Suốt Đêm Trường

Nhạc & lời: Curtis Reginald Lewis
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen
Final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Nghe lời bài nhạc này, tôi có thể tưởng tượng đến chuyện tình thật hoang tưởng, một mối tình vô vọng, một lòng thèm muốn có được tình yêu.  Tôi cảm được cái chua xót, cái cô đơn quạnh quẽ đó (chắc ai cũng có một lần như vậy).  Lúc đó, ai chẳng muốn la lên, muốn đập phá cái gì vô hình… hoặc gào hát lên một bài tình ca tuyệt vọng não nề như bài này.
Trần Ngọc Yến, một người bạn nhạc đã cho ra đời hai CD, Rồi Cũng XaTrong Nỗi Nhớ Mịt Mù gồm đa số những nhạc phẩm jazz và blues do chính cô sáng tác. All Night Long là một bài jazz standard cô hát bằng tiếng Anh trong CD2 của cô.  Trần Ngọc Yến có một giọng ca rất đậm đặc, ngột ngạt mùi cà phê và khói thuốc (tôi không biết cô có hút thuốc hay không).  Tôi đề nghị với NY hát lời Việt của bài này.  Cô ta ậm ừ, nhưng không trả lời.
Bạn lại nói: không tìm ra được nhạc bản.  Và bạn cũng không muốn transcribe bài nhạc.
Cho đến một hôm, bạn gửi tôi bài hòa âm.  Thế thì tôi phải đành… hát.  Thú thật tôi rất thích nhạc phẩm này, nhất là khi nghe Aretha Franklin với giọng hát soul của bà.  Nhưng đến khi hát tôi lại có trục trặc kỹ thuật. Là một nhạc phẩm blues, nhưng tôi cảm thấy cái u uẩn trong ca từ không đòi hỏi cách gào gọi thảm thiết của nhạc blues, mà cần cái thầm thì của jazz. Thế là phân vân mãi trong cách xử lý bài nhạc.
Vì thế mà Suốt Đêm Trường đã được viết từ rất lâu, nhưng rồi cứ bị trì hoãn mãi cho đến bây giờ.

LV: Tôi bị bế tắc một thời gian dài với nhạc phẩm này.  Không cách nào tìm được ra music sheet.  Mà ngồi nghe để viết nốt lại thì vừa cực vừa mất giờ.  Lâu lâu cứ xem lại list những bài cần làm thì lại thấy bài này.  Ngao ngán!  Nghe Diana Krall hát thì thấm thía lắm, nhưng ngồi xuống viết lại thì không có tâm.  Thế nên tôi đợi và tôi đợi…  Cho đến hôm nào hứng chí thật sự để “thanh toán” mối nợ này với bạn.  Rồi thì cũng có được bài dù trễ có hơn năm trời.  Gừi cho bạn thì lại đến phiên bạn ngắc ngứ việc xử lý nó.  Ai khiến bạn chọn bài khó nuốt cho cả hai.  Không biết Suốt Đêm Trường này có khó nghe cho người thưởng thức không?

Suốt Đêm Trường

Vẫn chưa biết hơi thở nồng ấm bờ môi khát khao
Đôi tay ôm ta có say đắm?
Nhưng trong mơ ta biết người vẫn mãi mãi sát bên
Suốt đêm trường

Chưa từng nghe người nói một tiếng rằng yêu thiết tha
Chưa nghe câu ru hát mê đắm hồn
Vì trong cơn mơ ta biết người sẽ nói với ta
Suốt đêm trường

Chìm sâu trong mê man, người mới nói rằng yêu mãi nhau
Và luôn luôn mong ta sẽ mãi mãi gần bên nhau
Riêng ta, ta vẫn biết là ảo giác giữa giấc mơ
Vì khi ta đưa tay níu, người biến mất liền
Ôi…

Mấy ai muốn ân ái ngây ngất là dĩ vãng thôi?
Định mệnh nào buộc ta vô mối tình này
Nên ta luôn mãi kiếm người đã chiếm giữ những giấc mơ
Suốt đêm trường

All Night Long

Never know the softness of his tender kiss
Don't know if he's weak or strong
All I know is he's in ev’ry dream I dream
All night long
Never heard him say a single word of love
Don't know his fate or his soul
'Cause he only speaks to me in dreams I've dreamed
All night long

When I sleep he tells me he's in love with me
And how much he needs me to be near
But at best my dream is just a fantasy
If I touch his hand he'll disappear, no no no

I don't wanna love that's just a memory
Fate, how could you be so wrong?
Now, I've got to find the man who's haunting me
All night long

