Vali và Hành Lang Lạ

• Nguyên tác: Another Suitcase in Another Hall
• Nhạc: Andrew Lloyd Webber
• Lời: Tim Rice
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Lại một bài nhạc kịch nổi tiếng một thời.

Một thời nào của mình cũng đã có nhiều dao động như vậy.  Tháng ngày trôi trên những con đường băng qua nhiều thành phố xa lạ, trên nhiều hành lang những hotel rẻ tiền, những phòng trọ chung chạ, và nhiều buổi sáng thức dậy lòng ngơ ngác chẳng hiểu mình đang ở đâu đây.

Những ngày đó, tự nhủ lòng, hãy sống trong hiện tại, hôm qua đã mất rồi, ngày mai chưa đến.  Đừng suy nghĩ.  Đừng mông lung vọng tưởng.  Hãy ôm lấy… bây giờ. Cái gì phải xảy ra sẽ xảy ra. Và rồi tất cả đều sẽ qua đi.

Ngày đó, tôi nghe câu hát và thấy thật thấm thía, So what happens now? trong ca khúc Another Suitcase in Another Hall, vở nhạc kịch Evita.

Ngay trong thời điểm đó, lẽ dĩ nhiên ta chỉ có thể đặt những câu hỏi như vậy.  Câu hỏi không ai trả lời.  Đâu ai biết mà trả lời.

Trong câu chuyện của bài nhạc này, người con gái có câu hỏi đó sau này là Eva Péron, bà phu nhân của tổng thống Péron của Á Căn Đình. 

Bài nhạc kết thúc với một câu trả lời rất nhỏ nhẹ. Don’t ask anymore. Đừng hỏi nữa, hỏi mà làm gì…

Va-li và Hành Lang Lạ

Thật tình dù chẳng hề tin tình yêu vững bền lâu dài
Chẳng thể dối với lòng một ngày nao sẽ như mơ
Cả đời quen giông bão nên không dám buồn, nên gắng cười
Nhưng lúc phong ba đang dập vùi, làm sao vui?

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?

Thường thường hay tự nhủ rằng đâu có gì đáng buồn
Vì mình đã quen lâu rồi, dày dạn sống kiếp phong sương
Mà rồi một khi lạc trong trò chơi ái tình, tôi vẫn là
Người dễ mang bao vết thương lòng hoài không thôi

Chỉ cần đôi ba tháng là tôi chắc lại như thường
Mà nếu dẫu chưa được vậy, thì cuộc đời vẫn cứ trôi xuôi
Chẳng còn gì để cho tôi lại vương vấn về những nơi tôi đã từng
Biết thế nhưng trong tim giờ này còn đầy đau thương

Ai hay giây phút này?
(Sẽ mang va-li đi qua hành lang nào đây?)
Ai mong chi phút này?
(Sẽ mang theo luôn tấm photo nào đây?)
Mai nay biết tôi nơi nào?
(Rồi cũng sẽ qua đi như trước đây đã từng)
Mai sau biết nơi phương nào?
(Đừng hỏi mà làm gì…)

Another Suitcase in Another Hall

I don't expect my love affairs to last for long
Never fool myself that my dreams will come true
Being used to trouble I anticipate it
But all the same I hate it, wouldn't you?

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?

Time and time again I've said that I don't care
That I'm immune to gloom, that I'm hard through and through
But every time it matters all my words desert me
So anyone can hurt me and they do

Call in three months time and I'll be fine, I know
Well, maybe not that fine, but I'll survive anyhow
I won't recall the names and places of each sad occasion
But that's no consolation here and now

So what happens now?
(Another suitcase in another hall)
So what happens now?
(Take your picture off another wall)
Where am I going to?
(You'll get by, you always have before)
Where am I going to?
(Don’t ask anymore)

Vòng Nhật Nguyệt

• Nguyên tác: Sunrise, Sunset
• Nhạc: Jerrod Bock
• Lời: Sheldon Harnick
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen & LeVuMusic
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT:  Claude Lévi-Strauss định nghĩa truyền thống như những yếu tố văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thường có đặc điểm là bảo thủ và chống lại sự đổi mới.  Tevye, nhân vật chính trong vở nhạc kịch Fiddler on the Roof đưa ra một nhận xét rằng, nếu không có truyền thống, đời sống sẽ mất thăng bằng, dễ té như là một người đang chơi vĩ cầm mà đứng trên nóc nhà.

Vở nhạc kịch Fiddler on the Roof được viết vào năm 1964, nói về đời sống của những người Do Thái trên đất Nga khoảng đầu thế kỷ 20, vào lúc vận mệnh đất nước đang thay đổi, và sự đố kỵ thù ghét đám di dân càng ngày càng mãnh liệt.

Thù ghét vì người Do Thái luôn luôn sống theo truyền thống của họ, với hệ thống tư tưởng khác với người dân bản xứ.

Sự khác biệt thường gây ra nghi ngờ, đố kỵ, rồi dần dà thành ganh ghét thù hận.

Thù hận dẫn đến bạo động.

Trong một bối cảnh như vậy, ca khúc Sunrise, Sunset vang lên như một đóa hoa đẹp tuyệt vời.  Một đóa hoa của tình yêu thương, của thân phận làm người, của kiếp sống phù du.

Vào những ngày cuối năm, KẻJazz hy vọng Vòng Nhật Nguyệt sẽ mang đến với các bạn một chút ấm áp tình người, và một niềm hy vọng nhỏ nhoi nhưng bất diệt giữa cõi vô thường.

Vòng Nhật Nguyệt

Phải chăng mới hôm kia còn bế trong lòng?
Phải chăng mới hôm qua chập chững đi?
Mà nay lớn khôn, ta thật quá không ngờ
Từ hồi nao?

Người con gái nay như một đóa hoa hồng
Chàng trai rất hiên ngang đầy ước mơ
Mà ta nhớ hôm qua còn trẻ thơ ngơ ngác

Ngày qua, đêm lại. Ngày qua, đêm lại
Thời gian tựa con nước
Cây xanh non ngỡ như vừa mới đâm chồi
Nhưng hôm nay đã rộn ràng nở hoa

Ngày qua, đêm lại. Ngày qua, đêm lại
Thật nhanh tựa cơn gió
Xuân qua mau, chớm Thu tàn, đã Đông về
Mang theo bao nỗi vui buồn kiếp người

Giờ đây biết bao nhiêu lời nói cho vừa?
Đường kia sẽ đi xin từng bước êm
Từ nay xớt chia vui buồn có trong đời
Từng ngày trôi

Người con gái trông yêu kiều nép bên chồng
Tình yêu mãi xin cho nồng giấc mơ
Cầu cho mai sau muôn đời có nhau chung bước

Sunrise, Sunset

Is this the little girl I carried?
Is this the little boy at play?
I don't remember growing older
When did they?

When did she get to be a beauty?
When did he grow to be so tall?
Wasn't it yesterday when they were small?

Sunrise, sunset, Sunrise, sunset
Swiftly flow the days
Seedlings turn overnight to sunflowers
Blossoming even as we gaze

Sunrise, sunset, Sunrise, sunset
Swiftly fly the years
One season following another
Laden with happiness and tears

What words of wisdom can I give them?
How can I help to ease their way?
Now they must learn from one another
Day by day

They look so natural together
Just like two newlyweds should be
Is there a canopy in store for me?