Không Cho Ai Lấy Đi

Nhạc: George Gershwin
Lời: Ira Gershwin
Lời Việt: Nguyễn Thảo & Lê Vũ
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Ghi âm & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Tôi đề nghị bạn hát bài này cho chương trình sau khi xem Eliane Elias trình diễn theo điệu bossa nova nghe rất mê mệt.  Rồi tôi lại lui cui phần dịch.  Biết tính bạn vẫn thường hay hát nhặng nhất thời, nên tôi dịch rất là… thiếu nghiêm chỉnh (tôi đã chẳng edit lời dịch nhiều lần như những bài khác)
Lúc bạn gửi lại tôi bản thâu nháp, tôi rất ngạc nhiên thích thú với những thay đổi chữ bạn xài.  Chỉ cần đôi chữ “mê em…” mà bạn đã khiến bài nhạc rất là… hanh thông.  Mê em đội mũ lệch.  Mê em khi nhìn em nhắp tách trà.  Mê em hát vụng về.  Mê đến thế thì thôi đấy nhé. Tôi nghiêng mình khâm phục.
Duy chỉ có điệp khúc thì tôi đã phải yêu cầu bạn giữ nguyên văn vì tôi cảm thấy hai câu vần này cần thiết cho cái vị thơ của bài.
Bravo bạn!!!

LV:  Khi bạn gửi cho tôi nhạc bản này thì tôi mê ngay vào khi nghe lần đầu.  Tôi rất thích thú với cách chơi bossa nova nhẹ nhàng và thấm thía của Eliane Elias.  Ở một mức độ nào đó, cách chơi này rất gần gũi với phong cách bolero/rumba quen thuộc.  Nói một cách khác là rất Việt!  Nó không có cái cầu kỳ, bóng bẩy với những hợp âm ngược ngạo, cũng không có cái khó khăn, uẩn khúc trong giai điệu như những bài bossa nova của Antonio Jobim.  Nhưng nó vẫn mang được đến cho người nghe nhạc ý đậm đà, mượt mà cố hữu của tiết tấu đặc biệt này. Vì thích nên tôi không mất đến một ngày đã dàn dựng lên bài. Kẹt một nỗi là lời dịch xơ xài của bạn đã làm cho tôi phải “hát nhặng xị” thêm tuần nữa mới có bài nháp gửi cho bạn nghe.  May sao bạn cũng “mê” luôn như tôi!

Không Cho Ai Lấy Đi

Còn bao nhiêu là thứ ngây ngô vặt vãnh
Làm lòng vẫn đắm mê em nhiều
Đừng giận anh gì nhé
Cho (anh) được nói vài điều

Mê em đội lệch vành nón
Mê môi em nhắp ngụm trà
Chỉ cần vài kỷ niệm đó
Không cho ai lấy mất đi điều ấy trong tim

Mê em miệng cười rực rỡ
Mê em giọng hát vụng về
Trong mơ em theo anh mãi
Không cho ai lấy mất đi điều ấy bao giờ

Vì ai hay mình có khi nao gặp gỡ nhau trên con đường tình gập ghềnh
Mà dù sao lòng vẫn cưu mang kỷ niệm một mình

Mê đôi tay em làm dáng
Mê chân em bước dập dìu
Cuộc đời này giờ thật khác
Không cho ai lấy mất đi điều ấy bao giờ

They Can’t Take That Away From Me

There are many many crazy things
That will keep me loving you
And with your permission
May I list a few

The way you wear your hat
The way you sip your tea
The memory of all that
No, no they can't take that away from me

The way your smile just beams
The way you sing off key
The way you haunt my dreams
No, no they can't take that away from me

We may never never meet again
On that bumpy road to love
Still I'll always, always keep the memory of

The way you hold your knife
The way we danced until three
The way you changed my life
No, no they can't take that away from me
No, they can't take that away from me

