Vũ Điệu Javanaise

• Nguyên tác: La Javanaise
• Nhạc & lời: Serge Gainsbourg
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Ngô Nhật Trường
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: NN Recording Studio (SG)
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics concept by MarcMarc

NT:  Anh bạn trẻ Ngô Nhật Trường là một người đa tài.  Ngoài những ca khúc anh thâu âm cho KẻJazz, anh còn là một người họa sĩ, tài tử ciné, chủ tiệm café ca nhạc Người Làm Vườn và Xào Xạc ở Sài Gòn.  Anh có thú vui góp nhặt cây cỏ và những con thú vật nhỏ làm bầu bạn. 

Thỉnh thoảng có thấy buồn thì anh đan áo len, móc khăn quàng cổ. 

Rồi mới đây, anh mở lớp dạy Pháp văn miễn phí.

Vì vậy, chuyện anh đã từng đoạt giải hát nhạc Pháp ở Hà Nội cũng chẳng có gì là lạ.

Nên khi anh nhờ tôi dịch những ca khúc Pháp ngày xưa, tôi đã hưởng ứng ngay.  Trong đó có La Javanaise này là một ca khúc viết bởi Serge Gainsbourg, một nhạc sĩ tôi rất yêu thích.

Có điều, bài nhạc viết xong đã lâu, trang mạng đã giàn dựng sẵn, nhưng chỉ đến đó.  Bạn chẳng hỏi, và tôi cũng chẳng nhớ.

Mãi đến hôm nọ, bạn phân vân không biết gửi bài nhạc nào để nhờ đến Ngô Nhật Trường thì tôi mới sực nhớ đến Vũ Điệu Javanaise này.

Một cách rất là… Gainsbourg, ca khúc La Javanaise không hề có liên quan gì đến điệu vũ, tuy ông ta gọi nó là điệu vũ Javanaise.  Ông ta đã khẳng định như vậy trong một buổi phỏng vấn về ca khúc này.  Javanaise, thật ra, là một cách chơi chữ trong thi ca của Gainsbourg.  Trong khoảng thập niên 1950-1960, có một hệ thống tiếng lóng gọi là Javanaise; họ chêm thêm “va” hay “av” vào giữa chữ để tạo nên sự mới lạ cũng như làm tối ý.  Gainsbourg đã dùng trò này trong ca từ bài nhạc để viết một ca khúc jazz với ít nhiều phức tạp trong ý nhạc. 

Gainsbourg đã từng được giới trẻ Pháp xem như là một ca sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ cũng như một tư tưởng gia của thời hiện đại.

Vũ Điệu Javanaise

Từ khi gặp em, là anh trầm luân
trong tình yêu
Từ khi chợt nghe giọng ai gọi tiếng
như tình yêu
Từng bước giữa giấc mơ
Điệu luân vũ kia, javanaise
Lòng anh say đắm
yêu suốt khúc hát tình thơ.

Này em, làm sao mà em nhận ra
là tình yêu?
Dành cho mình anh, vì anh chỉ sống
cho tình yêu
Dù chẳng dám nói ra
Điệu luân vũ kia javanaise.
Lòng anh tha thiết
yêu suốt khúc hát say đời

Vừa khi vào Xuân, là tim tràn dâng
men tình yêu.
Và anh cầu xin tình em là trái
thơm mùa yêu.
Từng bước giữa giấc mơ,
Điệu luân vũ kia javanaise.
Lòng anh đắm đuối
yêu suốt khúc hát mùa Xuân.

Và ai nào hay đời vô vọng khi
không còn yêu.
Vì sao mà em đột nhiên hờ hững,
hỡi người yêu?
Dù đã chẳng nói chi
Điệu luân vũ kia javanaise.
Lòng anh tan nát
đau đớn khúc hát sau cùng.

La Javanaise

J’avoue, j’en ai bavé, pas vous,
Mon amour.
Avant d’avoir eu vent de vous,
Mon amour.
Ne vous déplaise
En dansant la javanaise,
Nous nous aimions
Le temps d’une chanson.

À votre avis qu’avons nous vu
De l’amour ?
De vous à moi, vous m’avez eu,
Mon amour.
Ne vous déplaise
En dansant la javanaise,
Nous nous aimions
Le temps d’une chanson.
 
Hélas, avril en vain me voue
À l’amour.
J’avais envie de voir en vous
Cet amour.
Ne vous déplaise
En dansant la javanaise,
Nous nous aimions
Le temps d’une chanson.

La vie ne vaut d’être vécue
Sans amour,
Mais c’est vous qui l’avez voulu,
Mon amour.
Ne vous déplaise
En dansant la javanaise,
Nous nous aimions
Le temps d’une chanson.

