Ngày Đông Trắng

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Năm trước, tôi dịch bài White Christmas như một thử nghiệm.  Một bài nhạc rất ngắn, gọn gàng.  Lời lẽ trong sáng và giản dị.  Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy mình chưa làm rõ nét ngậm ngùi của một kẻ xa nhà luôn hoài mong ngững ngày vui nhỏ bé trẻ thơ.  Đọc đi đọc lại lời Việt, tôi vẫn không hiểu điều gì đã thất thoát đi khi mình cố vẽ lại một tâm cảnh Âu Tây bằng ngôn ngữ Việt.

LV: Không phải là kẻ “văn chương lưu loát”, “xuất khẩu thành thơ”, cho nên chuyện bình phẩm cách dịch thuật của bạn là chuyện tôi chẳng màng.  Tuy nhiên, theo cảm nhận của kẻ làm hòa âm, tôi vẫn luôn kiếm tìm, dù trong vô thức, cái hài hòa, khăng khít giữa những hình ảnh mà lời nhạc gợi lên và ý nhạc của giai điệu.  Nếu đạt được mục đích đó, tôi nghĩ, những rườm rà về ngôn từ khác trở nên vô nghĩa.  Tôi cho rằng cách bạn dịch bài này đã thành công trong việc đưa tôi đến tâm cảnh của một mùa đông trắng xóa.

NT:  Trong cuốn “Ý Thức và Dịch Thuật” tác giả Ngu Yên có nêu ra vấn đề của phong tục & văn hóa.  Có những câu nói của Mỹ có thể tạm dịch bằng một câu tương xứng trong tiếng Việt, ví dụ như “life hanging by a thread” có thể tạm dịch là “mạng sống treo sợi chỉ mành”…  Tuy vậy, tôi thường nghĩ đến cái không khí, cái thời điểm của bài nhạc là điều chính yếu trong sự lựa chọn ngôn từ, ví dụ như khi ta nói đến “điện tín” (telegraph) thì ta đã mường tượng ra thời ‘40 hoặc ’50, hoặc “sleigh bells” (chuông xe trợt tuyết) nhắc ta đến ông già Noël.  Có lẽ vì sự ngắn gọn và xúc tích trong lời nhạc của Irving Berlin đã không dư chỗ cho tôi dài dòng luộm thuộm gầy dựng những hoài cảm không quen thuộc, nhưng cũng vì thế đã làm mất đi ít nhiều xúc cảm của tác giả chăng?
Lại một lần nữa, một nhạc phẩm đã xuất hiện trên trang của LeVuMusic đăng lại ở đây như một lời chúc mùa Đông.

Ngày Đông Trắng

Tôi vẫn mơ hoài ngày đông xa xôi
Một đêm đông tuyết rơi bay ngập trời
Từng hàng cây trơ băng giá
Với bầy trẻ lặng ngóng
Tiếng chuông réo vang trên trời xa

Tôi vẫn mơ về ngày đông xa xôi
Và từng dòng chúc Giáng Sinh cho người
"Nguyện cầu bên nhau bao đêm thánh bình an
Và ngày đông một mầu trắng ngập trần gian"

White Christmas

I'm dreaming of a white Christmas
Just like the ones I used to know
Where the treetops glisten and children listen
To hear sleigh bells in the snow

I'm dreaming of a white Christmas
With every Christmas card I write
May your days be merry and bright
And may all your Christmases be white

 

 

Khi Ta Đã Có Em Yêu Ta

Nhạc & lời: Irving Berlin
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo & Graphic: MarcMarc

NT:  Một trong những nhạc phẩm tôi thích nghe Billie Holiday là bài I’ve Got My Love to Keep Me Warm.  Gần đây, bỗng nhiên tôi thấy nhạc phẩm này xuất hiện trong những compilation cho mùa Giáng Sinh.  Thú thật, năm nào cũng nghe nhạc Giáng Sinh, từ ngày Tạ Ơn trở đi, một tháng ròng, tôi cảm thấy hơi bị cầm tù âm nhạc.  Khi bạn hỏi ý tôi về loại nhạc này, tôi nghĩ ngay đến những nhạc phẩm về mùa Đông hơn là Giáng Sinh; và vì vậy, Khi Ta Đã Có Em Yêu Ta xuất hiện.

