Trò Chơi

• Nguyên tác: This Masquerade
• Nhạc & lời: Leon Russell
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
• Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Thật tình tôi không hiểu vì sao bài nhạc này đã làm khó dễ tôi đến thế.  Lúc chuyển dịch từ “This Masquerade”, tôi đã nghe nguyên bản của Leon Russell, và sau đó bản jazz của George Benson, tôi cứ ngầy ngật với tiết điệu dồn dập chỏi nhịp, với lời lẽ đa dạng, với skat tuyệt vời của George Benson.
Bạn bảo: “Tại sao là trò chơi?”
Thật tình, ngay lúc dịch lời, đầu óc tôi cứ lẩn quẩn với chữ Masquerade.  Tôi biết có bản đã dịch masquerade là buổi lễ hội.  Tôi nghi ngờ điều này.  Nhất là khi đọc kỹ lời thì chẳng có lễ lạc dạ vũ gì cả.  Thế ra, masquerade chỉ là một sự trá hình, một bề ngoài khi hai người trong cuộc đã thôi yêu nhau.  Một mối tình chỉ còn thoi thóp.
Đấy là một trò chơi, khi ta đã vào đoạn cuối của cuộc tình.

LV: Riêng tôi thì lại không gặp khó khăn gì với bài này.  Cách chơi bài đến với tôi tự nhiên.  Tuy nhiên tôi cũng mường tượng trước được cái khó khi thâu âm bài này.  Khi hát làm mẫu tôi chịu ảnh hưởng phiên bản của The Carpenters cho nên cách chấm câu, bỏ nốt đã hằn sâu vào ký ức.  Dĩ nhiên khi bạn hát với hứng của bạn, tôi cảm thấy vài khoảng khắc gượng gạo với cách trình bày. Có lẽ vì cách hát của bạn khác nhiều so với cách hát tôi biết chăng?  Tuy nhiên, tôi nghĩ đây cũng là dịp để tôi và bạn mầy mò tìm lối đi chung trong rừng nhạc jazz này, mà This Masquerade là một thử thách lớn đây.

NT:  Thú thật, lần đầu ghi âm, tôi hát theo hứng.  Rồi bạn bảo tôi cần phải bỏ nhịp cho đúng như tác giả đã viết.  Thâu lại, tôi không thích lắm vì nghe không thoải mái, có gì đó rất ngượng ngập.  Bạn đồng ý, và nghĩ rằng tôi bị chi phối bởi tiếng bass.  Lần cuối, tôi trở lại hát theo cảm tính, thêm thắt vào một số syncope.  Vẫn có cái gì đó rất rời rạc…
Phải chăng cái rời rạc ở đây là cái rã rời chán chường mệt mỏi của cuộc tình chỉ còn sự giả dối?

LV: Đồng ý với bạn bài này là thử thách lớn vì tôi và bạn phải thâu âm với nó qua nhiều phiên bản mới hoàn tất.  Theo tôi đây cũng là điều kỳ thú trong khám phá cho riêng mình khi tìm tòi cách diễn tả bài này. Tôi cứ nói bạn hát theo cách tôi nghĩ nhưng rõ ràng là bạn có cách riêng của bạn, khiến cho tôi và bạn đều không hài lòng với nhiều phiên bản. Cái khó là làm sao tìm được mẫu số chung cho cả tôi và bạn và đồng thời trình bày để làm sao chạm được vào tim người nghe.  Qua nhiều trăn trở nhưng cuối cùng tôi nghĩ chúng ta đã hoàn thành được điều đó.  Tôi có chủ quan quá chăng?

