Thế Giới Tuyệt Vời

Nhạc & lời: George David Weiss
Bob Thiele (alias George Douglas)
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày:Châu Hạnh
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu:
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo: Ngô Nhật Trường
Graphics: MarcMarc

NT: Nhạc phẩm What a Wonderful World qua giọng hát đặc biệt của Louis Armstrong đã gây một ấn tượng mạnh mẽ trong thập niên 60 ở Anh Quốc nhưng không được yêu chuộng mấy tại Mỹ. Dư luận cho rằng vì đề tài sắc chủng vẫn luôn luôn gay cấn tại xứ hiệp chủng này. Tuy vậy, năm 1999, ba thập niên sau khi ra đời, bài nhạc này, qua giọng hát của LA, đã được đưa vào Grammy Hall of Fame.
Lần này, qua lời Việt, nhạc phẩm bất hủ này sẽ đến với các bạn, trong những ngày đầu năm 2019, qua giọng hát của Châu Hạnh. Tưởng không gì hơn là mời các bạn đọc bài viết của Ngô Nhật Trường về Châu Hạnh sau đây:

CHÂU HẠNH, Kẻ Jazz Không-Ngừng-Hát

Châu Hạnh là một trong những giọng nữ của Kẻ Jazz hiện nay. Khác với sự trong trẻo, nhẹ nhàng bay bổng của Anh Thi, chất giọng của Châu Hạnh già dặn, trầm khàn và vang cho thấy nhiều sự từng trải, và cũng là những lằn ranh, khuôn khổ dường như cô muốn phá vỡ. Tôi cảm giác là vậy.
Mãi cho tới khi được trò chuyện với cô, tôi mới biết cảm nhận của mình thật không sai. Châu Hạnh xuất thân trong gia đình vốn cởi mở, ảnh hưởng nhiều của văn hóa nước ngoài. Ba cô đi học Mỹ và là người yêu văn nghệ, khiêu vũ nhưng lại nhất quyết không cho cô đi theo con đường ca hát dù cô đã được mời biểu diễn trong các quán nhạc ở Sài Gòn những năm 70. Ba cô mong cô trở thành cô giáo. Cô kể có lần đã bị ba theo dõi tới tận nhạc quán để bắt về khi cô đang đứng hát giữa đám đông. Tất nhiên, với tình yêu cho âm nhạc, cô đâu dễ bị khuất phục.
“…thiếu nhạc một ngày là không thể chịu nổi” – cô chia xẻ
Mà cô cũng không thể cãi lại ba. Cuối cùng, người ta cũng gọi cô là cô giáo Châu Hạnh. Cô dạy anh văn trong trường học, rồi cuối buổi “ngứa nghề” lại dạy học trò… hát. Không được hát ở nhạc quán, cô tụ tập bạn bè đàn hát ở nhà, ở trường,… ở đâu cũng được. Miễn là được hát. Bao nhiêu năm qua rong ruổi qua lại giữa Canada và Việt Nam, Châu Hạnh vẫn hát, vẫn phá vỡ những lằn ranh của cuộc đời cô. Và tiếp tục phá vỡ lần nữa khi cô biết đến KẻJazz. Châu Hạnh không có sở trường với thể loại nhạc này. Khi Anh Thi giới thiệu Châu Hạnh vào KẻJazz hồi năm ngoái, cô thú nhận ban đầu cảm thấy nhiều khó khăn. Bởi nhạc jazz đã “khó nuốt” mà giờ lại là nhạc jazz lời Việt! Nhưng sự tử tế và đam mê, sáng tạo của anh Vũ, anh Thảo dành cho âm nhạc đã khơi gợi cho Châu Hạnh nhiều thích thú. Cô bắt đầu thích jazz, nghe jazz nhiều hơn, và hát jazz.
Kẻ Jazz là một khu-vườn-âm-nhạc-không-biên-giới cho tất cả người yêu nhạc nói chung và jazz nói riêng tới gần với nhau. Nhờ Kẻ Jazz, tôi tìm thấy, gặp gỡ những người anh, người chị, người bạn cùng chung một tình yêu, một đam mê. Dẫu có khi chưa từng một lần gặp mặt nhưng đã như hiểu nhau qua mỗi bản nhạc. Chúng tôi, dù mỗi người một thân phận, từ các vùng đất, tuổi đời, hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng hiện thực hóa giấc mơ âm nhạc mà những biên giới vô hình kia đôi lần đã chôn vùi. Và, Châu Hạnh cũng vậy!

Nhật Trường
Sài Gòn, tháng tám, năm 2018

Thế Giới Tuyệt Vời page

Nhìn hàng cây mượt xanh
Thắm những cánh hoa
Những đóa ngát thơm
Dâng hương cho đời
Trong tim ta như reo vui
Thấy tuyệt vời cả thế giới

Nhìn trời cao bao la
Lơ lững đám mây
Sáng sớm phút linh thiêng
Đêm sâu bao mơ huyền
Cho tim ta như thêm say
Thấy tuyệt vời cả cuộc đời
 
Nhìn ra xa xa nơi chân trời
Mầu sắc lung linh huyền ảo
Nhìn chung quanh đây bao nhiêu người
Mặt sáng tươi vui rạng rỡ
Gặp nhau mãi nắm lấy tay
Lời thăm hỏi gởi đến nhau
Nếu cố lắng tai nghe (là)
Những thương yêu

Trẻ thơ vừa òa khóc
Bỗng chốc thấy ra
Chúng đã lớn khôn
Ô hay, ta đâu ngờ
Nên tim ta thêm băn khoăn
Thấy diệu kỳ cả thế giới
Ôi tim ta càng thiết tha
Thấy tuyệt vời là cuộc đời
What a Wonderful World
	
I see trees of green
Red roses too
I see them bloom
For me and you
And I think to myself
What a wonderful world!