LV: Tôi không biết bài này.  Khi bạn gửi cho tôi bản dịch thì mới loay hoay tìm bài nghe để lấy ý. May sao nghe được phiên bản của Tony Bennett rất ý vị, gợi cảm giúp cho tôi có ý định hát thử bài. Tuy nhiên, tôi cảm thấy được cái trở ngại tế nhị khi dùng lời Việt vào một nhạc phẩm jazz như thế này.  Gia dĩ nhạc jazz là phóng khoáng, tự do trong cách trình bày; cho nên một câu hát của nguyên bản có thể được diễn tả bằng trăm cách khác nhau.  Điều đó khiến cho người dịch tùy theo tâm cảnh mà phóng bút thành lời, thêu dệt câu cú theo hứng khởi.  Nhưng đến khi kẻ hòa nhạc như tôi, lần mò theo từng nốt nhạc thì đôi lúc tôi không theo được cái cách chuyển đổi ngôn từ để phù hợp với âm vận của bài.  Vì thế, trên mặt âm vận, tôi lại sửa lời theo cái cảm nhận thiên về kỹ thuật của tôi.  Ôi cha sao rắc rối quá!  Nhưng tôi nghĩ đó cũng là một khía cạnh tiêu biểu của jazz, năm người nhưng mười vẻ.

NT:  Có thêm điều này: tôi bắt đầu cảm thấy chật chội với từ ngữ, nhất là khi chuyển lời từ tiếng Anh tiếng Pháp.  Một phần vì có thể những chữ đó không có trong tiếng Việt, hoặc giả không có chữ cho hợp với âm vận hay nốt nhạc.  Tôi nghĩ, ngôn ngữ sống là một ngôn ngữ phải có tính thức thời, phải chuyển động để phản ảnh những trào lưu và đời sống chung quanh ta.  Chẳng hạn như ở đây, chữ icicle tôi đã chuyển là giọt băng vì không tìm thấy trong tự điển.
Tuy vậy, trong tinh thần jazz, tôi vẫn tôn trọng người hát thay đổi chữ cho hợp ý hợp tình lúc đó.  Rất là thú vị khi nghe một vài chữ bất thần tuyệt vời, và cũng buồn cười khi nghe vài chữ ngô nghê.  Tóm lại là tùy vào bản lĩnh của người hát đấy thôi.

Khi Ta Đã Có Em Yêu Ta

Khi tuyết bay ngợp trời, khi gió đông tơi bời
Riêng ta đâu màng chi băng giá
Giông bão thâu đêm, giông bão như quanh ta
Nhưng ta đã có em yêu ta rồi 

Lâu quá như quên rồi khi bão tuyết tơi bời
Long lanh treo giọt băng buốt giá
Giá buốt trên cao, giá buốt bao quanh ta
Nhưng ta đã có em yêu ta rồi

Chẳng cần chi áo khoác ấm, tuốt nốt cặp găng tay len
Ta không hề chi đêm nay, vì tình yêu rực cháy

Thiêu đốt con tim này, lửa bốc dâng lên cao
Đêm đông không làm ta nao núng
Gió tuyết đêm nay ta có chi lo âu
Khi ta đã có em yêu ta rồi


I've Got My Love to Keep Me Warm


The snow is snowing, the wind is blowing
But I can weather the storm
What do I care how much it may storm
I've got my love to keep me warm

I can't remember a worse December
Just watch those icicles form
What do I care if icicles form
I've got my love to keep me warm

Off with my overcoat, off with my gloves
I need no overcoat, I'm burning with love

My heart's on fire, the flame grows higher
So I will weather the storm
What do I care how much it may storm
I've got my love to keep me warm

 

Năm Tháng Còn Lại

Nhạc: Michel Legrand
Lời: Alan & Marilyn Bergman
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình Bày: Nguyễn Thảo
Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Photo: Lệ Liễu, Graphic Design: MarcMarc

