu thêm về cái “hè”, thì a-ha, lời nhạc gốc chẳng nói gì đến mùa nào cả.  Bạn nghĩ tôi có thật vớ vẩn hay không?

LV: Nhạc phẩm này thì dĩ nhiên là hào hứng rồi.  Nói về biển thì phần lớn ai cũng liên tưởng đến những ngày hè.  Muốn đợi đến hè rồi mới cho bài này lên cho hợp mùa nhưng kẹt thiếu bài nên đành phải cho lên trước vậy.

NT: Một điểm khác đáng ghi nhận là Jamaica có điệu nhạc reggae rất khởi hứng, nghe đến là tay chân cứ thấy rậm rực.  Điệu reggae này lại có nguồn gốc từ nhạc jazz và R&B của Mỹ và nhạc mento, một dòng nhạc bản xứ có ảnh hưởng từ phi châu và âu châu.  Điệu reggae này được phổ biến rộng rãi vào cuối thập niên 60 và trở thành một dòng nhạc lớn với những nhạc sĩ như Bob Marley, Toots and the Maytals.

LV: Cái nét reggae của bài khiến cho công tác jazz hóa của tôi thành ra nhiêu khê, rắc rối.  Tôi dùng cách chơi với nhịp hơi “khập khiễng” để tạo nên không khí khác lạ một chút so với bản gốc.  Dĩ nhiên chords cũng đã được chuyển đổi chút để tránh khiến cho người nghe cảm thấy nhàm chán với những âm giai quen thuộc.  Có lẽ phiên bản này cuối cùng cũng có chút nét jazz trong đó.  Và có lẽ đó là nhận xét chủ quan thiên vị của tôi thôi. Mong người nghe thẩm định và cho ý kiến.

Lời Giã Từ Phố Biển

1. Ngày tuyệt dịu, ngọt ngào muôn tia nắng
Xuống phố thêm vui say khi chiều dần buông
Và thuyền buồm, từ ngàn khơi vượt sóng
Ghé Jamaica, tim tôi luôn rộn ràng 

Nhưng rất buồn vì nay tôi phải rời xa
Mà đâu biết bao giờ về lại đây
Cõi lòng buồn hiu, quay đầu nhìn lại đàng sau
Thấy người yêu đứng đó chờ tôi trên phố Kingston buồn

2. Chợ ngày nhộn nhịp lời kêu réo
Mấy cô em xinh tươi rao mời người mua
“Gạo đầu mùa, hàng tươi cá muối
Mấy ly rum hương nồng, thơm ngon suốt bốn mùa “

3. Giọng cười giòn, rộn vang trong nắng
Thấy em tôi xoay theo tiếng đàn tươi vui 
Thật tình lòng này thuộc về phương ấy
Dẫu đã qua muôn nơi, góc biển chân trời

Jamaica Farewell

1. Down the way where the nights are gay
And the sun shines daily on the mountain top
I took a trip on a sailing ship
And when I reached Jamaica I made a stop

But I'm sad to say I'm on my way
Won't be back for many a day
My heart is down, my head is turning around
I had to leave a little girl in Kingston town

2. Down the market you can hear
Ladies cry out while on their heads they bear
'Akey' rice, salt fish are nice
And the rum is fine any time of year

3. Sounds of laughter everywhere
And the dancing girls sway to and fro
I must declare my heart is there
Though I've been from Maine to Mexico

Cô Đơn

Nguyên tác: La Soledad
Nhạc & lời: Pepe Luque & Thomas Lauderdale
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm: ElevenSixteen Soundspace
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

