Đợi Anh Về

• Nguyên tác: You'd Be So Nice to Come Home To
• Nhạc & lời: Cole Porter
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Quanh quẩn chuyện mê nhạc, mà lại là nhạc jazz, một loại nhạc không thời thượng, ngay cả ở xứ Mỹ là nơi đã xuất phát ra giòng nhạc này.  Người bạn nhạc Anh Thi hiện đang sinh sống ở Sài Gòn có giới thiệu cho KeJazz một giọng ca nam rất điêu luyện, chuyên hát nhạc Jazz ở một số phòng trà SG.  Mạnh Tuấn hát tiếng Mỹ và tiếng Việt thoải mái.  Nghe anh hát, tôi mường tượng đến một Tony Bennett trẻ tuổi, với những quãng ngân, những gằn giọng, rất chuyên nghiệp.  Anh cũng dịch nhạc Việt sang tiếng Anh, cũng như Anh sang Việt, rất tới.  Một trong những ca khúc anh phát hình trên YouTube là nhạc phẩm You’d Be So Nice to Come Home to của Cole Porter.  Mạnh Tuấn hát bài này nghe mê lắm.
Mê vì mê nhạc jazz, lại mến tài năng của một người trẻ tuổi, KeJazz có mời MT đến với chương trình jazz tiếng Việt.  Nhưng rất tiếc vì nhiều trở ngại, một phần vì KeJazz là một chương trình vô vụ lợi, mục đích để giới thiệu giòng nhạc jazz với người Việt, không có nguồn tài trợ nào để chi cho ca sĩ trong vấn đề hòa âm và ghi âm.  Tiền túi bỏ ra đã vào chuyện “bảo quản” trang mạng. Thôi thì đành phải hẹn lại một dịp may nào khác.
Thế nên, Đợi Anh Về “bị” hòa âm lại (bản cho MT với điệu Samba và âm vực hơi cao).  Tôi bảo, “swing đi, cho bài nhạc dễ thở, và sexy hơn.” (Tôi biết rõ tôi không kham nỗi Samba của bạn, sức người có hạn đấy thôi).

LV: Tôi cũng loay hoay với bài này một vài tuần. Phiên bản đầu viết cho MT là samba thôi thúc, nhưng hơi khó hát vì nhịp nhanh.  Thật ra tôi chọn samba là theo cách chơi của Andy Williams. Sau vì éo le vấn đề thâu thanh nên tạm bỏ qua một bên.  Nay NT yêu cầu đổi qua swing thì phải cho tempo chậm lại chút. Mỗi cách chơi có một khích thích khác nhau.  Tôi thích cả hai, nhưng nay chỉ tạm theo cách swing vậy.
Trở lại vấn đề thâu nhạc, tôi và bạn thâu nhạc “tại gia” cho nên quên không nghĩ đến những khó khăn, tốn kém của việc thâu thanh, nhất là thâu thanh tại Sài Gòn.  Được MT và AT cho biết là phí tổn thâu thanh ở đó khoảng 100 USD.  Biết được điều này cho nên tôi rất thông cảm với những người bạn đó.  Nếu tôi ở trong trường hợp phải bỏ ra tiền túi thì tôi cũng đành chịu thua thôi.  May mắn là AT, bằng cách thức nào đó, vẫn cáng đáng được việc thâu nhạc với kejazz.  Thật là rất cám ơn AT.

NT:  Đúng thật, chúng ta vì say mê nhạc nên quên phéng đi những linh tinh khác.  Tôi có thể hiểu được những nghi ngờ về ý đồ tư lợi gì gì đó…  thành thật mà nói, chúng ta thật là “ăn cơm nhà, vác ngà voi” đấy thôi.  Thành ra phải cảm ơn Anh Thi (người đã tuyên bố “quan trọng là mình thích và [muốn] chia sẻ sở thích và đam mê cùng mọi người”), nhạc sĩ Ngu Yên, nhiếp-ảnh gia Hoàng Huy Mạnh cũng như những bạn nghệ sĩ của trang KeJazz.

Đợi Anh Về

Anh luôn ước mong em đợi anh về
Cùng sưởi ấm nhau bên lữa hồng
Ngoài kia gió lồng lộng, lời ru giữa trời đông
Nhưng anh có em yêu luôn chờ trông

Cùng nhau dưới sao băng mùa đông về
Cùng nhìn vầng trăng thanh biếc xanh mãi trên trời cao
Địa đàng có xa đâu, vì ta đã có nhau
Và anh với em yêu nhau

You’d Be So Nice to Come Home To

You'd be so nice to come home to
You'd be so nice by the fire
While the breeze on high, sang a lullaby
You'd be all my heart could desire


Under stars chilled by the winter
Under an August moon shining above
You'd be so nice, you'd be paradise
To come home to and love

Cuộc Tình Mình Còn Lại Gì?