LV:  Có thể nói nhạc phẩm này của Michel Legrand gây ấn tượng mạnh mẽ với tôi nhất. Vì là một nhạc sĩ với căn bản huấn luyện qua môi trường nhạc cổ điển nên nét nhạc Jazz của ông rất đặc thù và rất trữ tình một cách thấm thía.  Ông chủ yếu là phát triển dòng nhạc của mình theo chuyển hướng của những hợp âm được sắp đặt một cách tài tình, tuyệt diệu.  Đây là một pha trộn tuyệt hảo của classical music và Jazz qua bàn tay thần kỳ của một nhạc sĩ thiên tài. Với tôi phần đầu của bản nhạc là phần hấp dẫn nhất và cũng là phần khó hát nhất của bài nhạc vì nó đòi hỏi khả năng thẩm âm vững chắc từ người hát.  Giai điệu mộng hoặc, diệu kỳ lôi cuốn người nghe ngay từ những nốt nhạc đầu tiên này…

TN:  Tôi đồng ý với bạn:  Michel Legrand viết nhiều ca khúc rất lãng mạn, với những giai điệu thật đẹp và thường làm khó dễ người hát ít nhiều.  Tôi cũng phải thêm rằng:  Lời ca của Alan và Marilyn Bergman rất là tuyệt vời.  Trong phần dịch thuật, tôi chỉ có thể chuyển đạt được một số hình ảnh, vì sự gò bó của ngôn từ, âm sắc, cũng như số chữ ấn định bởi câu nhạc đã viết.

Năm Tháng Còn Lại

Còn lại đây bao nhiêu năm tháng của đời em?
Trăm ngàn phương hướng, muôn nẽo đường của đời em
Anh cầu xin chỉ duy một điều của đời em
Ta cùng chung bước đi trên đời

Từng ngày xuân, hè, thu hay đông của đời em
Trong từng mơ ước hay đau buồn của đời em
Trong từng toan tính hay âu lo của đời em
Xin cùng anh sát vai đêm ngày

Từ bình minh lên hay khi hoàng hôn, ta không rời xa
Nhìn em say sưa hồn anh yêu thương tràn dâng
Xin cho anh nghe bao nhiêu mộng mơ, bao nhiêu sợ lo
Và nguyện cầu ta yêu nhau thắm thiết nghìn năm không bao giờ phai

Từng ngày mai bên nhau em mơ trên bờ mi
Bao lời âu yếm thương yêu nào trên bờ mi
Anh gọi em với môi hôn nồng trên bờ mi
Cho đời lên phút giây thần thánh

Ngày sau trong đời anh
Bao mùa đông tuyết sương mệt nhoài trong đời anh
Khi vài giây phút riêng sau cùng trong đời anh
Cả một đời vì em


What Are You Doing The Rest of Your Life?

What are you doing the rest of your life?
North and South and East and West of your life
I have only one request of your life
That you spend it all with me

All the seasons and the times of your days
All the nickels and the dimes of your days
Let the reasons and the rhymes of your days
All begin and end with me

I want to see your face in every kind of light
In the fields of dawn and the forests of the night
And when you stand before the candles on a cake
Oh, let me be the one to hear the silent wish you make

Those tomorrows waiting deep in your eyes
In the world of love that you keep in your eyes
I'll awaken what's asleep in your eyes
It may take a kiss or two

Through all of my life
Summer, Winter, Spring, and Fall of my life
All I ever will recall of my life
Is all of my life with you

Khu Vườn Ngày Đông

Nhạc & Lời: Benjamin Biolay & Keren Ann
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình Bày: Nguyễn Thảo
Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Graphic Design: MarcMarc

LV:  Nét nhạc rất Tây của nhạc phẩm này chính là cái hấp dẫn của nó.  Khác hẳn với những nhạc phẩm Jazz thực hiện trước đây như Khoảng Nửa Khuya hoặc Nàng Ipanema, mà trong đó cái chất Jazz được thể hiện một cách không chối cãi được qua cấu trúc và cách chuyển hợp âm của bài, Khu Vườn Ngày Đông tạo nên hơi hướm của Jazz bằng lời nhạc như lời thơ và bằng giai điệu lơ lửng, bâng quơ…

