SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Ngô Minh Trí
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí & Lê Vũ
Ghi âm: NMT Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Trong một buổi nói chuyện với Ngô Minh Trí, tôi bảo anh, “Tôi rất thích cái ý về kỷ niệm héo mòn dần, lâu ngày chỉ còn chút xíu bỏ vừa trong túi áo.”

Không nói ra, nhưng tôi vẫn tự hỏi: Mà tại sao lại túi áo nhỉ?  Theo thói quen, tôi hay dùng túi quần.  Quần thì có hai túi trước, thêm hai túi sau.  Thiếu gì chỗ.  Túi áo mỏng manh dễ rách lắm.  Đó là nói về y phục đàn ông.  Đàn bà thì cái gì cũng bỏ bóp, và áo phụ nữ hầu như không có nhiều túi cho lắm.  Họ không có nhu cầu cho túi áo.

Ngày leo lên tàu rời xa quê nhà, tôi xách theo cái túi “dết”, đựng một cuốn sách và một mớ hình gia đình và bạn bè.  Cuốn sách là Tự Điển Danh Nhân Thế Giới, có lẽ cần để soi một tương lai vô định.  Hình là kỷ niệm để dành cho quá khứ.  Hôm đó tôi mặc chiếc áo chemise thợ quên may túi.

Ngày NMT trở lại quê nhà, quá khứ được anh cẩn thận xếp vào túi áo, có lẽ là cho gần trái tim của anh.

Bao giờ tôi về, chắc phải kêu thợ may một cái áo nhiều túi, ngộ nhỡ bị rách, rớt mất cái này thì cũng còn cái khác mà xài.

SàiGòn Những Ngày Tháng Cũ

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
    từ chia xa 
  tưởng như phôi pha 
Màu áo phai bốn mươi năm dài 
Chợt ngẩn ngơ một tối mưa phủ mờ 
Dậy lên niềm nhớ những tháng ngày cũ! 

Sài-Gòn những ngày học thi   
Tú Tài đường đi 
Từ xa xa vọng về tiếng súng 
Mộng ước xanh, đàn đúm năm ba thằng 
Thường ghé ra quán cóc nơi vĩa hè 
Là lúc chiều về 
Cô hàng cà phê, dài tóc gió bay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày vượt biên 
Nhân tình đảo điên 
Người ra đi
Người ở lại trông ngóng 
Lòng tơi bời, lênh đênh giữa biển trời 
Rồi tuyết rơi, buồn lắm nơi xứ người. 
Bốn mùa dần trôi 
Năm mòn tháng mỏi 
Niềm riêng của tôi 

Sài-Gòn sân trường Văn Khoa 
Những đời tài hoa 
Rồi gặp em, mắt trong như nắng 
Tình rất xanh, hẹn nhau nơi cổng trường 
Chiều ghé ngang Dược Khoa bên kia đường 
Trường Luật gần đây 
Con đường hàng cây nhè nhẹ gió lay. 

Lần về thăm Sài-Gòn bến xưa 
Đường phố đã đổi tên 
Xóm cũ không người quen 
Công viên Con Rùa nằm im trong nắng 
Công viên đông người, lòng nghe trống vắng 
Công viên đã đổi tên 
Xóm cũ đã đổi tên 
Thành phố đã đổi tên 
Anh vẫn gọi em 
Anh vẫn gọi em 

Sài-Gòn những ngày tháng cũ   
  cất trong túi áo   
  còn ấm áp 
Dù đường về xa quá 
Tình nghĩa xưa đã bốn mươi năm tròn. 
Tự hỏi han, em mắt trong có còn? 
Cô hàng cà phê hẳn là bạc phơ 
  còn chi mộng mơ!

Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài

Nhạc & lời: Ngô Minh Trí
Trình bày: Thương Linh
Hòa âm & phối khí: Ngô Minh Trí
Sax: Quang Trung
Ghi âm & final mix: Hoàng Công Luận
Photo: Erick Hiệp Nguyễn (CinemaStudio)
Graphics: MarcMarc

NT:  Tôi gặp Thương Linh vào lúc Ngô Minh Trí đang sửa soạn cho ra đời cuốn CD Buồn C Major.  Một buổi chiều, chúng tôi hẹn nhau ở quán cà-phê, có cả Lý Giai Niên là người đã làm 2 cuốn CD của tôi.  Thương Linh là một cô gái còn trẻ, nhưng cô có một phong cách sành sỏi, phóng khoáng.  Vào lúc ấy, NMT rất yêu mến giọng hát của TL nên anh đã viết rất nhiều ca khúc thật “tới” dành riêng cho cô.