I see skies of blue
And clouds of white
The bright blessed day
The dark sacred night
And I think to myself
What a wonderful world

The colors of the rainbow
So pretty in the sky
Are also on the faces
Of people going by
I see friends shaking hands
Saying how do you do
They’re really saying
I love you

I hear babies crying
I watch them grow
They’ll learn so much more
Than I’ll never know
And I think to myself
What a wonderful world

 

Chẳng Hiểu Sao

Nhạc & lời: Jesse Harris
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm:LeVuMusic Studio
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi còn nhớ lúc Norah Jones mới nổi lên, tôi đã thích ngay cách hát của cô.  Giọng cô trầm và hơi khàn.  Làn hơi không ngân nga và tương đối ngắn. Cách phát âm của cô có nhiều âm hưởng miền nam Hoa Kỳ.  Nhạc của cô là một loại soft jazz pha trộn với folks và country.  Ngần thứ ấy tạo nên một quyến rũ đặc biệt.
Trong lúc tìm kiếm nhạc, nhất là những bài đương thời mang tính chất jazz, tôi nghĩ ngay đến Don’t Know Why.  Một bài nhạc phảng phất nỗi nuối tiếc khi lầm lỡ để mất đi người mình yêu.  Nhưng lời nhạc mơ hồ với những hoài nghi, những dằn vặt, khác hẳn với những bài jazz classic.  Riêng đối với tôi, cách viết này khiến tôi phải mày mò phân giải để hiểu ý của tác giả, môt cách “show and no tell” mà những sinh viên văn chương đều bị nhồi sọ.
Nói thật với bạn, tôi cũng chẳng hiểu sao nữa.  Nhưng tôi thích hình ảnh quỳ trên bãi biển trong ánh nắng đầu ngày.  Một mình.  Và hứng những giọt lệ rớt đầy lòng bàn tay. Mà tại sao phải làm cho thơ mộng như vậy, bạn nhỉ?

LV: Tôi không biết trả lời bạn thế nào. Tôi chỉ biết nét nhạc nửa blues, nửa jazz pha trộn chút folks của Norah Jones quá sức quyến rũ. Cách bỏ nốt, chấm câu lửng lơ của Don’t Know Why mang đến nhiều khích thích cho tôi khi bắt đầu nghiên cứu đến nó. Tôi theo đuổi giai điệu vào những lúc ngập ngừng chập chõi của từng câu hát. Thật thấm thía và kỳ thú cho tôi. Khi gửi bản nháp cho bạn, bạn lại nhận xét rằng tôi không diễn tả như bạn nghĩ (?). Xem như là không giống ai hết! Tôi cũng lấy làm lạ cho tôi. Thế nhưng tôi cũng không nghĩ gì thêm nữa. Đã nói là “Chẳng Hiểu Sao” thì cần gì phải thắc mắc thêm. Cần gì phải hỏi tại sao…

Chẳng Hiểu Sao

Vì 
Đến tinh mơ vẫn cứ còn chờ
Mà chẳng hiểu sao mình lại không đến
Lúc chia tay đêm vẫn còn dài
Mà chẳng hiểu sao mình lại không đến
Thật chẳng hiểu sao mình lại không đến

Nắng mong manh, nắng sớm đầu ngày
Lòng thầm ước sao mình được vụt bay mất
Vẫn hơn đây trên cát lạnh chờ
Lệ rớt rơi đầy lòng tay này

Dù tim tan trong men rượu nồng
Mà sao em vẫn mãi trong hồn
Mãi muôn đời

Giữa mênh mông sóng nước nghìn trùng
Thầm được chết trong cực kỳ ngây ngất
Nhưng mớ xương khô cứ vẫn một mình
Mà đường quẩn quanh, đường dài vô định

Biết em đi đến chốn mịt mùng
Mà chẳng hiểu sao mình lại không đến
Dù thấy trong tim trống vắng lạnh lùng
Mà chẳng hiểu sao mình lại không đến
Thật chẳng biết sao mình chẳng quay lại

Don't Know Why
	
I waited 'til I saw the sun
I don't know why I didn't come
I left you by the house of fun
I don't know why I didn't come
I don't know why I didn't come

When I saw the break of day
I wished that I could fly away
Instead of kneeling in the sand
Catching teardrops in my hand

My heart is drenched in wine
But you'll be on my mind
Forever

Out across the endless sea
I would die in ecstasy
But I'll be a bag of bones
Driving down the road alone

Something has to make you run
I don't know why I didn't come
I feel as empty as a drum
I don't know why I didn't come
I don't know why I didn't come