NT:  Nhạc phẩm Jardin d’Hiver mới được viết khoảng năm 2000, nhưng đã được một số ca sĩ jazz chiếu cố cũng như ghi âm.  Tuy vậy, so với những ca khúc jazz khác, thì nhạc phẩm này cũng còn ít người biết đến.  Riêng tôi, tôi thích Jardin d’Hiver một phần vì cái nhẹ nhàng trong âm điệu, cũng như cái mộng mị trong lời ca.  Khu Vườn Ngày Đông không vẽ gì những cành cây khô, hàng rào gỗ, bãi cỏ úa.  Ta chỉ thấy một niềm hoài vọng và một mối tình chưa đi đến đâu.  Bâng quơ, như bạn nói.  Một bài nhạc để nghe khi hơi lạnh đầu đông gây gây, ngồi sưởi ấm dưới nắng mai, bên ly cà phê thơm ngất ngây…

Khu Vườn Ngày Đông

Thèm một chút vầng dương sớm hồng
Rèm thưa nắng, trà thơm ngát nồng
Hình đen trắng bờ xa gió lộng
Khi giữa khu vườn đông rộng

Thèm ánh sáng mỏng manh cuối trời
Thành phố ấy nơi đâu xa vời
Và mơ ước vài giây đổi dời
Khi giữa khu vườn không người

Vạt áo lấm tấm dưới cơn mưa trong ngày đông
Phím tay lướt nhanh, biết đâu ai mà chờ mong
Ngày tháng thấp thoáng, ước mơ xưa nay còn không?
Giữa thinh lặng, chút âm thầm

Thèm nghe tiếng nhịp chân vũ trường
Và một thoáng nhìn trên phố phường
Lời thân thiết gửi nhau cuối đường
Khi giữa khu vườn đông buồn

Cà-phê đắng ngoài sân giữa ngày
Thèm hong nắng cạnh con nước đầy
Rồi ta sẽ hôn nhau chớ ngại
Khi giữa khu vườn đông này


Jardin d'Hiver

Je voudrais du soleil vert
Des dentelles et des théières
Des photos de bord de mer
Dans mon jardin d'hiver

Je voudrais de la lumière
Comme au Nouvelle Angleterre
Je veux changer d'atmosphère
Dans mon jardin d'hiver

Ma robe à fleurs sous la pluie de novembre
Tes mains qui courent, je n'en peux plus de t'attendre
Les années passent, qu'il est loin l'âge tendre
Nul ne peut nous entendre

Je voudrais du Fred Astère
Revoir un Latécoère
Je voudrais toujours te plaire
Dans mon jardin d'hiver

Je veux déjeuner par terre
Comme au long des golfes clairs
T'embrasser les yeux ouverts
Dans mon jardin d'hiver

Một Buổi Sáng Tuyệt Vời

Nhạc: Luiz Bonfá
Lời: Antônio Maria
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình Bày: Hồ Đắc Anh Thi
Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
Phòng thâu: Hiệp Định Studio
LeVuMusic Studio 
Photo & Graphic Design: MarcMarc

NT: Tương truyền rằng khi Antônio Jobim được mời viết nhạc cho cuốn phim Orfeu Negro (Ba Tây) do nhà đạo diễn Pháp Marcel Camus thực hiện, ông đã từ chối vì bận, chỉ đóng góp 2, 3 nhạc khúc cho cuốn phim này.  Luis Bonfá được mời thay thế Jobim, và Manhã de Carnaval đã ra đời.  Và như người Mỹ nói, “Everything else is history”.  Nhạc phẩm này đã đi vào lịch sử và là một tác phẩm sáng giá trong giòng nhạc Ba Tây.  Bản tiếng Pháp La Chanson d’Orphée là một phóng tác tuyệt đẹp rất trữ tình, và đã được dịch ra tiếng Việt do nữ ca sĩ Julie trình bày vào thập niên 80.  Vì thế, tôi chọn chuyển ngữ từ nguyên bản để ta được thưởng thức những màu sắc khác nhau của một buổi sáng lễ hội rộn ràng xứ Ba Tây.