Buồn C Major ra đời.  Tôi nhận được CD. Và thật như Ngô Minh Trí kể, Thương Linh hát rất nhẹ nhàng như gió lướt, nhưng âm lực thì như cuồng phong.  Cách phát âm của cô thật đẹp, có chút ít làm dáng, tạo nên màu sắc riêng tư.  Tôi nghĩ cô hát nhạc Ngô Minh Trí sẽ là một hiện tượng như Khánh Ly hát Trịnh Công Sơn, như Lê Uyên hát Lê Uyên Phương.  Tôi thật mừng vì ít ra, chúng ta cũng có những tài năng xuất hiện trong phong trào nhạc jazz Việt Nam, mà tôi vẫn hay bỡn cợt gọi là dza vàng.

Sau Buồn C Major, tôi lại nặng đời cơm áo, thôi hát và cũng không liên lạc với mọi người cả một thời gian dài.  Cho đến lúc bạn “cù” tôi làm trang KẻJazz này.

Mới đây, một ngày, Thương Linh liên lạc tôi qua trang FaceBook.  “Nhớ ai đây không?” cô hỏi trông trổng.  Thì ra, sau cuốn CD, TL đã dọn đi Cali để đeo đuổi sự nghiệp âm nhạc theo lời khuyên của Trường Kỳ.  Cô đã trình diễn thường xuyên và đã xuất hiện trong nhiều chương trình ca nhạc ở Cali.  Ở đó, TL được biết như một ca sĩ jazz. Với chất giọng nhẹ ấm, và cách hát buông thả, tôi nghĩ TL là người ca sĩ chuyên chở được cái… jazz.

Nhân dịp hội ngộ, tôi xin giới thiệu đến các bạn bè thân hữu tiếng hát của Thương Linh trong nhạc phẩm Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài của Ngô Minh Trí.   Và thay vì cà phê, bạn hãy nhấp vài ngụm rượu vang để lắng nghe tiếng hát của gió ngày xuân.

Mùa Xuân, Rượu và Tóc Dài

Trời nghiêng nghiêng muốn say
Trần vai nghiêng dáng gầy,
Hương nắng hong tóc em ướt,
Nắng chia tơ trời ngọn nguồn vắn dài.
Vừa xuân vui ghé chơi
Lòng xuân những muốn say rồi.
Vàng mai rụng rơi cành gió
Ghé hôn lên tơ mềm đó.

Nhè nhẹ em,
Đừng xỏa tóc thêm,
Đừng rũ ướt xuân thềm.
Đừng che dấu tin yêu
Đừng phong kín cô liêu
Vì em tóc thơm dài quá nên xuân thôi yêu kiều.

Rồi nhạc xuân gây gây men nhớ
Hoa xuân nhẹ rơi trên phím đàn,
Và hương xuân ngây ngây hương mơ
Nàng hỡi tình ta có muôn bài thơ

Gọi tên em, gọi tên em mãi,
Kêu tên đìu hiu ôm ấp hoài
Lặng im nghe chơ vơ tê tái
Mắt kia hững hờ, nắng kia ơ thờ
Ước mơ kia cũng hoài.

Trời nghiêng nghiêng đã say,
Lòng xuân say đến say,
Hương nắng như có hương tóc
Thoáng bay mơ hồ cho dài mong chờ.
Vườn xuân em ghé chơi,
Rượu xuân ta đã cạn rồi.
Thầm mong làm mai vàng rơi,
Ghé hôn lên tóc mềm thôi.

Ngọt ngào em,
Đừng hờ hững thêm.
Đừng hong tóc bên thềm.
Vì ta uống đã say
Tình chưa nếm đã cay,
Vì em tóc, tóc thơm dài nên đau ta hao gầy