Nhạc Buồn

Nhạc & lời: Udo Jürgens
Lời Anh: Michael Hawker
Lời Việt: Nguyễn Thảo
Trình bày: Lê Vũ
Hòa âm & phối khí: Lê Vũ
Thâu & final mix: LeVuMusic Studio
Photo & graphics: MarcMarc

NT:  Nhạc phẩm The Music Played có một giai điệu rất quen thuộc.  Tuy vậy, đi tìm chi tiết về nhạc phẩm này thì chỉ thấy tên tác giả người Áo Udo Jürgens, và có lẽ Matt Monro là ca sĩ độc nhất có ghi âm.  Tôi còn nhớ hôm đang ngồi hí hoáy với lời dịch, thì bạn đốc tôi hát nhạc phẩm Hối Tiếc của Trầm Tử Thiêng cho trang mạng LeVuMusic (https://khonglottaimusic.com/2017/11/17/hoi-tiec/).  Nay thì đến phiên tôi phải phiền bạn phần diễn, gọi là trả bữa nhé.  Và nhớ rằng, bạn là người thứ hai sẽ để lại cho đời một ghi âm của bài nhạc tình tứ này.

LV:  Tôi không phải là người thứ hai thâu âm nhạc phẩm này.  Ngoài Matt Monro ra thì chính tác giả Udo Jürgens cũng đã có thâu âm và trình diễn bài này với tựa là Was Ich Dir Sagen Will.  Tuy nhiên tôi cũng lấy làm lạ tại sao nhạc phẩm tình tứ này là ít có người hát đến thế.  Riêng tôi cũng chỉ biết bài này qua những giàn nhạc hòa tấu trước đây.  Nay có dịp thực hiện nó cũng là một cơ duyên đặc biệt.  Với tôi cái thử thách là làm sao mang vào bài một chút cảm của jazz.  Thế nhưng luẩn quẩn trong cái cố gắng jazz hóa này đôi khi cũng là bế tắc.  Thế nên cuối cùng tôi quyết định mặc kệ nó.  Cái cảm của nó tự nhiên sẽ đến.  Jazz cũng vậy.  Không jazz cũng vậy.  Thích là được rồi!


Nhạc Buồn

Nặng nề trong con tim em, im lắng tủi hờn
Thấy trong đôi mắt cay đắng, sao quá xa lạ
Giá như anh đã lên tiếng, em đã không rời
Nhìn em đi lúc ai kia hát câu nhạc buồn

Từng đôi, tay trong tay nhau, lả lướt hoa đèn
Thế nhưng em đã quay bước không nói năng gì
Có ai đã với tay níu, em đã quay lại
Nhìn em trong cánh tay kia.  Ôi nhạc buồn tênh

Mịt mù trong khói u ám, là một thoáng nhìn ra ngay
Ta đã quá thân thiết, đã yêu khi nao mà không hay
Vì sao anh quá kiêu hãnh, em đã một mình thương đau
Cho bước chân chới với em đã lạc vào vòng tay ai

Điều anh vẫn muốn em biết (nhưng) chẳng nói nên lời
Dấu sâu trong đáy tim mãi, như kẻ vô tình
Để nay anh thấy tan nát khi mất em rồi
Vòng tay ai đã ôm em.  Ôi nhạc buồn tênh
Và khi anh mất em yêu, vẫn câu nhạc xưa

The Music Played

An angry silence stayed where love had been 
And in your eyes a look I've never seen 
If I had found the words you might have stayed 
But as I turned to speak the music played

As lovers danced their way around the floor 
I suddenly watched you walk towards the door 
I heard a friend of yours suggest you stay 
And as you took his hand the music played

Across the darkened room the fatal signs I saw 
We'd been something more than friends before 
Well, I was hurting you by clinging to my pride 
He had been waiting and I drove him to your side

I couldn't say the things I should have said 
Refused to let my heart control my head 
But I was made to see the price I paid 
And as he held you close, the music played
And as I lost your love, the music played