LV: Phải nói rằng nhạc phẩm này đã gắn bó với bạn từ những ngày đầu chơi nhạc với nhau.  Có thể xem như NT là “chuyên trị” nhạc phẩm này.  Nay lại nhờ một người bạn nhạc mới quen “xử lý” Manhã de Carnaval.  Một thay đổi thú vị đối với tôi. Tôi đã phối bài này cho bạn, nay lại phối một phiên bản khác cho giọng ca mới này.  Hồ Đắc Anh Thi (AT) được tôi và bạn khám phá ra trong quá trình tìm kiếm những người bạn cùng yêu mến jazz.  Nếu nói bạn xứng đáng là một “kẻ jazz” vì hiểu biết rành rọt của bạn về giòng nhạc này thì tôi cho rằng AT cũng xứng đáng được gọi là một “kẻ jazz” khác vì cô cũng biết rất nhiều không thua gì bạn.  Trên phương diện đó thì tôi chỉ có thể tự nhận mình là nửa “kẻ jazz” mà thôi vì tôi chỉ biết một ít bài, còn lại là những bài bạn gửi cho tôi để nghe và nghiên cứu.  AT có post một số bài cô đã thực hiện bằng tiếng Tây trên Soundcloud.  Giọng hát cô nhẹ nhàng, thấm thía và… rất Tây.  Tôi mong rằng trình bày của AT gột tả được nét ngọt ngào trong chuyển ngữ của bạn.

Một Buổi Sáng Tuyệt Vời

Buổi sáng gieo trong anh nhẹ tiếng đàn
Là lúc tim anh nghe bao rộn ràng
Tìm em đôi mắt tuyệt vời
Bờ môi ngây ngất nụ cười
Vì em sẽ đến một ngày, là ngày rất mới.

Từng phím giây guitar bao mong chờ
Vì trái tim em trao anh lời thơ
Là lời yêu khao khát
Và nụ hôn say đắm mơ màng
Tình em thiết tha

Rồi con tim cất tiếng ca
Ngày vui đã đến nơi đây
Một ngày rực rỡ xin riêng
Cho tình yêu


Manhã de Carnaval

Manhã, tão bonita manhã
Na vida, uma nova canção
Cantando só teus olhos
Teu riso, tuas mãos
Pois há de haver um dia
Em que virás

Das cordas do meu violão
Que só teu amor procurou
Vem uma voz
Falar dos beijos perdidos
Nos lábios teus

Canta o meu coração
Alegria voltou
Tão feliz a manhã
Deste amor

Mắt Lệ

Nhạc: Errol Garner
Lời: Johnny Burke
Lời Việt: Lê Vũ
Trình Bày: Nguyễn Thảo
Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
LeVuMusic Studio
Graphic Design: MarcMarc

NT:  Bỗng nhiên, một ngày đẹp trời, tôi nhận được email của bạn với một nhạc phẩm rất quen thuộc trong giới Jazz.  Tôi hơi ngạc nhiên là mặc dù bạn đang bị tôi tấn công tới tấp với hòa âm, ghi âm, mixing và post-production, mà vẫn có giờ để dịch nhạc.  Có lý do gì?  Hay duyên cơ gì?

LV:  Cách đây khá lâu tôi tình cờ vớ được một tập nhạc dậy piano.  Tò mò xem thì thấy bài Misty này.  Lần theo giai điệu thì tôi rất ngạc nhiên với cách chuyển hợp âm của bài: hoàn toàn ra ngoài những khuôn khổ thường tình trong vốn liếng nhạc hạn hẹp của tôi. Ngày đó tôi không khỏi so sánh cái cố định dễ đoán của dòng nhạc Việt với cái lưu hoạt kỳ lạ của nhạc Jazz tại xứ Mỹ.  Sau này tôi lại cho rằng có lẽ một phần vì ngôn ngữ Việt với trắc bằng khiến cho việc phát triển của giai điệu không được tự do, phóng khoáng như nhạc viết bằng Anh ngữ chăng? Nhưng nếu thế thì sao nhạc của những nước Âu châu cũng không được khoát đạt như vậy? Không có câu trả lời.