• Nguyên tác: Que reste-t-il de nos amours?
• Nhạc: Léo Chauliac & Charles Trenet
• Lời: Charles Trenet
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

NT: Bạn bảo tôi đây là một bài nhạc tình, rất romantic, nhạc rất du dương.  Tôi đồng ý với bạn, nhưng so với những nhạc phẩm trước, theo bạn thì điều gì đã cho bạn cảm giác romantic đến như thế?

LV: Bạn hỏi tôi thế, tôi biết hỏi ai đây?  Có những bài nhạc mà chợt một quãng âm ba, một nét cấu trúc nào đó của giai điệu làm người nghe rung động.  Tôi luôn hỏi tôi tại sao nhưng chưa bao giờ biết được câu trả lời.  Tôi chỉ biết thả lòng theo lôi cuốn của giòng nhạc.  Có lẽ tôi và bạn cũng là những kẻ lãng mạn cho nên cũng bị dễ mê man bởi những nhạc phẩm du dương như “Que Reste-t-il De Nos Amours” này chăng? Ôi cần gì biết tại sao, chỉ cần biết lòng ta bay bổng…

NT:  Theo tôi biết, Que reste-t-il de nos amours? được viết khoảng 1940, và xuất hiên trong phim Baisers Volés của François Truffaut.  Nhưng mãi đến 1950, Albert Beach viết lại lời Anh Ngữ với tựa đề I Wish You Love cho Keely Smith, và sau đó đã được nhiều ca sĩ thâu đĩa nhựa, phát thanh, và chóng trở thành một trong những bài nhạc jazz standards.  Lời của I wish You Love, tác giả đã chơi chữ làm phần dịch thuật có nhiều trở ngại, và sẽ mất đi nhiều ý nhị khi hoán chuyển cho chính xác.  Thôi thì KeJazz xin giới thiệu trước bản dịch từ tiếng Pháp và hy vọng sẽ có ngày được gửi đến các bạn bản dịch từ tiếng Anh.

Cuộc Tình Mình, Còn Lại Gì?

Chiều nay, gió say hiên ngoài lồng lộng qua
Nhắc bao ân tình một thời xa
Cố khơi tro tàn ngọn lửa than
Chiều nay, khúc ca u buồn ngày vào thu
Kín vây căn phòng một mình ta
Dắt đưa ta về ngày nào xa

Tình anh với em, còn chi giờ đây?
Bao lâu dấu yêu, còn chi giờ đây?
Còn một tấm hình, vàng hoen thời gian với bao kỷ  niệm

Tìm đâu hỡi em tờ thư tình yêu?
Hay trong tháng Tư, hẹn nhau ở đâu?
Theo ta mãi thôi, niềm nhớ ngày xưa xót xa tim ta

Niềm vui phai úa, tóc gió buông lơi
Nụ hôn trộm trao, cơn mơ chơi vơi
Giờ còn gì đâu, ôi biết nơi đâu, ai nói cho ta?

Nghiêng nghiêng gác chuông, khu phố ngày xưa
Sân ai khuất sau hàng cây bạch dương
Trên cao bóng mây chợt ta nhìn ra mắt môi người yêu

Lời em, tiếng yêu thương thầm thì bên tai
Cánh tay ôm dịu dàng bờ vai
Tiếng yêu trao lời ngọt ngào say ven rừng
Cành hoa héo khô yên nằm trang sách xưa
Thoáng đâu đây như còn mùi hương
Bỗng tan đi rồi, tại sao?

Que reste-t-il de nos amours?

Ce soir le vent qui frappe à ma porte
Me parle des amours mortes
Devant le feu qui s' éteint
Ce soir c'est une chanson d' automne
Dans la maison qui frissonne
Et je pense aux jours lointains

Que reste-t-il de nos amours
Que reste-t-il de ces beaux jours
Une photo, vieille photo de ma jeunesse

Que reste-t-il des billets doux
Des mois d' avril, des rendez-vous
Un souvenir qui me poursuit sans cesse

Bonheur fané, cheveux au vent
Baisers volés, rêves mouvants
Que reste-t-il de tout cela
Dites-le-moi

Un petit village, un vieux clocher
Un paysage si bien caché
Et dans un nuage le cher visage de mon passé

Les mots, les mots tendres qu'on murmure
Les caresses les plus pures
Les serments au fond des bois
Les fleurs qu'on retrouve dans un livre
Dont le parfum vous enivre
Se sont envolés pourquoi?