Đợi Anh Về

• Nguyên tác: You'd Be So Nicce To Come Home To
• Nhạc & lời: Cole Porter
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: Hiệp Định Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & Graphics: Ngô Nhật Trường

NT:   Trước đây, lúc tôi giao phó cho bạn bài You’ll Be So Nice to Come Home To, mà bạn đã chọn một cái tên ngắn gọn là Đợi Anh Về (tôi chẳng nhớ cái tựa đề luộm thuộm mà tôi đã đặt ra là gì nữa), tôi vẫn hy vọng là bạn sẽ giàn dựng một bài nhạc tình tứ nghẹ nhàng và… chẩm rãi.
Khi bạn gửi tôi, không phải một, mà là hai bản, một swing, và một samba.  Tôi hơi khựng vì riêng đối với tôi, cả hai đều… nhanh.  Bạn bảo tôi: Tha hồ mà scat nhá.  Ừ.  Giá như mà tôi tập scat cho nhuyễn trước đây.  Lẽ dĩ nhiên, giữa hai bản, tôi chọn cái chậm hơn.  Swing.  Và không scat gì ráo trọi.
Bẳng đi một thời gian, bỗng nhiên bạn kể tôi nghe bài nhạc Ngô Nhật Trường vừa gửi.  Đợi Anh Về.  Tôi ngớ ngẩn.  Là bài gì?
Thì ra bạn đã không phí công và gửi NNT bản samba đó.
Nghe NNT hát, tôi phải thật lòng ngưỡng mộ người bạn trẻ này.  Anh nắm bắt nhịp nhàng như thở.  Những chỗ tôi khó xử trong bản swing ngày nào, anh lướt qua thật nhẹ nhàng.  Phải gửi cho anh bạn này mấy tràng pháo tay để khen ngợi cái tài hoa ấy

LV: Dĩ nhiên NNT cũng không scat được như tôi mong đợi, nhưng cái hăm hở trong giọng hát nhừa nhựa của người bạn trẻ này phấn kích tôi nhiều. Đồng ý với bạn là ta phải cho NNT một tràng phào tay thật dài. Nói đến kỹ thuật scat thì quả thực đòi hỏi cũng hơi quá đáng cho người hát. Nói nghe dễ nhưng làm thực khó quá! Khi phải vận dụng khả năng thẩm âm và điều khiển làn hơi để biến tiếng hát mình thành một nhạc cụ chơi trong ngẫu hứng thì không mấy ai làm nổi. Cho đến giờ tôi cũng chưa nghe một ca sĩ Việt chuyên nghiệp nào làm được. Ngay cả như tôi đánh đàn bao nhiêu năm nhưng đánh ngẫu hứng thì đôi lúc cũng chịu, huống hồ đòi hỏi hát như tiếng đàn. Biết thế nhưng vẫn mong mỏi có ngày một ca sĩ nào của Kejazz sẽ scat được cho mọi người thưởng thức. Không biết sẽ phải chờ đến bao giờ?

Đợi Anh Về

Anh luôn ước mong em đợi anh về
Cùng sưởi ấm nhau bên lửa hồng
Ngoài kia gió lồng lộng, lời ru giữa trời đông
Nhưng anh có em yêu đang chờ mong

Rồi ta ngắm sao băng trong trời đông lạnh
Cùng nhìn trăng biếc xanh tít trên trời cao
Địa đàng có xa đâu, vì đã có em mong chờ
Rồi anh với em yêu nhau
(Địa đàng có xa đâu, vì ta có nhau
Đợi anh nhé em yêu…)

You’d Be So Nice To Come Home To

You'd be so nice to come home to
You'd be so nice by the fire
While the breeze on high, sang a lullaby
You'd be all that I could desire

Under stars chilled by the winter
Under an August moon burning above
You'd be so nice
You'd be paradise
To come home to and love

Hết Muốn Đùa Vui

Nhạc: Duke Ellington
Lời: Bob Russell
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Ngô Nhật Trường
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
Mixed:  LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Duke Ellington là một trong những nhạc sĩ jazz tài hoa lỗi lạc của Mỹ.  Nhạc phẩm này được ông viết vào năm 1940 và có một tên khác. “Never No Lament”.  Không bao giờ thở than.  Và theo dạng swing, rộn ràng trong những club thời bấy giờ.  Cho đến năm 1943, Bob Russell đã viết lời và ca khúc được đổi tên thành “Don’t Get Around Much Anymore”.  Và vẫn tiếp tục tưng bừng với những bước nhảy lả lướt.
Trước khi biết về chút tiểu sử này, tôi vẫn thường tự hỏi sao một bài nhạc mang một tâm sự chán đời như vậy mà vẫn thường được trình diễn rất là nhộn nhịp.  Nay bạn hòa âm, chậm đi một tí, rã rời hơn một tí.  Tôi nghe ra được nỗi buồn của một kẻ đã lỡ mất người tình.
KeJazz lại mời Ngô Nhật Trường đóng góp trong nhạc phẩm bất hủ này.  Giọng anh ngầy ngật như đang say.  Nỗi say bất tận.  Cơn say chất ngất.  “Sẽ không như lúc còn có em.” Anh rõ ràng đang mang tâm sự.  Giá mà tôi thất tình thì tôi cũng đã khóc theo anh rồi.

LV:  Lúc đề nghị NNT hát bài này tôi cũng không lấy làm chắc cho lắm là anh sẽ nhận lời.  Phong cách swing cổ điển này không gần gũi cho lắm với giới thưởng thức nhạc Việt đương thời.  May sao NNT đã nhận lời hát ngay một cách không ngần ngại.  Mừng quá!  Mừng là có người hát hộ.  Mừng thêm nữa là có người hưởng ứng cổ võ cho cố gắng Việt hóa nhạc jazz của bọn này.  Cám ơn Ngô Nhật Trường và những bạn cộng tác khác với KeJazz.

​Hết Muốn Đùa Vui

Trốn không đi chơi cuối tuần
Nói nghe như rất đông người
Thiếu em nên trong lòng mất vui
Giờ sao hết muốn đùa vui với đời

Có đêm nao đi vũ trường
Đến nơi nhưng thôi không vào
Biết bao nhiêu người còn nhắc em
Là thôi hết muốn đùa vui với đời

Em hỡi, anh tự suy
Khi đáy tim lặng thầm
Thôi nhắc thêm làm chi
Cho bao nhớ thương ngập lòng

Biết bao nhiêu cuộc hẹn hò
Chẳng muốn đi thêm nhọc lòng
Sẽ không như lúc còn có em
Vì thôi hết muốn đùa vui với đời

Don't Get Around Much Anymore

Missed the Saturday dance
Heard they crowded the floor
Couldn't bear it without you
Don't get around much anymore

Though I'd visit the club
Got as far as the door
They'd have asked me about you
Don't get around much anymore

Darling, I guess my mind's more at ease
But nevertheless why stir up memories?

Been invited on dates
Might have gone but what for?
Awf'lly diff'rent without you
Don't get around much anymore