Trò Chơi

Này em ơi, em có thấy vui trong trò chơi cuối ân tình?
Lời cho nhau thêm bao dối gian
Tìm đâu ra ôi giây phút xưa ân cần say đắm đôi mình
Lạc nhau trong trò sống trá hình 

Vì đôi ta đã yêu nhau từ đêm ấy lần đầu
Mà giờ đây không dám tin tim mình hoang vắng
Bao lời khi ta đã nói ra nay thôi hết là lời mặn nồng
Tìm nhau chỉ thấy lẻ loi trống không cõi lòng

Rồi đôi khi anh cương quyết ra đi nhưng lòng sao vẫn không đành
Nhìn nhau qua đôi mắt sầu
Chẳng thể nào ai hay biết sao ta còn vương vấn nhau hoài
Lạc nhau trong trò hoá trang này

This Masquerade

Are we really happy with this lonely game we play
Looking for words to say
Searching but not finding understanding anyway
We're lost in a masquerade

Both afraid to say we're just too far away
From being close together from the start
We tried to talk it over, but the words got in the way
We're lost inside this lonely game we play

Thoughts of leaving disappear every time I see your eyes
No matter how hard I try
To understand the reasons why we carry on this way
We're lost in a masquerade

Đêm Nay Em Có Thấy Cô Đơn

• Nguyên tác: Are You Lonesome Tonight
• Nhạc & lời: Roy Turk & Lou Handman
• Lời: Nguyễn Thảo
• Lời Việt: Nguyễn Thảo
• Trình bày: Nguyễn Thảo
• Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
• Ghi âm: ElevenSixteen
• Final mix: LeVuMusic Studio
• Photo: Nguyễn Thảo
• Graphics: Concept by MarcMarc

LV:  Khi bạn đề nghị hát bài này tôi thật không hào hứng lắm.  Lý do thứ nhất là tôi không thích nhịp 3/4 chậm vì quá nhiều nhạc Việt “mùi” xử dung tiết tấu này thành ra rất nhàm chán đối với tôi.  Lý do thứ hai là tôi không ngộ ra được cái feeling của jazz từ bài này.  Nhưng khi bạn gửi tôi version của Chris Botti & Paul Buchanan thì tôi đổi ý ngay.  Phải thành thật mà nói là tôi dựa theo phiên bản này để dàn dựng Đêm Nay Em Có Thấy Cô Đơn?  Một nét jazz đậm đà, trầm ấm trong một đêm đông lạnh lùng.  Âu cũng là một chút lắng lòng cho những kẻ mang tâm tình cô đơn.

NT: Từ lâu, tôi vẫn không thích bài nhạc Are You Lonesome Tonight? này, nhất là qua cách hát luyến láy của Elvis Presley và những ca sĩ Country Music khác.  Cũng như bạn, bất chợt một đêm, nghe Paul Buchanan van lơn giữa tiếng kèn đồng của Chris Botti, lời nhạc bỗng đáp xuống tôi thật nhẹ nhàng.    Vài ngày sau, mang ra, thay đổi một vài chữ cho hợp với nốt nhạc và làm rõ nét đơn độc của tác giả hơn.  Chỉ vậy thôi.
Tôi nhớ có một đêm trà dư tửu hậu, ta đã nói về những lúc bài nhạc đến với ta một cách thoải mái, rồi có những khi câu nhạc lổm chổm, lời nhạc lạo xạo, nghe không lọt lỗ nhĩ chút nào.
Đêm Nay Em Có Thấy Cô Đơn? là một trong những trường hợp thoải mái này.

Đêm Nay Em Có Thấy Cô Đơn?

Người ơi có mơ đến anh?
Phòng không có mong muốn anh?
Mình xa cách nhau khiến cho em buồn đau?

Hè nao nắng trên phố xa
Làm đôi lúc em nhớ ra
Nụ hôn trao nhau khi nói yêu nhau nhiều?

Nhìn bàn ghế trong phòng thấy như trống không thêm quạnh hiu?
Ngoài hiên vắng em còn nhớ ra dáng anh trông đợi em

Lòng em có bao đớn đau?
Còn mơ ước anh đến mau?
Người yêu ơi em buồn không đêm vắng anh?

Are You Lonesome Tonight?

Are you lonesome tonight? 
do you miss me tonight?
Are you sorry we drifted apart?

Does your memory stray to a brighter sunny day
When I kissed you and called you sweetheart?

Do the chairs in your parlor seem empty and bare? 
Do you gaze at your doorstep and picture me there?

Is your heart filled with pain
Shall I come back again?
Tell me dear, are you lonesome tonight?