LV: Tôi nhớ có dạo tôi và bạn bàn cãi với nhau về hiện tượng không hiểu sao khi người Âu Mỹ hoặc Latin chơi nhạc latin thì nghe thấy rất kỳ lạ, gợi tình; nhưng khi nhạc sĩ Việt đánh thì nghe hơi “sến”. Tôi cho rằng đó có lẽ phần lớn là do thành kiến sâu đậm với cách chơi đơn điệu, thiếu sáng tạo, nhưng dễ nghe, dễ thuộc của nhạc bolero Việt ngày trước. Nhạc quảng bá nhiều nhờ vào sự chấp nhận của đại đa số quần chúng. Nếu đại đa số chỉ đòi hỏi thế thì nhạc ta cũng chỉ đển thế thôi. Lần đầu tiên nghe bài La Soledad này tôi đã thích ngay. Cách chơi của nó rất gần gũi với cách chơi “nhạc sến” của người Việt. Nhưng có nghe “sến” hay không tôi nghĩ sẽ tùy theo khuynh hướng của người trình bày.

NT:  Pink Martini đã mở đầu bằng đoạn nhạc của Chopin (Andante Spianato, opus 22) rất mộng mị, và “thức tỉnh” khi Emilio Delgado cất tiếng hát bằng một giọng nhiều ngân rung đầy xúc cảm.  Tôi đồng ý với bạn.  Bài này quá giản dị, rất “sến” như bạn nói. Một câu chuyện cũng “sến” không kém, nói về cuộc tình vớ vẩn không bền vì những nghi ngại lẩm cẩm. Giai điệu tuy mượt mà êm dịu thật ra không chút gì cầu kỳ.   Nhưng có lẽ những cảm xúc tôi đã ghi nhận vào một hôm đã gom góp lại thành ra cái một ấn tượng thật đặc biệt cho tôi.

Số là như thế này. Một hôm ở thành phố xa, đang ngồi nghe nhạc, chợt nhìn lên thấy đứa con gái ngây người trên ghế fauteuil. Qua khung kính cửa sổ, khung trời xế chiều hực xanh. Nắng chiều rọi lên bức tường vàng vọt tòa nhà bên kia. Ngược với bóng tối trong căn phòng. Không khí thật cô quạnh, rất Edward Hopper. Trong lúc khúc nhạc đệm bài Soledad của Pink Martini đang gõ từng nốt, từng nốt rời rạc. Tôi đã chụp lấy cả không khí ấy bằng cái… iPhone đang cầm trên tay.  Và từ đó, bài Cô Đơn đã thành hình.

LV: Tôi xử toàn acoustic guitars và ukelele cho bài này để bảo tồn cái nét nhạc mộc (unplugged) của nguyên bản từ Pink Martini. Bài không rắc rối nhưng gợi cảm khiến tôi hứng khởi đánh loạn lên nhưng may mắn sao vẫn giữ được cái tình ý đặc biệt của nhạc latin. Tôi không cho là phiên bản này có chút gì nét “sến”. Nhưng dù sao kẻ đàn này cũng mang giòng máu Việt có thể vô hình chung đã mang cái “sến” vào giai điệu mà không biết chăng?

NT: Ha, cái này thì phải chờ thính giả viết lời phê bình thì tôi và bạn mới biết có sến hay không thôi.

Cô Đơn

Nàng đến bên anh
Tựa những ý nhạc tình tứ trong thơ
Và trái tim anh
Tìm thấy một trời ngây ngất đê mê
Nàng đã yêu anh
Bằng cả tâm hồn trong trắng bao la
Anh vẫn đâu hay từng phút yêu thương
Gìn giữ tim mình được mãi mộng mơ

Rồi nắng phai mau
cùng khúc ca nào anh hát cho nhau
Giờ nỗi cô đơn
Gặm nhắm tâm hồn anh suốt đêm thâu
Vì phút u mê
Lòng đã lo sợ vì nỗi hoang mang
Không nói yêu em
Dù sống bên nhau
Nên giờ chỉ còn lời hát thương đau

La Soledad

Viniste a mí
Como poesía en la canción
Mostrándome
Un nuevo mundo de pasión
Amándome
Sin egoísmo y la razón
No más sin saber que era el amor
Yo protegí mi corazón

El sol se fue
Y yo cantando tu canción
La soledad
Se adueña de toda emoción
Perdóname
Si el miedo robó la ilusión
Viniste a mí
No supe amar
Y sólo queda esta canción