Cả Đời Anh

Nhạc & lời: Gerald Marks
Seymour Simons
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Nguyễn Thảo
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Phòng thâu: ElevenSixteen Soundspace
Mix: LeVuMusic Studio
Art installation: Roberto Cuoghi
Photo & graphics: MarcMarc

NT: Một bài nhạc jazz kinh điển. Nhạc bản ngắn gọn. Từ ngữ cụt ngủn. Bao nhiêu năm hát lời Anh ngữ, tôi chưa bao giờ gặp khó khăn gì. Bỗng nhiên trong lời Việt, tôi có cảm tưởng câu nhạc vẫn chưa lột được tất cả tâm sự gói ghém kia. All of me. Chỉ nội 3 chữ ngắn như vậy mà đã làm cho tôi thật chật vật. Cả cuộc đời. Cũng được, nhưng mang tính trừu tượng quá. Cả thân xác. Cụ thể thật, nhưng không mang lại một cảm xúc nào. Viết tới viết lui, rốt cuộc thành ra một dịch bản dài dòng luộm thuộm. Mệt quá, tôi giao khoán cho bạn. Cũng may bạn đổi tiết tấu của bài khiến cho nhạc phẩm chuyên chở trọn vẹn cái luộm thuộm của tôi.

LV: Một nhạc phẩm rất hấp dẫn, thú vị.  Và dĩ nhiên với bạn thì lời nhạc là một thử thách để dịch.  Với tôi thì giai điệu và tiết tấu khiến tôi rất hứng khởi.  Rất thưởng thức cách chơi thật nhanh của nhiều phiên bản trước đây.  Nhất là cách chơi theo gypsy jazz, thật nhanh, thật thôi thúc, nhưng cũng thật sâu lắng.  Tuy nhiên bản nháp đầu tiên đã cho tôi thấy hạn chế của mình: Nhanh quá, hát không kịp!  Lời Việt hát quá nhanh bỗng không còn tạo nên được cảm xúc mong đợi.  Ngôn ngữ Việt, với uyển chuyển của bằng trắc trầm bổng, hát nhanh như súng liên thanh bỗng mất đi cái hấp dẫn của nó (?).  Thế là rất tiếc tôi phải làm cho bài chậm lại nhiều.  Tôi cũng cố gắng len vào đoạn giữa một chút tiết tấu nhanh để giữ lấy chút nguyên vị của bài gốc.  Và dĩ nhiên là bạn đã phải chật vật ngay với đoạn nhanh này.  Tôi tự hỏi: Không biết có phải nhất định lời Việt không hát thật nhanh được? Hay là vì kỹ thuật thanh nhạc của chúng ta còn kém?

NT: Bạn nghĩ tiếng Việt cho ta trở ngại? Tôi thì cho đây thuộc vấn đề kỹ thuật, và cá tánh. Tôi vẫn thích nhạc chậm từ bao lâu nay, và quen với cách gói ghém tình cảm vào câu nhạc. Cho nên để hát nhanh, tôi có cảm tưởng hụt hẫng và không đủ thời giờ để… tỏ tình. Tôi nhận thấy Ngô Nhật Trường, và ngay cả bạn, thường không có trở ngại gì. Thế nên có lẽ đây cũng là một dịp để cho tôi tập vượt qua cái “mental block” cũng như “vocal limitation” này.

Cả Đời Anh

Mất nhau rồi,
Anh mất đi luôn cả đời.
Vắng em rồi, kiếp sống đâu còn có nghĩa chi?
Môi hôn đây chẳng còn thèm muốn ai.
Đôi tay thôi thiết tha mong gì ai.

Câu giã từ,
Cho mắt anh thêm nhạt nhòa.
Cả cuộc đời như trống không vì thiếu em.
Trái tim từ đấy đã theo người đi mất,
Thì xin làm ơn lấy anh luôn.

Câu giã từ,
Cho mắt môi thêm nhạt mờ.
Thiếu em rồi, anh sống như loài thú hoang sơ.
Chút linh hồn đã chết đi từ hôm ấy,
Thì sao mà anh sống thêm đây?
All of Me

All of me
Why not take all of me
Can’t you see I’m no good without you
Take my lips I want to lose them
Take my arms I’ll never use them

Your goodbye
Left me with eyes that cry
How can I go on dear without you
You took the part that once was my heart
So why not take all of me?

Your goodbye
Left me with eyes that cry
How can I go on dear without you
You took the best so why not the rest
So why not take all of me?