Mối Tình Xa Xưa

• Nguyên tác: Walz Op. 39 No. 15
• Nhạc: Johannes Brahms
• Tựa Pháp: La valse des regrets
• Lời Pháp: Louis Poterat
• Lời Việt: Phạm Duy
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Graphics concept by MarcMarc

NT:  Tôi có một cuốn tiểu thuyết của C. Virgil Gheorghiu, Giờ Thứ 25, loại bỏ túi tôi đã mua được từ một tiệm bán đồ cũ từ hồi còn học trung học.  Cuốn sách có cái bìa giấy đã rách hơn nửa.  Dọn nhà một vài đợt, vô tình tìm lại được thì cuốn sách đã mất luôn cái bìa cũng như một số trang đầu.  Cầm cuốn sách trên tay, phân vân chưa biết nên giữ hay quăng đi, tôi vô tình lướt qua một vài dòng, và thật rung động khi ghi nhận cái hình ảnh cây hoa anh đào bị bom đạn làm gãy , nhưng giữa bối cảnh chiến tranh đổ nát điêu tàn, cành  cây đã rộ nở những nụ hoa như một ân sủng.

Tôi nhớ những năm tháng nơi quê nhà, những ngày còn cắp sách đến trường, ngồi trong lớp nghe giảng bài nhưng vẫn luôn ngóng tiếng bom văng vẳng như ai huýt gió.  Thời vàng son mơ mộng của chúng tôi luôn luôn là phập phồng lo sợ như vậy. Có lẽ lời ca của Trịnh Công Sơn diễn tả thật đúng tâm trạng của lớp trẻ thời bấy giờ: Từng ngày sống.  Từng ngày lo.  Ngồi nhìn quanh rồi lại chờ.  Một ngày mới.  Lòng buồn thêm… (Buồn Từng Phút Giây)

Giữa những ngày tháng xám ngoét đó, tôi đã được nghe một anh sinh viên ngồi ôm đàn guitar hát trong một buổi sinh hoạt bỏ túi.  Bài nhạc thật êm đềm, buồn buồn, tha thiết, nhưng không nặng nề thống khổ nỗi mất mát như tôi đã quen hằng ngày.  Có chút gì đó lóe lên như một niềm hy vọng.  Bài nhạc thật… Tây.  Mãi sau này tôi mới biết đó là bài La valse des regrets.  Là Tây thật.

Nhạc sĩ Phạm Duy đã dịch năm 1948 dưới tựa đề Mối Tình Xa Xưa, và được phát hành năm 1971 trong Tuyển Tập 17 Tình Ca Bất Tử.

Trong bài có một câu hát đã mãi làm tôi băn khoăn.  Người từ năm nao trở về cho hoa không phai màu.  Tại sao lại là năm nao mà không phải phương nao?  Và đóa hoa hẳn là từ năm tháng đó giờ chắc đã khô héo, nhưng đã không phai màu vì gặp lại người?  Câu nhạc nghe thật bâng quơ nhưng đã làm cho một tôi thời mới lớn bao nhiêu là đắm đuối.

Và tôi đã giữ mãi câu nhạc đó như những bông hoa anh đào nở vội từ những ngày chiến tranh máu lửa.

Mối Tình Xa Xưa

Trong chiều dần im hơi
Người ngồi thương nhớ bao ngày vui
Một ngày xưa cũ, đời còn đương tơ
Là ngày hai đứa chúng ta còn thơ

Chiều hè êm du, tràn ngập hương mơ
Cuộc tình đôi lứa như bài thơ
Gần người yêu dấu, mộng về xôn xao
Và hồn như cất cánh bay về đâu

Lời thề bên nhau, tình nồng đêm thâu
Cả một vừng sao làm tròn duyên nhau
Người từ phương nao
Trở về cho ta hết u sầu

Yêu người là không nguôi
Trầm mình trong thú đau thương người ơi
Cuộc tình duyên cũ, dù thời gian qua
Mà lòng thương nhớ vẫn chưa hoen mờ

Chiều buồn không đâu
Ngậm ngùi thương nhau
Đời vì trôi mau mà đành quên sao
Người từ năm nao
Trở về cho hoa không phai mầu

Yêu người là không nguôi
Sầu tình chan chứa trong chiều rơi
Nhạc lòng êm ái dù đời tàn phai
Mà còn mãi mãi ngân trong đêm dài

Célèbre Valse

L'orgue de la nuit
Au clair de lune gémit
La brise fait
De son archet
Chanter la valse des regrets

Mon bel amour
Au bois dormant
Quittez vos rêves troublants
Vous éveillant
Tout doucement
Venez vers moi qui vous attends

Venez vers moi
Il est grand temps
Calmer l'émoi d'un cœur qui bat
Devant l'effroi d'une prière vaine

L'ombre s'alanguit
Des formes glissent sans bruit
Et du passé
Vestiges usés
Nos souvenirs s'en vont danser

Comme l'Arc en ciel après la pluie
Comme le soleil après la nuit
Serais-je celle
Qui chassera vos peines?

L'orgue de la nuit
Au clair de lune gémit
Gémit toujours
Dans mon cœur lourd
Qui n'attend plus que votre amour...