NT:  Cũng có thể, vì theo một số nhạc sĩ Mỹ thì ngôn ngữ địa phương ta đã làm thanh quản người Á Đông phát triển khác, nên chất giọng không có độ dày cũng như thiếu âm vực.  Bởi vì thế, trên thị trường quốc tế, ca sĩ Á Đông không được nổi tiếng ngoài trừ vài ca sĩ xuất xứ từ Phi Luật Tân, nơi Anh Ngữ hầu như là tiếng phổ thông.  Riêng trong dịch thuật, tôi rất đồng ý với bạn là năm dấu, sáu âm, thêm vào luật vần, đã làm tôi điên đảo bao lâu nay.  Tôi có thể hiểu được vì sao nhạc Việt thiếu tính phức tạp, phải chăng vì âm sắc quá nhiêu khê.  Thêm vào đó, dân tộc tính đề cao điểm đồng hóa, và ngược lại trên quan niệm phát triển cá nhân.  Cho nên sáng tạo trong nghệ thuật của Á Đông hầu như không được chú trọng, ngoài trừ đi theo những “sáng tạo” có sẵn.  Tôi mừng cho bạn đã dám dấn thân vào khu vực ít người vãn lai này.

LV:  Tôi quyết định dịch bài này vì nó đã ảnh hưởng đến quan niệm về Jazz của tôi ngày đó.  Thế nhưng tôi lao đao với lời dịch suốt mấy tuần vì không tìm được câu dịch thỏa đáng cho chính những nốt nhạc đầu.  Vì thế cho nên cuối cùng cũng phải nhờ bạn giúp một vài ý kiến.

NT:  Tôi nhớ ra rồi.  Bạn viết: “Bỗng bất ngờ nhìn ra anh bỡ ngỡ như chú nai tơ xa bầy”.  Nghe rất Huy Cận, tuy hình tượng đó rất gần với nguyên tác “chú mèo con kẹt trên cây”.  Xin lỗi, tôi hơi dị ứng với “lứa tuổi thích ô-mai” trong thời điểm này, nên tôi phải đổi lời của bạn.  Thế thôi.  Ngoài ra, lời dịch của bạn thật tuyệt vời.

Mắt Lệ

Biết đâu ngờ vì sao anh bỡ ngỡ như thú hoang xa lạc bầy
Và hồn anh vụt bay chót vót lên ngọn cây
Anh thật không có ngờ
Anh rưng mắt lệ
Được cầm tay em yêu dấu

Bước chân thầm
Chợt nghe đâu thánh thót bao tiếng tơ rung dịu dàng
Hoặc chỉ là niềm êm ái trong tiếng em nói 
Giây chùng buông tiếng nhạc
Anh rưng mắt lệ
Được bên em dấu yêu

Người  đời xem em ma quái em mê hoặc anh
Nhưng anh muốn hoan say bên em luôn cõi đời anh
Người yêu ơi anh đang lang thang như người mơ
Theo em từng bước chân miệt mài

Cõi riêng mình
Một mình anh cất bước trong cõi riêng tư tuyệt vời
Chắng cần theo một phương hướng anh đi về đâu
Mưa nhòa hay gió bụi anh đây chẳng màng
Vì lòng anh có em


Misty

Look at me
I'm as helpless as a kitten up a tree
And I feel like I'm clinging to a cloud
I can't understand
I get misty, just holding your hand

Walk my way
And a thousand violins begin to play
Or it might be the sound of your hello
That music I hear
I get misty the moment you're near

You can say that you're leading me on
But it's just what I want you to do
Don't you notice how hoplessly I'm lost
That's why I'm following you

On my own
Would I wander through this wonderland alone
Never knowing my right foot from my left
My hat from my glove
I'm too misty and too much in love

Lá Úa

Nhạc: Joseph Kosma
 Thơ: Jaques Prévert
 Lời Việt: Lê Vũ & Nguyễn Thảo
 Trình Bày: Nguyễn Thảo
 Hòa Âm & Phối Khí: Lê Vũ
 LeVuMusic Studio
 Photo: HoangHuyManh Images & Graphics: MarcMarc

NT:  Lúc bạn gửi tôi bản dịch nháp của Les Feuilles Mortes năm trước, tôi còn nhớ, tôi đã tự nghĩ, bài nhạc này sẽ là một thử thách.  Không ngờ sau lần ấy, bạn và tôi bắt đầu hợp tác và đã tạo nên KeJazz.  Bạn đã chọn dịch lời từ nguyên tác, nên tôi lấy chữ Lá Úa làm tựa thay vì “Lá Rụng” như những dịch bản trước đây dựa trên bản Anh Ngữ The Falling Leaves.  Bạn cũng đã viết về phần hòa âm của bạn rằng: “Phong cách jazz thuần túy được thể hiện bằng upright bass, piano và warm electric guitar.  Dàn string ensemble không thể thiếu xót được trong phối khí của nhạc phẩm này với cảm giác mênh mông, vang vọng của mất mát, xa xôi.  Tô điểm thêm cho hòa âm là tiếng guitar thùng và accordion lơ lửng, đẩy đưa như những chiếc là vàng cuốn đi trong gió thu.”  Đọc những lời ấy, tôi đã cảm được cái không khí trữ tình nhưng đượm buồn thảm của một mùa thu trong ký ức.
Thêm rằng, tôi vẫn yêu thích nhạc phẩm này (ai mà chẳng yêu thích ca khúc trữ tình, bạn nhỉ?).  Mặc dù đã được đưa lên trang mạng của LeVuMusic cách đây một năm, tôi vẫn muốn đưa vào KeJazz, vì đã là  trang nhạc Jazz thì không thể thiếu Les Feuilles Mortes được.

Lời cảm ơn xin gửi đến nhiếp ảnh gia Hoàng Huy Mạnh đã cho mượn hình ảnh mùa thu rực rỡ nắng vàng.  Tranh của anh vẫn thường xuất hiện trên trang mạng của Gio-O.com.  Bạn cũng có thể xem thêm ở trang https://www.flickr.com/photos/hoanghuymanh_images/

Lá Úa

Anh luôn ước mong em mãi hoài nhớ ngày xưa
Ngày đôi chúng mình say mối tình bao mộng mơ
Thời say đắm và hạnh phúc của những nhân tình
Ngợp trong nắng vàng chan chứa, mùa thu lặng rơi

Từng chiếc lá vàng anh góp đầy lối ngày xưa
Em yêu ơi, anh vẫn nhớ
Từng chiếc lá vàng anh góp đầy cánh tay nầy
Như dĩ vãng và thương tiếc vây kín hồn anh

Và rồi cơn gió bấc cuốn đi về đâu
Vào trong đêm tối xa xôi lạnh lùng
Em hỡi, chưa bao giờ anh quên lãng
Tiếng hát em khi xưa ta còn nhau

Lời tình ca đó
Lời yêu say đắm
Dành người anh yêu
Và người yêu anh

Ngày ta bên nhau
Tình ta đậm sâu
Và người anh yêu
Yêu mãi muôn đời

Dòng thời gian không ngừng trôi
Nhân tình phai phôi
Âm thầm chia ly
Lặng lẽ ra đi
Tựa con sóng xoá tan bao kỷ niệm vết chân xưa
Trên bãi cát đâu còn dấu người yêu...


Les Feuilles Mortes

Oh! je voudrais tant que tu te souviennes
Des jours heureux où nous étions amis.
En ce temps-là la vie était plus belle,
Et le soleil plus brûlant qu'aujourd'hui.

Les feuilles mortes se ramassent à la pelle.
Tu vois, je n'ai pas oublié...
Les feuilles mortes se ramassent à la pelle,
Les souvenirs et les regrets aussi

Et le vent du nord les emporte
Dans la nuit froide de l'oubli.
Tu vois, je n'ai pas oublié
La chanson que tu me chantais

C'est une chanson qui nous ressemble.
Toi, tu m'aimais et je t'aimais
Et nous vivions tous les deux ensemble,
Toi qui m'aimais, moi qui t'aimais.

Mais la vie sépare ceux qui s'aiment,
Tout doucement, sans faire de bruit
Et la mer efface sur le sable
Les pas des amants désunis.